Ngày 30-04-1975, QLVNCH Buông Súng Nhưng Không Đầu Hàng




Trích đoạn: " ... Từ chiều 29 cho tới trưa ngày 30-4-1975, súng đủ loại lớn nhỏ đã bắt đầu nổ vang khắp Sài Gòn. Kinh khiếp hơn hết là các loại bích kích pháo B40-41, hỏa tiễn 122 ly, cứ bì bỏm liên tục, rót xuống phi trường Tân Sơn Nhất và các vùng đông dân lân cận. 


Sài Gòn, những phút giờ hấp hối

Hai mươi năm chinh chiến, bao giờ cũng vậy, tới lúc cuối cùng chờ chết, vẫn là người lính trận và đồng bào nghèo, không có phương tiện để vượt thoát khỏi cảnh bom đạn. Lính chết thật oan khiên vì chiến đấu trong đơn độc, không có đồng minh cũng như đồng đội yểm trợ, vì vào giờ thứ 25, đâu có ai ngu như người lính VNCH, ở lại chết để không có tiền tử tuất, kể cả chiếc quan tài vùi thây đời lính. Biết nghĩ như vậy, những ai còn sống sót tơí ngày hôm nay, phải nhỏ một giọt nước mắt, dù muộn màng để cảm ơn họ. Lính chết oan khiên chẳng những ngoài chiến trường khi phải đối mặt với kẻ thù hung ác, mà còn chết lãng nhách nơi hậu phương bởi những cái lưỡi tắc kè xanh xanh đỏ đỏ, giờ này nhìn lại cũng đỏ đỏ xanh xanh, đâu có thấy đổi màu. Thảm nhất là trên đầu lính, gần hết là bọn lãnh đạo tồi, thứ này giờ đã hết răng để mà ăn, nhưng lúc nào cũng muốn chường ra giữa bia miệng, chọc cho thuộc hạ và con cháu khinh nhờn, khi cứ xưng chức, đeo huy chương và trả lời những phỏng vấn cuội, như mới đây có đám việt gian ở hải ngoại về Sài Gòn phỏng vấn lũ tướng đầu hàng VC, trong đó có Nguyễn Hữu Hạnh và Triệu Quốc Manh, thuộc hàng tép riu, không quân, không đơn vị trước khi Dương Văn Minh được làm tổng thống hai ngày, để bắt QLVNCH buông súng rã ngủ.


 
QLVNCH tử chiến trong giờ thứ 25

 

 
Sau khi được 400.000 quân Trung Cộng phòng thủ đất Bắc, cọng sản Hà Nội xua toàn bộ quân đội xâm lăng miền Nam. Mai mỉa nhất là lúc mà Dương Văn Minh cùng nội các mới, hy vọng được hòa hợp hòa giải với VC, để chúng chia chức nhín cho một chút quyền trong cái chính phủ liên hiệp, nếu có cũng chỉ là thứ bù nhìn, như MTGPMN được dựng lên, từ 12-1960 tới tháng 5-1975. Ðây chính là thời điểm , mà Bắc Bộ Phủ gọi là giờ G, ngày N, để tổng tấn công chiếm Sài Gòn. Ðó là lúc nửa đêm 29-4-1975, thời gian Hà Nội qui định cho tất cả các cánh quân, từ năm hướng tiến vào thủ đô. Ðây cũng là thời gian qui định cho bọn đặc công, biệt động nằm vùng, chui ra khỏi các hang ổ để gây hỗn loạn trong thành phố, chỉ đường, bắt tay cho bộ đội miền Bắc.




Chiến công cuối cùng của LĐ 81 BCD tại Lăng Cha Cả, Bảy Hiền trong lòng Thủ Đô Sài Gòn ngày 30-04-1975



Bộ đội cụ Hồ ngơ ngác giữa Sài Gòn hoa lệ trong ngày 30/4
và cũng là lần đầu tiên nhận ra được sự dối trá của những gì được
dạy bảo từ BCT/guồng máy lãnh đạo họ



Những người lính Biệt Động Quân chiến đấu tới giây phút cuối cùng
của cuộc chiến ngay tại cửa ngõ vào thủ đô Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Họ đã chiến đấu vì Danh Dự của QLVNCH




Những kẻ xu thời bám víu thời cơ tung hô chủ mới

Trưa đó, 125 nhà báo ngoại quốc còn nán lại, đổ xô tới chiêm ngưỡng những anh hùng cách mạng, mà từ năm 1960-1975, họ đã không ngớt xưng tụng và tô son đánh phấn khắp thế giới không tiếc lời. Nhưng sự thật đã làm té ngửa các trái tim thú vật, khi biết được tất cả chì là sự tuyên truyền lừa bịp của miệng lưỡi cọng sản, mục đích để cho thế giới có thành kiến không tốt và ghét bỏ VNCH. Có như vậy họ mới bỉ ổi ca tụng một chiều cuộc xâm lăng miền Nam của Bắc Việt, mà không cần phải tìm hiểu sự thật.

Ba mươi hai năm rồi, xin hãy trả lại cho người lính trận miền Nam những gì họ đã mất từ lâu, do những kẻ cứ hay tự xưng mình là trí thức, đã cướp đoạt. Người lính VNCH không cần bất cứ ai phải vinh danh, vì chính cái phẩm cách tuyệt luân phi thường của lính, đã có một vị trí xứng đáng trong lòng dân tộc

Bổng ao ước sao cho đất nước sớm có tự do cuộc đời trở lại như thuở nào, để dân-lính lại thỏa tình cá nước, lính từ dân mà có và dân sống được nhờ sự bảo vệ thần thánh và chân thành của lính, điển hình như các cuộc di tản khỏi vùng chiến cuộc Tết Mậu Thân 1968, mùa hè đỏ lửa 1972, cuộc di tản tại Bình Thuận, Xuân Lộc và những ngày Sài Gòn hấp hối, cuối tháng 4-1975.


Ta về cúi mặt đầu sương điểm
nghe nặng từ tâm lượng đất trời
cám ơn hoa đã vì ta nở
thế giới vui vì mọi lẻ loi ‘
(Thơ Tô Thùy Yên)

Tại BCH.Thiết Giáp trong trại Phù Ðổng, cũng là nơi đặt tạm BTL.QDIII từ Biên Hòa di tản về, cũng như Trung Tâm Hành Quân /BTTM/QLVNCH gần như không còn đại bàng để nhận tin chiến trường và quyết định lệnh lạc. Cho tới 22 giờ 30 đêm 29-4-1975, Phế tướng Nguyễn Hữu Có, người vào năm 1965 bị Nguyễn Cao Kỳ lột chức và bắt ở lại Hồng Kông không cho về nước, cách đó vài giờ, vừa được TT.Dương Văn Minh gắn cho cái lon Trung Tướng, lên máy ra lệnh cho SD18BB của Thiếu Tướng Ðảo và LL3XK của Tướng Khôi, cố gắng giữ yên phòng tuyến trong đêm 29-4-1975, để rạng sáng ngày 30-4-1975 sẽ có hòa bình vì cọng sản Bắc Việt đã chịu hòa họp hoà giải hòa chung máu lệ với TT. Minh và lực lượng thứ ba đối lập.
  http://suthatlichsu.blogspot.com/2011/10/buong-sung-nhung-khong-au-hang-tiep_26.html
Những ngày cuối cùng của một sắc lính
 BCD thất thểu tan hàng trên đường phố Sài Gòn.
Trong tất cả những quân, binh chủng của quân đội Sài Gòn cũ, có một sắc lính được Nguyễn Văn Thiệu đặc biệt tin tưởng. Mặc dù quân số ít - chỉ khoảng 3.000 người nhưng nó được trang bị rất hùng hậu và thường được tung vào những chiến trường khốc liệt nhất. Đó là Liên đoàn 81 Biệt cách nhảy dù (gọi tắt là BCD).
Thế nhưng, những ngày cuối cùng của tháng 4/1975, Liên đoàn này không đánh mà tan…



Tưởng Niệm 30-04-75 : Đại Bàng Gảy Cánh Tháng Tư

26/04/2012 by: hh75
Mũ Đỏ Nguyễn Văn Lập
(Để kính dâng anh hồn đồng đội tôi đã nằm xuống để bảo vệ Thủ đô Saigon)

Ngựa đang sải vó lưng đồi
Súng gươm bỏ lại cuộc chơi nửa chừng
Một thời ngang dọc kiêu hùng
Tháng tư gảy súng thấm từng nổi đau…


Khi quân lực gãy súng
27 Tháng 6
Lại là mũ đen Hoàng Nhật Thơ, cùng với các mũ đen, mũ đỏ của mình đang cố sức níu kéo một quân lực đã gãy súng, đã bại trận nhục nhã những tháng năm xưa. Một lần ôn nhục là một lần thêm nhục. Chẳng vậy mà cứ đến ngày ôn nhục 19/6, các mũ đen mũ đỏ trong các gia đình quân lực hết hơi, hết khí lại đua nhau diễu hành, diễu binh để ôn lại cái nhục xưa, cái nhục 30/4, cái nhục của một quân lực không còn nổi hơi lẫn khí mà cứ cố gào, cố thét để đòi lật đổ, đòi đem cờ vàng về cắm trên quê hương. Bài viết tưởng niệm, ôn lại nỗi nhục gãy súng, bỏ quần, bỏ áo của mũ đen bắt đầu bằng những ngôn từ được viết nên bằng những từ ngu và đần. Chúng ta hãy xem mũ đen Hoàng Nhật Thơ ngu ngơ như đang mơ giấc mơ điên dại như thế nào.

 
Bức-Tử  Sài gòn 


Theo băng ghi âm được Cục Lưu trữ Quốc gia Mỹ giải mật ngày 23/6, cựu Tổng thống Richard Nixon từng dọa cắt đầu lãnh đạo Việt Nam Cộng hòa (VNCH) Nguyễn Văn Thiệu nếu ông này không ủng hộ hiệp định hòa bình với miền Bắc Việt Nam.

Người lính Cộng Hòa
1-THÂN PHẬN NGƯỜI LÍNH VNCH TRONG 20 NĂM CHINH CHIẾN (1955-1975)
Sau ngày 30-4-1975, quê hương của người Việt quốc gia bị cọng sản quốc tế dô hộ hoàn toàn từ nam ra bắc, mọi người mới sáng mắt thấy rằng, không có một lãnh tụ nào của đảng, từ Hồ Chi Minh xuống tới chàng du kích, biết coi trọng sinh mạng của người dân, bởi vì nguyên tắc thành công của cọng sản, là chỉ có thẳng tay bắn giết , thì mới có sự phục tùng. Riêng chuyện dài VN, vì chính người dân lúc trước tự xiềng xích mình, để chui vào thiên đàng xã nghĩa, cho nên nay, cũng chỉ có người dân, tuy thầm lặng đứng bên vệ đường thời gian, nhưng lại là động lực chính, bẻ gãy được khóa cổng thiên đường mù, để trở về cuộc sống tự do no ấm của con người.... 
 -SƯ ĐOÀN 18BB VÀ CÁC ĐƠN VỊ TĂNG VIỆN, TỬ CHIẾN VỚI CỌNG SẢN QUỐC TẾ TẠI XUÂN LỘC THÁNG 4-1975 :
Sau ngày Sài Gòn thất thủ, ngày 2-5-1975 Peter Kahn chủ bút Wall Street Journal, giải báo chí Pulitzer, đã viết bài truy điệu Nam VN đăng trên báo này ' Quả thật sau cùng, quân lực VNCH đã rã ngũ vì tuân theo lệnh của tổng tư lệnh quân đội lúc đó, là tổng thống hai ngày Dương Văn Minh. Nhưng đó không phải là một quân lực hèn nhát hoặc vô dụng, vì có một vài phần tử quan quyền đào ngũ chạy theo Mỹ. Sự thật , quân đội VNCH rất vững mạnh và chiến đấu dũng cảm khắp các mặt trận, đăc biệt là từ mùa hè đỏ lửa 1972 tại Quảng Trị, Kon Tum, Bình Định và An Lộc. Đó là một quân đội xứng đáng được biết ơn, ca tụng vì đã giữï được từng mảnh đất quê hương,...

 '..đêm nay Xuân Lộc, vầng trăng khuyết
như một vành tang trắng đất trời
chân theo quân rút, hồn ta ở
nghe nước La Ngà cuồn cuộn trôi
..em ơi tiếng tắc kè thê thiết
gọi giữa đêm dài quá lẽ loi
chân bước, nửa hồn chinh chiến dục
nửa hồn Xuân Lộc, gọi quay lui..'

( thơ của Nguyễn Phúc Sông Hương). 


* CHIẾN TRƯỜNG XUÂN LỘC *
Chiến trường Xuân Lộc gồm 3 mặt trận chính : Mặt trận Ngã ba Túc Trưng,, thành phố Xuân Lộc và Khu vực Núi Chứa Chan-Gia Ray. Do nắm được tình hình chính sự, biết chắc khi Phan Thiết-Lâm Đồng thất thủ, Bắc Việt sẽ xuyên qua QL1 và 20 để về tấn chiếm Sài Gòn. Do trên Xuân Lộc sẽ là chiến địa đẫm máu. Biết như vậy, cho nên tướng Đảo sớm chuẩn bị trận địa để chờ. Trườc hết, khuyến khích dân chúng có phương tiện, nên về lánh nạn binh lửa ở Biên Hoà hay Sài Gòn. Đồng thời cho di chuyển trại gia binh, bệnh viện, thương bệnh binh cùng các phòng sở chuyên môn về hậu cứ tại Long Bình, làm một đầu cầu tiếp vận từ Trung ương tới Chiến trường....

  * HAI TRÁI BOM DAISY CUTTER VÀ CUỘC LUI QUÂN CỦA SD18 *

Trong ' Đứa con cầu tự ', ông Nguyễn Cao Kỳ nguyên Thiếu tướng QLVNCH, cựu tư lệnh Không quân, cựu chủ tịch ủy ban hành pháp trung ương, cựu phó tổng thống VNCH từ 1967-1971, có viết rằng chính ông ta là nhân vật đã ra lệnh sử dụng bom con heo tại mặt trận Xuân Lộc. Ai cũng biết từ sau năm 1972, ông Kỳ đã là một tướng lãnh bị phế thải, ngồi chơi xơi nước , trong tay ' không quân, không đơn vị ' . Cũng từ đó cho tới ngày 29-4-1975 bay trốn ra biển để tới Mỹ hưởng vinh hoa phú quý, tướng Kỳ ngoài việc trồng khoai mì tại đồn điền riêng ở Khánh Dương-Khánh Hòa, thì gần hết thời gian quý báu còn lại của một tướng lãnh, chỉ lăn vùi trong rượu chè, mạt chược, đá gà …. Như vậy, sức nào để ra lệnh cho KQ đánh bom , một sự kiện quan trọng bậc nhất của an ninh quốc phòng quốc gia VNCH, lúc đó chỉ có chính Tổng Thống, Thủ Tướng và Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH mới có thẩm quyền quyết định. Bom Daisy Cutter , còn được gọi là bom con heo hay tiểu nguyên tử, có chiều dài và chièu cao gần tương đương với lòng chiếc vận tải cơ C130, trọng lượng là 7 tấn, gồm vỏ bọc và khối thuốc nổ 15.000 cân Anh TNT. Bom dùng mở bãi đáp cho cấp sư đoàn hay lộ quân trong bất cứ địa thế nào. Với con người, bom có tầm sát hại trong vòng bán kính 5 dặm Anh, hút hết dưỡng khí, làm cho người bị chết ngạt. Những ngày cuối cùng của tháng 4-1975, Mỹ có để lại cho VNCH chừng 10 trái nhưng không có ngòi nổ. Trong trận Xuân Lộc, truyền tin của Bắc Việt gần như bị ta giải mã hết, nên nhờ đó mà Bộ tư lệnh của SD18BB đều biết trước. Nhờ vậy đã kịp thời xin không quân hay pháo binh, bắn hay giội bom vào các vị trí của địch hay xe tăng một cách vô cùng chính xác. Ngày 15-4-75, khi tướng Đảo nhận tin vị trí của Chiến đoàn 52 của Đại Tá Ngô Kỳ Dũng, từ Ngã ba Túc Trưng xuống tới Dầu Giây, bị hai sư đoàn Bắc Việt 6 và 341 tràn ngập, nên đã xin tướng Nguyễn văn Toàn, tư lệnh QD3, trình Bộ TTM, sử dụng bom con heo, để ngăn chận và giải cứu Chiến đoàn 52. Do trên , trong ngày 15-4-1975, Bộ TTM đã dùng vận tải cơ C130A thả 2 trái bom khổng lồ này, xuống vị trí của Bắc Việt, từ Túc Trưng về tới Dầu Giây, khiến cả một quân đoàn Bắc Việt, gồm người, tăng, pháo như rối loạn trong ba ngày liền vì có quá nhiều thương vong. Vì Hà Nội la làng, Mỹ vi phạm hiệp định ngưng bắn, dùng bom nguyên tử và trở lại VN, nên Hoa Kỳ đã chở số bom con heo còn lại về Mỹ. ...

http://motgoctroi.com/StLichsu/LSCandai/VNCH/QLVNCH/NguoiLinhCH.htm

Hiệu Triệu Anh Linh Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa

Hiệu Triệu Anh Linh Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa

Huỳnh-Mai.St.8872
Bh.Dạ Lệ Huỳnh 
Lời hiệu triệu;...hỡi hồn thiêng sông núi,
Anh linh chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa,
Hồn oan tử sĩ núi rừng chết trận;...
Khí thiêng sông núi dùi lấp ngục tù,
Chí khí kiêu hùng vốn dòng hào kiệt,
Thức dậy đi nào;...hỡi hồn nước tôi;...
Quốc hận thét gào;...đồng bào chiến trận;...
Súng gươm chính nghĩa tôi trao các người,
Xông lên ;...đập đổ nhà tù Cộng Sản;...
Anh linh chiến sĩ giải hồn Tự-Do,...
xox
Anh linh chiến sĩ linh hồn bất tử;...
Núi sông đất Việt hun đúc chí hùng,
Ta dù chết,nhưng chí hùng bất khuất,
Chiến sĩ Cộng Hòa sống chết Tự-Do;...
Tự-Do nếu chết... Cộng hoà cũng chết;
Anh linh chiến sĩ vĩnh hằng tự-do,...
Vận nước tôi...lòng người thui chột...
vì tham mất nước,vì giàu mất dân;
Anh linh chiến hửu vùng lên xông trận,
Bỏ mặc tình đời...cho kẻ áo cơm?;...
xox
Mặc dù súng gẫy;,,,còn tình chiến hữu,
Xoa diệu thương lòng ;...đau nhói sau lưng...
Ta ôm xác bạn đem chôn khe núi;...
Quay lại nhà tù...cải tạo mòn hơi,
Xác thân rả rời...mang hồn chiến hửu,
Còn chút tàn hơi chiến đấu cho đời…
Ai có nghe...chiều hoàng hôn gió lộng...
Thồi qua miềm niêm -viễn...mất Tự-Do;
Cũng Tự-Do;? tôi, anh đồng sống chết;?
Anh linh chiến sĩ nợ nước ơn nhà…;
xox
Tỉnh thức đi nào...dân ta còn say ngủ…?
Vùi trong cơm áo...giàu-sang mộng hầu;
Xã Nghĩa thiên đàng ước mơ cuộc sống?..
Phản chiến cho đời… thiếu vắng Tự-Do,
Biết bao nấm mồ hoang đầy cỏ dại...
Bo-bo..Khoai sắn đói rét đầy đường,
Dậy mà đi;... hỏi bạn tù chiến sĩ?...
Nước non nầy sống chết…cũng là ta…?
Nếu ta không chết...ai đây chết thế…?
Cho Tự-Do non nước sớm bình an;;;
xox 
Hỡi..Anh- hồn…linh thiêng người chiến sĩ...
Hỡi...đồng bào chiến nạn chết lưu-vong,
trên biển cả đại dương thuyền vượt biển,
Hỡi người chiến sĩ cải tạo lao tù;...
Về đây hỡi...những linh-hồn ngục tối...
Hãy vùng lên theo tiếng thét câm hờn;
Trả lại Tự-Do ;...những gì đã mất?
Mất cả thân tình lẽ sống toàn dân,
Do bọn áo cơm lợi quyền theo Cộng,
Mồ hoang vô chủ Việt Nam Cộng Hòa!!!
               Huỳnh-Mai St.8872
     [ Hiệu triệu anh lính chiến sĩ VNCH]

Nguồn"  http://mainguyenhuynh.blogspot.com/2016/08/song-e-chien-tranh-chet-cho-hoa-binh_28.html


 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHIẾN LƯỢC HOA KỲ, hay CHIẾN LỢI PHẨM csVN ?!