MAI CỐT CÁCH- TUYẾT TINH THẦN !!.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019
DƯỚI CỘI MAI GIÀ
| Cây Mai Rừng Của Người Lính Trận |
| Tác Giả: Nguyên Nhung |
| Thứ Hai, 24 Tháng 9 Năm 2012 20:21 |
| Cũng như mọi năm cây mai ra nụ rất nhiều, nụ lớn nụ bé chen nhau trên cành chỉ còn thưa thớt ít lá đẹp làm màu xanh cho cây, cả nhà ai cũng tấm tắc mong đợi khi chiều ba mươi Tết các nụ hoa đã mơn mởn lên chúm chím chờ hé nhụy. Ông Thành xuất thân là một quân nhân, nhập ngũ từ năm mới hai mươi tuổi. Đất nước chiến tranh tuổi thanh niên đa số dấn thân vào con đường binh nghiệp, dù chẳng ham gì cảnh cốt nhục tương tàn, nhưng khổ thay cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng. Muốn hòa bình phải có chiến tranh, định mệnh đưa đẩy khiến toàn dân đều chịu chung số phận nghiệt ngã của một đất nước bị phân chia kéo dài 20 năm đằng đẵng. . . Hơn mười năm lính, bao lần xông pha trận mạc, trôi nổi sống chết với đồng đội chiến hữu của mình trên khắp các chiến trường miền Đông, rồi lại chuyển qua miền Tây. Mỗi nơi mỗi vẻ, nhưng in đậm trong trí nhớ của ông Thành là chiến trường miền đông, vùng chiến địa đôi khi lại là một cánh rừng thưa mà mỗi độ Xuân về, mai rừng nở hoa bát ngát mênh mông một màu vàng rực rỡ. Ông Trời trớ trêu đem cái đẹp của rừng mai lúc sang Xuân, lồng vào nỗi buồn ray rứt của khói lửa binh đao, khiến lòng người lính trận thắt lại mênh mang khi ngắm hoa nở trên đầu súng. . Những năm xa gia đình, ăn Tết trên rừng với hoa mai vàng óng ả đã ghi đậm trong lòng ông Thành một bức tranh tuyệt vời trong đời quân ngũ. Tết trên rừng nơi vùng hành quân nào có gì , nếu không nhờ những cánh mai vàng hồn nhiên rung rinh hé nở trong nắng sớm, và chút se sắt của gió Xuân làm thổn thức con tim người lính trận. Xa vợ con, xa gia đình, xa phố thị bình yên, những buổi chiều nơi vùng trú quân năm nào im tiếng súng, thân phận người lính trận có gì vui khi được lai rai ly rượu đế, món thịt rừng và con khô nướng, để nhớ về không khí ấm cúng của gia đình, và những buổi chiều Xuân nhộn nhịp, an bình nơi thành phố. Ông Thành đã có nhiều năm ăn Tết ở đơn vị với chiến hữu, đã quen dần với những mùa Xuân xa nhà, cho đến năm ấy sau một lần hành quân đụng nặng cấp tiểu đoàn, ông bị thương nặng ngất đi vì mảnh đạn pháo dập đứt lìa một chân, và bao nhiêu mảnh nhỏ ghim vào thân thể. Thế là giã từ vũ khí, giã từ nếp sống nhà binh rày đây mai đó, ông làm người phế binh an phận bên lề cuộc chiến, đời sống tương đối được ổn định nhờ người vợ hiền tần tảo buôn bán nuôi con. Lúc nghĩ đến chuyện mua một căn nhà để có một chỗ ở cố định, ông Thành chống nạng đi lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, mãi mới ưng ý một dẻo đất gần bờ sông, uốn cong theo thế đất để đi vào một con rạch nhỏ. Ông tính toán thú điền viên cho mình ở cái tuổi chưa già nhưng xem như đã phế thải với cuộc đời, thôi thì một căn nhà tôn vách ván, sân trước sân sau cũng rộng rãi thoáng mát, nuôi con heo con gà quanh quẩn với vườn rau, bù vào đồng lương khiêm nhượng của một thương phế binh, cộng thêm bà vợ tần tảo chăm làm đời sống cũng không đến nỗi. Tuy giã từ vũ khí, chấp nhận đời sống êm ả của một cảnh đời tàn phế vì chiến tranh, ông Thành thường nhiều lần trở lại trong mơ quãng đời của người lính trận, mỗi lần ngồi tần ngần nhìn dòng nước chảy ông miên man nhớ lại những khuôn mặt bạn bè, chiến hữu một thời của mình với nỗi nhớ nhung, thương yêu đằm thắm. Tuy đã xa rồi chiến trường xưa, bạn bè thời quân ngũ nhưng trong lòng ông vẫn vọng về những kỷ niệm in hằn trong trí nhớ, nhớ nôn nao chén rượu cay, con khô nướng, ly bia sủi bọt trong cái quán cóc ven đường có cô hàng xinh xinh ở vùng hậu cứ , tiếng cười ngất ngưởng của những Kinh Kha thời đại. Có đi vào chiến tranh, có chia xẻ tận tình với nhau những lần sống chết mới thấm thía được nỗi nhớ ấy như thế nào. Chẳng những thế còn in đậm trong ông nỗi nhớ cánh rừng mai vùng chiến địa năm xưa, khiến ông quyết định mua một dẻo đất vuông vức khá đẹp trong Xóm Hoa Mai để cất một căn nhà làm chỗ an cư lạc nghiệp. Vậy là may lắm rồi, khi còn biết bao nhiêu người vợ lính ẵm con thơ chạy theo chồng từng bước trên các nẻo đường chinh chiến với đồng lương cố định ít ỏi, những năm ấy ông rong ruổi một mình như con chiến mã trên dải đường xa, để một mình bà vợ lo toan nuôi đám con ăn học . Chẳng biết cái tên Xóm Hoa Mai có tự bao giờ, nhưng đặc điểm của xóm là nhà nào cũng trồng một, hai cây hoa mai ở sân trước, bên hiên nhà lẫn trong bóng của cây mận, cây dừa. Vì thế khi xuân về từ đầu xóm đến cuối xóm, nhà nào cũng có hoa mai vàng rực rỡ trên cây và thảm hoa rụng đầy trên mặt đất. Ông Thành đi kiếm đất cất nhà vào mùa Xuân năm ấy bỗng như lạc vào rừng hoa mai ở chiến trường xưa thuở nào. Người chủ đất biết được cái thích của ông Thành nên vì thế miếng đất khá cao giá hơn chỗ khác, ông cũng biết vậy nhưng nếu so với cái hạnh phúc của người tìm được điều mình thích thì giá ấy chưa phải là đắt. Khi cất xong ngôi nhà đơn sơ với số tiền do bà vợ đảm đang dành dụm trong nhiều năm buôn tần bán tảo, cả nhà cảm thấy đã an cư lạc nghiệp. Trên mảnh đất ấy đã có sẵn vài cây dừa và hai cây mận, đủ làm bóng mát ban đầu cho căn nhà ven sông thêm thơ mộng, và ở vườn sau thả thêm một đàn gà, nuôi hai con heo, cộng thêm vài con vịt xiêm ồn ào đi đi lại lại rồi nhảy xuống mương lặn lội cũng vui vui. Việc đầu tiên là ông Thành đi lùng mua một gốc mai quý để trồng ở sân trước. Chưa tìm được thì một sáng kia, đang loay hoay với cái hàng rào bông bụt trước sân ông nghe có tiếng gọi quen quen: - Ông thầy! Ông ngửng lên nhìn nhưng đôi mắt vì chói ánh mặt trời nên nhìn chưa rõ, để rồi khi nhìn ra, ông suýt làm rơi cái nạng xuống đất, mừng rỡ nhận ra tiếng nói quen thuộc của người lính đàn em cùng đơn vị năm xưa. Đôi con mắt nhìn nhau rươm rướm lệ, nhìn người đàn em về phép với bộ chinh y còn bám bụi đường xa, khuôn mặt hằn lên những gian khổ chiến trường khiến ông chỉ muốn khóc. Ông hỏi, ngỡ ngàng biết bao khi thốt lên mấy tiếng thân thương của một người đàn anh cùng đơn vị thuở nào: - Ôi! Chú mày! Sao biết anh ở đây mà tìm? Người lính trẻ toác miệng cười vô tư: - Em hỏi thăm thì biết. Sẵn dịp về phép, ghé thăm ông Thầy và mang về một món quà ở chiến trường xưa. Ông thầy có nhớ khu rừng mai hồi xưa mình đụng lớn ở đó không? Vừa rồi đi qua đó, thấy có loài mai quý em vội bứng cây mai này để dành tặng ông Thầy làm kỷ niệm. Cây này khỏe, xem nhỏ vậy nhưng cũng già rồi, em chăm nó kỹ lưỡng đợi khi có phép mới mang về được đây. Ông thầy chịu khó chăm nó độ mùa Xuân năm sau là hy vọng có bông chưng Tết. Ông Thành cảm động nói không nên lời, ôi tình huynh đệ chi binh tưởng chỉ có được thời gian còn tại ngũ, trong sách vở và mấy bản nhạc bốc thơm đời lính, hóa ra nó không phải là những lời hoa mỹ trên đầu môi chót lưỡi, uốn éo trên môi miệng nhũng cô ca sĩ. Chẳng có gì quý hơn khi mình tặng cho người khác món quà mà người ta đang mơ ước, mong đợi, cây mai rừng của người lính trẻ đối với ông Thành quý còn hơn vàng bạc. Lúc khề khà ly bia sủi bọt với người lính cũ, anh ta ngà ngà say chỉ vào dúm đất ôm lấy gốc mai xanh mướt, nói với ông Thành: - Cái nhúm đất ở gốc mai này có khi cũng đã nhuộm máu binh lửa đó ông thầy à. Hổng biết sao chứ em mơ hồ là nó sẽ gắn liền với ông thầy hết cuộc đời trong cái mảnh sân và căn nhà này đó. Hễ ngày nào đó thấy mai nở, ông thầy sẽ nhớ đến em, cho dù em còn sống hay chết… Ông Thành mắng yêu người lính trẻ mà đôi mắt ông sao ướt nhòa như trời mưa: - Bậy nà! Khi nào về phép nhớ ghé thăm anh nghe … Người lính trẻ giã từ ông thầy cũ của mình rồi trở ra đơn vị, để lại cây mai quý mọc lên từ cánh rừng khói lửa miền Đông. Cây mai cứ thế lớn nhanh như thổi, vì ông Thành chăm sóc nó còn hơn mẹ chăm con mọn. Không biết sao từ đấy, những lúc vui, buồn quanh quẩn bên cây mai với đôi nạng gỗ, ông Thành dường như thấy lòng mình ấm hẳn lại. Ông gửi lại chiến trường một phần thân thể của mình, có khi chính những dòng máu của ông và bao người lính đã loang chảy và thấm sâu xuống lòng đất ấy, để hội tụ vào những gốc mai trong cánh rừng thưa nở hoa vàng mỗi độ Xuân về, gom lại thành một thứ tình đồng đội khó nguôi ngoai. Những sớm mai khi thức dậy, những buổi chiều gió hiu hiu từ bến sông phả vào khu vườn nhỏ tiếng lá reo, đã thấy bóng ông lom khom với đôi nạng gỗ bên cây mai, lắm khi cao hứng ông còn hát một mình : - Người về, người về nay đã cụt chân Máu đào, máu đào đã thấm trên thây bao nhiêu quân thù …u ù, một ngày chinh chiến mùa thu… Cây mai lớn nhanh theo cái tình đằm thắm thương yêu của người thương phế binh đã một thời xả thân trên chiến trường cũ. Nó chẳng phụ công ông chăm sóc nên mùa Xuân năm sau cây đã đơm những bông hoa đầu tiên, tám cánh vàng tươi rung rung trong nắng sớm, khác nào nụ cười xinh xinh của các cô em gái hậu phương thuở ấy. Không có ngòi bút nào diễn tả hết được nỗi vui của người thương binh chống nạng đứng ngẩng nhìn những đóa mai vàng tám cánh rung rinh trong nắng sớm, nhìn nó ông Thành lại nghĩ đến hình ảnh người đàn em có cái miệng cười thật tươi khi đến thăm ông lần về phép năm trước. Để rồi vô tình có ngày ông Thành bỗng phát hiện ra mọi buồn, vui trong đời ông hình như đã được cây mai báo trước mà sau khi chuyện xảy ra, ông mới thấy được sự kỳ lạ ấy. Hai năm sau, một đêm mùa hè ông Thành không ngủ được, trời đêm ấy có trăng nhưng lặng gió, ông quanh quẩn thả ra gốc mai rồi lại quay vào ngồi trước hiên nhà hút thuốc. Đêm khuya rồi mà vẫn khó ngủ, ông vào nhà ghé mình lên chiếc phản gỗ nhưng vừa đặt mình xuống và lơ mơ đi vào giấc ngủ, ông nghe như từ cây mai có tiếng chuyển động của những bước chân, y hệt tiếng xê dịch của những gót giày nhà binh mỗi lần chuyển quân. Từ chỗ gốc mai tự nhiên gió nổi lên lồng lộng khiến cây lá rì rào, thì thào với nhau giữa canh trường. Không biết thức hay ngủ giữa cơn mộng mị, ông Thành nhác thấy người lính trẻ đàn em tặng mình cây mai năm nào đang đứng tựa cành mai, dưới ánh trăng mờ anh ta toác miệng cười với ông, nụ cười thân thương của người đàn em khiến ông mừng quá quơ đôi nạng định chạy ra ôm lấy người chiến hữu của mình. Ngay khi ấy ông chợt tỉnh, thì ra đấy chỉ là một giấc mộng. . . Ông Thành tỉnh hẳn rồi không ngủ lại được, hoặc có ngủ thì cũng chỉ chập chờn nửa tỉnh nửa mê chờ sáng. Linh tính cho ông biết có chuyện gì …xảy đến với thằng đàn em dễ thương của mình, như câu dặn dò của hắn trước khi chia tay, trong lúc ngà ngà men rượu: - Một ngày nào đó mai nở, ông thầy sẽ nhớ đến em, dù em còn sống hay đã chết… Từ hôm ấy sau giấc mộng kỳ lạ giữa đêm trăng, bóng hình người lính trẻ cứ mãi chập chờn trong tâm hồn người đàn anh khiến ông Thành khắc khoải một nỗi mong đợi khôn nguôi. Không chịu được nỗi buồn u uẩn đó, ông Thành viết thư thăm người bạn cũ cùng đơn vị năm xưa, hỏi thăm đàn em mới biết tin người lính trẻ tặng ông cây mai quý đã biền biệt ra đi đúng vào khoảng đêm trăng mùa hè hôm ấy. Từ ngày ấy người trong nhà thấy khi trời nhập nhoạng chiều, gió se sắt thổi từ bờ sông phả vào sân trước là ông Thành lặng lẽ cặm ba cây nhang dưới chân cội mai, nơi cái nhúm đất con con mà người lính đã mang về từ chiến trường xưa dưới gốc cây, đôi mắt ông đau đáu một nỗi buồn dịu vợi.... Hôm đầu tiên nghe tin người đàn em đã tử trận, ông Thành ngơ ngẩn suốt buổi chiều cạnh gốc mai lá xanh mươn mướt, lúc nào ông cũng chỉ muốn khóc. Khi cặm những cây nhang xuống đất, ông bật lên khóc rưng rức, rồi vu vơ mắng yêu vào cái khoảng không trống trải của hư vô: - Mồ tổ bây, còn trẻ vậy mà sao đi vội thế! Mùa Xuân tiếp nối mùa Xuân, người thương binh giờ đây già đi với mái tóc muối tiêu và khi gió trở mùa, những vết thương cũ ê ẩm làm ông khó ngủ hơn. Vẫn chỉ có cây mai làm bạn để ông hát vu vơ bản nhạc cũ: Người về, người về nay đã bị thương Nhưng lòng vẫn nhớ, người ơi biên cương xa vời, ơ hờ Người về nay đã bị thương…. Cây mai bây giờ đã thành cội, tính theo tuổi đời kể từ ngày người lính đem về tặng ông đến nay thì nó đã được sáu tuổi, mỗi độ Xuân về hương sắc càng rực rỡ theo tuổi dậy thì của cô con gái ông Thành đang bước vào tuổi mộng mơ. Ông Thành có thêm niềm vui lúc Xuân sang, một lũ bạn học cùng lớp của con gái ríu rít chen nhau đứng chụp hình dưới gốc mai, cô nào cũng khoe nụ cười hàm tiếu. Chuyện ấy làm ông liên tưởng đến mỗi lần hành quân về thành phố, người hậu phương đến thăm lính trận từ chiến trường xa mới về choàng vòng hoa chiến thắng. Mấy thằng đàn em của ông khi xung trận lì lợm ghê, vậy mà khi đứng trước giai nhân, lúng túng vụng về chỉ biết nhe răng ra cười, đúng là ” chí lớn trong thiên hạ, không đựng đầy đôi mắt giai nhân”. Mùa Xuân năm ấy ông Thành vẫn lắng nghe trong đêm tiếng đại bác ì ầm từ xa vọng về thành phố, ánh hỏa châu lơ lửng giữa đêm đen, chiếc máy bay trực thăng bắn ra những tia lửa đỏ rực ở vùng ngoại ô, và bản tin mỗi ngày đọc sao nghe nặng nề hơn trong lòng người lính cũ. Ông thầm nghĩ, mình an phận rồi dù có gửi lại chiến trường cái chân và những mảnh đạn ghim vào người vẫn còn ê ẩm lạ, nhưng sao chưa thấy năm nào mùa Xuân sắp đến mà trời đất lại buồn như năm nay. Trước Tết ông Thành đã chọn ngày lặt lá mai, pha mấy chậu nước ấm tưới vào gốc mai để thúc cho hoa nở đúng kỳ hạn. Chẳng bao giờ ông Thành cắt một cành mai để chưng trong nhà hay tặng cho bằng hữu anh em dù thân tình cách mấy. Ông quan niệm phải giữ trọn vẹn tất cả những gì của cành mai, như lúc nào ông cũng trân trọng linh hồn của người đàn em, mà chẳng những thế cả cái nhúm đất con con mang theo gốc mai của người lính trẻ đã chết đem về, ông cũng muốn nó còn tồn tại mãi trong mảnh sân này, chỉ ở mảnh sân này mà thôi . . . Cũng như mọi năm cây mai ra nụ rất nhiều, nụ lớn nụ bé chen nhau trên cành chỉ còn thưa thớt ít lá đẹp làm màu xanh cho cây, cả nhà ai cũng tấm tắc mong đợi khi chiều ba mươi Tết các nụ hoa đã mơn mởn lên chúm chím chờ hé nhụy. Hình như đối với ông Thành thì chỉ có cây mai này mới hoàn toàn đem mùa Xuân đến cho ông, với một nỗi niềm riêng gửi gấm vào đó mà không cần ai hiểu, chiều ba mươi Tết cây mai vẫn hứa hẹn một vẻ đẹp mãn khai cho ngày đầu Xuân đầy hy vọng. Nhưng không thể ngờ, định mệnh như một bàn tay tai quái thổi cơn gió hung tàn vào cái đêm cuối cùng của một Năm, giờ giao thừa đã qua mà gió ở đâu ào ào thổi qua vườn làm ông Thành lo lắng thắc thỏm không yên. Chẳng lẽ không khí chiến tranh hiện diện trong nỗi thống khổ của dân tộc, đã hơn hai mươi năm lại gom thành cơn gió oan nghiệt thổi thốc vào cây mai báo hiệu một mùa Xuân Khổ chia xa , trong gia đình đang bình yên của ông. Cả nhà đã yên giấc khi nửa đêm về sáng, ông Thành lại trằn trọc hồi tưởng đến mùa Xuân trên cánh rừng miền Đông khi ông còn là lính trận, chợt tiếng xào xạc của cây mai sân trước bị gió xoáy vào trong đêm trừ tịch, nghe như âm vang của từng bước chuyển quân năm xưa làm ông rùng mình. Chợt nhớ đến khuôn mặt của người đàn em hiện về trong giấc chiêm bao, cũng đêm đó gió ở đâu lồng lộng quay cuồng nơi gốc mai sân trước, ông Thành hình dung ra một sự đổ vỡ mà không định nghĩa được là cho mình hay cho ai. . . Sáng hôm sau ông dậy sớm, vợ ông đã sửa soạn bữa cơm cúng đầu năm trên bàn thờ ông bà tổ tiên, khói hương nghi ngút và trầm trầm một sự tưởng nhớ rất thiêng liêng. Ông Thành đốt mấy nén nhang cắm trên bàn thờ ông bà, rồi đốt thêm ba nén nhang đem ra cây mai để gọi là mừng tuổi đất trời và để tưởng nhớ bạn bè, gọi thầm những hình xưa bóng cũ. Từ trong nhà bà Thành nghe có tiếng rơi của chiếc nạng gỗ và tiếng kêu thảng thốt như tiếng khóc khô khốc của ông Thành vọng lên trong buổi sáng đầu Xuân còn mờ hơi sương: - Trời ơi! Bà Thành chạy ra sân rồi không tin vào mắt mình. Bao nhiêu nụ và hoa đều rụng xuống tả tơi như một tấm thảm trên mặt sân lát gạch đỏ, còn ông Thành thì ngã lăn ra dưới gốc cây lịm đi như một xác chết. Mùa Xuân ấy là mùa xuân năm một chín bảy lăm . . . |
BÊN CỘI MAI GIÀ
Tôi giật mình thức giấc khi nghe tiếng chim hót líu lo líu rít bên ngoài: - “Ôi! Tiếng chim hót ở đâu, sao giống miền quê mình đến thế...” Vươn vai đứng dậy, tôi nói trong tiếng ngáp dài rồi chợt im bặtlại khi kịp nhớ ra... đây chẳng phải là những nơi mà mình từng đến từng đi trong suốt mấy chục năm qua.Phải rồi. Tôi đang trở lại với ngôi chùa của mình. Ngôi chùa của ngày xưa. Trở lại khi tất cả cảnh vật và thời gian đã quá nhiều thay đổi. Ngôi chùa sau mấy lần tu sửa, bây giờ là một ngôi bảo điện với những nét hoa văn kiến trúc thời hiện đại. Tuy vị Sư huynh đáng kính cố gắng bảo tồn vài di tích cũ mà cũng không thể làm gì hơn được. Người nói với vẻ nuối tiếc trong ngày đầu tiên tôi trở về:
- Sư huynh muốn giữ lại mấy cây cột kèo nơi chánh điện, nhưng mối mọt đã đục khoét gần hết. Mấy cây cột Thầy và mấy huynh đệ đã vào rừng đốn về. Kỷ niệm của một thời. Cũng là tâm huyết của Thầy mình ngày ấy...
- Thôi Sư huynh ạ! - Tôi buột miệng ngắt lời - Những cột gỗ non đó làm sao có thể chống chọi mãi với thời gian. Con người còn không thể giữ được nữa là...
Sân chùa còn lại cội mai già được vun đắp thêm bởi lớp đất đen xốp và bao bọc bằng những viên gạch thẻ để giữ gốc. Cây mai này Sư phụ mang về trồng từ hồi con đường đến chùa còn là lối mòn quanh co đi qua các xóm nhà lá thưa thớt. Trải bao phong sương tuế nguyệt, gốc mai như được tiếp sức thêm từ hơi ấm và khí lạnh của lòng đất nên càng to gốc lớn cành. Đây là di vật của Thầy mà Sư huynh còn giữ. Sư huynh đã giữ được nhiều thứ. Bởi chỉ có người là còn ở lại nơi này, là chứng nhân duy nhấtcho bao lớp người đi qua và một thế hệ người đang còn hiện hữu...
Đi bách bộ ra sân, hít thở không khí trong lành buổi sáng, tôi cảm nhận rõ sự sảng khoái sau một đêm dài ngon giấc. Sân trước vang lên tiếng chổi quét cùng tiếng cười nói của mấy chủ Tiểu ở chùa. Đâu đó còn đọng lại chút hình ảnh thân quen ngày nào. Cảnh vật và con người mặc nhiên tươi tắn như nắng sớm buổi ban mai còn ướt đẫm sương trời. Rồi mai này nắng sẽ lên cao, cỏ cây rồi sẽ lớn. Mưa nguồn và cát gió sẽ vun mầm cho những thân cây non vươn lên hấp thụ tinh khí mặt trời mà xanh mầm trổ quả. Nhưng đã có lúc, gió bão nơi vùng quê hương đã đẩy mỗi người con Phật đi về một phương trời. Nơi bến bờ xa thẳm, lòng người ra đi vẫn còn lưu giữ chút hồn quê đọng lại bên mái hiên chùa.
Một cảnh chùa nghèo yên tĩnh nơi vùng đất còn hoang hóa. Ngày ngày mấy Thầy trò vào rừng chặt tre nứa cắt cỏ tranh. Sau đó lại ỳ ạch đèo về bằng xe thồ để làm cột chùa cất mái lá. Chùa mới thành lập mà chúng điệu cũng ngót nghét gần hai chục. Mấy Sư huynh lớn có thể phụ giúp Sư phụ làm vườn trồng lúa trồng khoai, lo tất mọi việc trùng tu xây dựng. Tôi và cả chục chú đồng trang lứa, tuổi đời mới lên tám lên mười, ăn chưa no lo chưa tới, thì được Thầy cho đi học văn hóa trường làng. Trường ở ngoài xóm chợ, hằng ngày phải lội bộ gần nửa giờ mới tới. Có hôm trời mưa lớn, đường đi ngập lụt. Sư phụ bảo Sư huynh chở đến lớp. Chiếc xe đạp sườn ngang, gắn yên xe thồ phía sau để tiện việc chuyên chở bắp đậu ra chợ đổi gạo. Sư huynh đặt tôi ngồi ở sườn trước, phía sau đèo thêm hai chú nhỏ nữa. Xe chạy phăng phăng qua mấy vũng nước lầy lõm. Sình đất văng đầy, hai chú ngồi sau lãnh đủ. Gặp mấy đoạn cua gấp, hay phải tránh các chướng ngại vật, Sư huynh bèn đưa thẳng chân phải lên ngay bánh trước để thắng lại. Loại xe này thường không gắn thắng và cũng chẳng có chắn bùn. Thế là kẻ ngồi trước mặc sức hứng lấy những tia nước đục ngầu bắn lên tung tóe. Phải như ngày ấy người ta tổ chức giải đua xe đạp đường lầy, chắc thế nào Sư huynhtôi cũng giật được thứ hạng cao nhất. Chỉ tội cho chúng nhỏ đi học mà mặt mày lúc nào cũng lem luốc, áo quần thì bê bết lấm bùn, nom chẳng ra dáng một học sinh tí nào.
- Ngày ấy chúng mình hành điệu thật kham khổ vất vả, nhưng cũng có nhiều kỷ niệm vui, Sư huynh hỉ? - Ừ! Thiếu thốn mọi thứ. Ăn thì chỉ nước tương với rau hái ngoài vườn, mà cơm chẳng no lòng, nói chi đến quà vặt trái cây. Mặc thì chỉ được vài bộ vải thô sơ, lại chẳng mấy lúc được lành lặn sạch sẽ. Vậy mà cảnh thiền môn vẫn tràn đầy tiếng cười nói ý vị. Mọi người vẫn hồn nhiênvui, hồn nhiên sống một đời an bần lạc đạo. Nếp sống thanh bạch chẳng khác gì cây cỏ giữa rừng xanh, chỉ nhờ hấp thụ tinh khícủa đất trời mà sanh sôi nảy nở.
- Sư huynh nói chuyện văn vẻ và có ý vị ghê. Ngày xưa Thầy nhìn người quả không lầm mà. Biết ngày sau huynh sẽ kế thừatông phong, làm rạng danh Đạo pháp nơi quê nhà.
Sư huynh cười sau cái lắc đầu nhẹ nhàng tế nhị. Vẫn nụ cười hiền khô như ngày nào. Nụ cười hàm chứa bao vẻ thân tình dễ dãi. Người huynh trưởng luôn là niềm kỳ vọng tin tưởng của Sư phụ, lại luôn sống cần kiệm hài hòa và hết lòng thương yêu huynh đệ. Mà những sư đệ của người thì phần nhiều tâm hồn còn trẻ con nên ưa thích chuyện vui đùa nghịch ngợm, do đó mà không ít lần gây phiền lụy đến người anh cả. Những “sự cố” về thời hành điệu thì nhiều vô kể, nhưng tôi vẫn nhớ sự kiện trốn Thầy đi xem hát vào một đêm trăng Rằm. Hôm ấy có gánh cải lương về đình. Chúng tôi thích đi xem, nhưng sợ Sư phụ nghiêm khắc không dám xin. Đến tối sau giờ tụng kinh, Sư huynh bảo: - “Mấy chú cứ giăng mùng, bỏ đồ đạc tập vở vào đó rồi đắp chăn lên, giả nhưđang nằm ngủ. Huynh sẽ mở cửa cho đi và canh chờ lúc mấy chú về”. Quả là cao kiến. Hôm ấy đèn nhà Tổ vẫn để sáng. Như thường lệ, Sư phụ đinh ninh Sư huynh ngồi học bài với huynh đệ nên không xuống tuần tra. Mọi việc diễn ra thuận lợi. Nào ngờ sáng hôm sau, Thầy gọi tất cả lên tra hỏi ai bày ra cớ sự trốn đi xem hát hồi đêm. Sư huynh đứng ra chịu hết trách nhiệm và xin Thầy tha cho mấy sư đệ... Lại có lần tôi và điệu Tri chơi giỡn làm bể chậu hoa sứ. Chúng tôi sợ hãi chưa biết làm thế nào, thì thấy Sư huynh đã mặc áo tràng bước vào hậu liêu xin nhận tội với Sư phụ... do mình tưới cây sơ ý làm rớt chậu hoa mà người rất yêu quý...
- Đệ nhớ nhiều chuyện thật. Huynh thì chỉ nghĩ làm sao huynh đệ mình có được một ngày hội tụ. Mọi người có những giây phút tâm tình cùng ôn cố tri tân. Nhắc lại chuyện xưa để nhớ tưởng bao ân đức các bậc Tôn sư khai sáng và cũng là nhắc nhở sách tấn cho đàn hậu học...
Mấy ngày trở về, huynh đệ cứ luôn miệng nói đến cây mai già - kỷ vật của Sư phụ và cũng vì mùa xuân sắp về rồi. Cây mai có tuổi thọ đã hơn ba mươi năm rồi chứ ít gì. Mỗi năm gốc càng to thì nhánh táng càng vươn rộng, hoa nở càng nhiều. Tôi chưa từng thấy và cũng không ngờ chùa quê mình còn có cây mai đẹp như vậy. Hồi đó, cứ mỗi lần lặt lá mai tôi lại hỏi Thầy: - Sao mùa đông mà cây mai không tự rụng lá như mấy cây khác để mình phải mất công lặt... mất công chờ đúng ngày nó mới chịu ra hoa.
Sư phụ cười rồi phân tích theo lập luận của mình: - Đó là đặc tính của giống mai đấy. Vì nó là cây sống nơi vùng nhiệt đới, không từng nếm trải cái rét buốt của mùa đông, nên quanh năm lá cứ xanh, bất chấp thời tiết nắng mưa thay đổi. Hoa chỉ nở trong mấy ngày xuân, khi lá đã được lặt sạch chỉ đủ cho con người thưởng thức trong lúc nhàn hạ vui xuân này. Sau đó những mầm lá non nhú lên, thân mai lại có một cuộc sống mới. Mỗi năm người ta có thể chiết cành lá đem đi khắp nơi. Nhưng cội mai già vẫn sống, vẫn vươn cành trổ nhánh, chờ đợi một lần trổ hoa khác, một mùa xuân khác trở về.
Khi xa hẳn mái chùa tôi mới có dịp nghiền ngẫm lại những lời Thầy dạy về sự sống của cây mai. Ôi ! Lòng Thầy và mảnh đất một thời sỏi đá đã dưỡng nuôi biết bao mầm xanh thơ dại. Thời gian dài giúp cho cội rễ càng đâm sâu vào lòng đất, thì nhành lá cũng mặc sức vươn cao. Khi chu kỳ đến... cây mai lại lan tỏa chút hồn khí trinh nguyên để cho trời đất kịp bước sang mùa đơm hoa thay lá.
- Huynh đệ mình ngồi đây thưởng thức chén trà sớm đi.
Chú tiểu bưng ra bộ tách trà và bình nước nóng đặt trên chiếc bàn đá, bên gốc mai già. Tôi ngồi xuống đối diện, lặng lẽ nhìn Sư huynh châm trà ra tách. Từng cụm khói bay lên, lan nhẹ vào không gian chút xuân tình ý vị...
- Hằng năm Tết đến, Sư huynh có thể cắt và tỉa ra mấy chục nhánh mai. Đem cắm trên chùa, nhà Tổ, phòng khách và cho khắp cả xóm. Cành lá cứ vẫn sum suê như vậy đấy. Hồi mới làm chùa lại thì gốc mai chưa lớn lắm mà đã có người tới hỏi mua. Nhưng huynh nhất định không bán. Dưới cội mai này, để huynh đệ về thăm có chỗ ngồi lại uống trà đàm đạo. Nhành lá có thể cho, còn gốc thì không thể bứng. Đó là lời Sư phụ từng dạy. Gốc rễ còn thì còn tất cả. Người tu sĩ mình đi hành hóa muôn phương, nhưng không thể quên nguồn cội tâm linh... với nơi mình đã từng gieo lên những hạt mầm niềm tin và trí huệ ban đầu...
Một cuộc hành trình mới đi hết hơn nửa đoạn đường, một chén trà sớm còn chưa vơi cạn đáy; rồi đây cũng sẽ vụt qua nhanh như mọi vết mờ quá khứ. Những gì còn đọng lại không gì hơn là tình sư môn nghĩa đạo mầu... trải qua năm tháng vẫn ấm áp như ánh xuân hồng bên cội mai vàng tươi sắc thắm.
Lam Khê
(Hoằng Pháp)
Nguồn: https://thuvienhoasen.org/p72a8918/ben-coi-mai-gia-lam-khe
Hạo khí mai hoa
Khi đàn én bỗng nhiên ríu rít bay về nghiêng cánh chao lượn trên sông vào một sáng tinh sương, trên tấm toan trắng mù hư ảo đã bắt đầu xôn xao ấy, chỉ cần người họa sĩ điểm thêm một vài chấm sắc màu rung rinh của hoa nữa, là mùa Xuân đã bừng lên tươi mới.
Nguồn: https://nld.com.vn/thoi-su/hao-khi-mai-hoa-20180207144410564.htm
HUỲNH MAI TỬU LÀ GÌ VÀ ĐƯỢC SẢN XUẤT NHƯ THẾ NÀO?
Huỳnh mai tửu là gì?
Trên thị trường hiện nay có bán rất nhiều loại nhân sâm, rắn, tắc kè, hải mã... được ngâm với rượu chứa trong bình lớn (bán lít) hoặc đóng chai (có nhiều kiểu dáng, dung tích) được cho là vị thuốc để bồi bổ cơ thể. Và huỳnh mai tửu cũng thế, tửu ở đây là rượu, huỳnh mai còn được gọi với tên thông thường là hoa mai, tức là hoa mai được ngâm trong rượu thì được gọi là huỳnh mai tửu.
Tuy nhiên cách chế biến ngâm huỳnh mai tửu không phải ai cũng có thể làm được, việc chế biến cần phải có kinh nghiệm chuyên môn tránh tình trạng sản phẩm kém chất lượng, chế biến không đúng cách còn có thể gây hại cho sức khỏe. Chính vì thế, tìm một đơn vị sản xuất huỳnh mai tửu chất lượng trên thị trường hiện nay là một vấn đề nan giải. Sau đây, mình xin giới thiệu sản phẩm huỳnh mai tửu của một đơn vị uy tín chất lượng.
Huỳnh mai tửu được sản xuất như thế nào?
Công Ty Cổ Phần Rượu Mai Vàng với 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực ngâm rượu Mai Vàng, chúng tôi đảm bảo sản phẩm Huỳnh Mai Tửu có chất lượng như mong muốn của khách hàng. Hoa mai nở rộ là dấu hiệu của mùa xuân sắp đến, chúng tôi sẽ mang mùa xuân vào mọi nhà thông qua ly rượu mai vàng đầu năm để tổ tiên, ông bà cùng mọi người thưởng thức đón mừng năm mới.

Sản phẩm Huỳnh Mai Tửu của Công Ty Cổ Phần Rượu Mai Vàng
Huỳnh Mai Tửu của chúng tôi được nấu thủ công từ làng nghề rượu truyền thống của tỉnh Bến Tre - chứa trong lu bằng sành và đặt sâu 1,5m trong lòng đất. Rượu mai vàng có mùi hương đặc trưng của hoa Mai Vàng. Nguyên liệu Mai đảm bảo an toàn thực phẩm, qua kiểm nghiệm của các cơ quan chức năng, không có dư lượng của thuốc bảo vệ thực vật. Và cây Mai Vàng được chính tay chúng tôi tận tình chăm sóc với diện tích 14ha, được trồng theo phương pháp "rau sạch".
Nếu quý khách có nhu cầu đặt mua hoặc có thắc mắc nào xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua Hotline: 0905 911 119 hoặc Email: huynhmaituu@gmail.com để được tư vấn dễ dàng và nhanh chóng nhất.
HƯỚNG DẪN CÁCH NGÂM HUỲNH MAI TỬU
Đầy may mắn, cách đây 20 năm tôi đã được một cụ cao niên ở Tiền Giang hướng dẫn cách làm rượu, công dụng... và tôi đã thực hiện lời chỉ bảo này cho đến ngày hôm nay.
Tôi đã đọc rất nhiều bài chỉ dẫn trên mạng của một số anh chị em về cách ngâm Huỳnh Mai Tửu, mỗi người có kinh nghiệm riêng, và cách thức chung thì tương đối giống nhau. Về phần mình, xin mạo muội bày tỏ những gì mình đã làm trong 20 năm qua.
Thời điểm hái bông
Như kinh nghiệm đã được một số anh chị hướng dẫn, thời điểm hái bông quyết định cơ bản đến chất lượng, hương thơm và vị của rượu sau này. Cố gắng thu hoạch vào sáng sớm, khi sương mai còn đọng trên những cánh hoa mai.

Hái hoa mai vào sáng sớm để có được bông hoa chất lượng
Thời gian ngâm rượu
Nếu dưới một năm thì hương thơm và vị đặc biệt của hoa Mai chưa thể hoà tan hết trong rượu. Dưới thời điểm này, rượu cho ra màu sắc tuyệt đẹp của bông mai, màu vàng óng. Và tuỳ theo lượng bông mà bạn ngâm rượu sẽ có màu sắc tương thích.
Lượng bông mai để ngâm
Khi có lượng bông mai phù hợp, bạn sẽ có một thứ rượu whiskey đặc biệt, cộng với hương Huỳnh Mai tuyệt hảo.
Điều quyết định
Trên các trang mạng nói về công dụng của bông mai, bạn cảm nhận điều thú vị khi thưởng thức Huỳnh Mai Tửu. Nhưng sẽ hoàn toàn sai lầm và điều này ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe nếu bạn không sử dụng bông mai sạch - cây mai không sử dụng thuốc bảo vệ thực vật.
Vì vậy, hệ quả là dư lượng của thuốc bảo vệ thực vật, khi bạn trồng và chăm sóc mai, tồn đọng trên những cách hoa tươi tắn sẽ tàn phá cơ thể bạn, ngày qua ngày và tuỳ vào số lượng rượu mà bạn đã thưởng thức.
Tôi đã áp dụng phương pháp trồng “rau sạch” trên những cây mai của mình. Kết quả của Trung tâm Tiêu chuẩn- Đo lường- Chất lượng KV3 khi kiểm nghiệm Huỳnh Mai Tửu đã khẳng định điều này.
Chỉ muốn chia sẻ tới anh chị em, điều mà với cả sự may mắn, tôi đã làm được loại rượu độc đáo này.
Dưới đây là hình ảnh của 14ha mai được trồng theo phương pháp “rau sạch” và sản phẩm của nó đã được Cục Sở hữu trí tuệ cấp giấy chứng nhận sở hữu từ 12 năm về trước...

Một phần của mẫu đất 14ha cây Mai

Cây Mai được chăm sóc đặc biệt

Sản phẩm Huỳnh Mai Tửu
Nếu bạn có nhu cầu đặt mua Huỳnh Mai Tửu hoặc có mắc thắc gì về bài viết trên xin vui lòng liên hệ qua Hotline: 0905 911 119 hoặc qua Email: nguyenhuudinhtuong@gmail.com để được tư vấn dễ dàng và nhanh chóng nhất.
Nguyễn Hữu Định Tường
Ý NGHĨA HOA MAI
Hoa Mai đã như một biểu tượng ngày tết, biểu hiện những điều may mắn, thiện lành. Màu vàng của hoa Mai là màu của sự hi vọng, ánh sáng, phú quý và may mắn.
Mai không thể thiếu trên bàn thờ tổ tiên, ông bà khi chưng tết; thấy hoa Mai là thấy mùa xuân, là thời điểm gia đình sum họp, chúc nhau những điều tốt lành.

Từ xưa, hoa Mai đã được chọn là biểu tượng cho sức sống mùa xuân; tuy mảnh dẽ nhưng cứng cáp, thuần khiết; mùi thơm nhẹ nhàng, kín đáo. Người xưa lấy các khí phách của Mai ví như người quân tử. Các nhà nho loạn lạc thường ví mình như cành Mai nở trong gió đông để giữ mình thanh sạch. Người cao tuổi chuộng cái già nua của lão Mai, mong muốn tuổi già khỏe mạnh, trường thọ. Còn vóc dáng của hoa Mai thì được ví như người con gái quyền quý, khuê các.
Mẫn Giác Thiền Sư ( 1052 - 1096 )
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu, già đến rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua – sân trước – một cành mai
Cây Mai có rễ cắm sâu vào lòng đất, không bị gục ngã trước gió bão, vì vậy mà Mai còn tượng trưng cho phẩm đức nhẫn nại và đức hi sinh cao cả, sự bền bỉ của con người Việt Nam nói chung.
Cây Mai đã gắn bó với làng quê Việt Nam từ lúc người dân biết khai hoang, lập làng để sinh sống.
Cành Mai ngày tết là hình ảnh ẩn dụ cho sức sống và trí tuệ của con người Việt Nam. Tên gọi của loài hoa này cũng chính là biểu tượng của sự may mắn, tốt đẹp, một khởi đầu hoàn hảo và thịnh vượng cho một năm mới. Là biểu tượng cho ngày tết của người dân Việt Nam.
Tin liên quan
- Nguồn: https://www.huynhmaituu.com/huong-dan-cach-ngam-huynh-mai-tuu
Cũng không rõ tự bao giờ, cây mai đến với vùng đất Nam bộ, khởi nguồn từ Bình Định rồi từ đó đã dần xuôi về phương Nam cho đến ngày hôm nay.
Mai mang hương thơm, mang sự rộn ràng và mang cả mùa Xuân đến với mọi người, không phân biệt sang hèn, giới tính, tuổi tác, không phân biệt người quân tử hay kẻ tiểu nhân.

Hoa Mai mang mùa Xuân tới mọi người không phân biệt bất kì ai
Hương mai đến, rồi đi... mang theo sự rạng rỡ của mùa Xuân, những gì còn phảng phất, lắng đọng là do sự cảm nhận của mỗi người để tự tìm tòi giá trị riêng của nó.
Mai vàng xuất hiện một lần vào mùa Xuân, mùa khởi đầu cho một năm mới rồi lặng lẽ biến mất sau khi đã mang đến và để lại những khoảnh khắc rộn ràng, hy vọng, an lành, sum họp, may mắn cho mọi nhà, cho mọi người...
Mấy độ Xuân thì...
SỰ TÍCH HOA MAI VÀNG
Cây Mai - văn hóa tết của đất phương Nam
+ Nguồn gốc cây Mai - trồng Mai trước nhà, bàn thờ
+ Tục chưng Mai trên bàn thờ tổ tiên khi dịp Xuân về
+ Ý nghĩa của bông Mai vào dịp tết
+ Công dụng của bông Mai
+ Xã hội phát triển, nhu cầu phát triển ==> Không còn tục trồng Mai trước nhà, không còn những bình cắm bông Mai trên bàn thờ tổ tiên. Thay vào đó, Mai được đưa vào chậu để chưng tết.
+ Để giữ lại phong tục này ==> Rượu Mai là giải pháp để ông bà tổ tiên được thưởng thức hương Xuân.
==> Tìm về nét văn hóa Xuân đã và đang dần mất đi.
==> CÔNG TY CỔ PHẦN RƯỢU MAI VÀNG : cho ra đời 2 sản phẩm
HUỲNH MAI TỬU : Rượu ủ ướp 20 năm
HƯƠNG HUỲNH MAI : Nguồn nguyên liệu sạch - Trang trại Mai
Thưởng thức Mai bằng ngũ quan
+ Xúc giác
+ Khứu giác
+ Thính giác
+ Thị giác
+ Vị giác: Thông qua rượu Mai - Tinh túy Đất Phương Nam
Nguyễn Hữu Định Tường
SỰ TÍCH HOA MAI VÀNG
Cây Mai - văn hóa tết của đất phương Nam
+ Nguồn gốc cây Mai - trồng Mai trước nhà, bàn thờ
+ Tục chưng Mai trên bàn thờ tổ tiên khi dịp Xuân về
+ Ý nghĩa của bông Mai vào dịp tết
+ Công dụng của bông Mai
+ Xã hội phát triển, nhu cầu phát triển ==> Không còn tục trồng Mai trước nhà, không còn những bình cắm bông Mai trên bàn thờ tổ tiên. Thay vào đó, Mai được đưa vào chậu để chưng tết.
+ Để giữ lại phong tục này ==> Rượu Mai là giải pháp để ông bà tổ tiên được thưởng thức hương Xuân.
==> Tìm về nét văn hóa Xuân đã và đang dần mất đi.
==> CÔNG TY CỔ PHẦN RƯỢU MAI VÀNG : cho ra đời 2 sản phẩm
HUỲNH MAI TỬU : Rượu ủ ướp 20 năm
HƯƠNG HUỲNH MAI : Nguồn nguyên liệu sạch - Trang trại Mai
Thưởng thức Mai bằng ngũ quan
+ Xúc giác
+ Khứu giác
+ Thính giác
+ Thị giác
+ Vị giác: Thông qua rượu Mai - Tinh túy Đất Phương Nam
SỰ TÍCH HOA MAI VÀNG
Cây Mai - văn hóa tết của đất phương Nam
+ Nguồn gốc cây Mai - trồng Mai trước nhà, bàn thờ
+ Tục chưng Mai trên bàn thờ tổ tiên khi dịp Xuân về
+ Ý nghĩa của bông Mai vào dịp tết
+ Công dụng của bông Mai
+ Xã hội phát triển, nhu cầu phát triển ==> Không còn tục trồng Mai trước nhà, không còn những bình cắm bông Mai trên bàn thờ tổ tiên. Thay vào đó, Mai được đưa vào chậu để chưng tết.
+ Để giữ lại phong tục này ==> Rượu Mai là giải pháp để ông bà tổ tiên được thưởng thức hương Xuân.
==> Tìm về nét văn hóa Xuân đã và đang dần mất đi.
==> CÔNG TY CỔ PHẦN RƯỢU MAI VÀNG : cho ra đời 2 sản phẩm
HUỲNH MAI TỬU : Rượu ủ ướp 20 năm
HƯƠNG HUỲNH MAI : Nguồn nguyên liệu sạch - Trang trại Mai
Thưởng thức Mai bằng ngũ quan
+ Xúc giác
+ Khứu giác
+ Thính giác
+ Thị giác
+ Vị giác: Thông qua rượu Mai - Tinh túy Đất Phương Nam
THƯỞNG THỨC RƯỢU MAI VÀNG BẰNG NGŨ QUAN VÀO MÙA XUÂN
RƯỢU MAI VÀNG - UỐNG TRỌN MÙA XUÂN
Khi hoa Mai Vàng nở rộ khoe sắc là dấu hiệu của một mùa xuân sắp đến. Tết đến, trong lòng mỗi người đều dâng lên những cảm xúc hân hoan, náo nức, mong chờ. Mong chờ những giây phút sum vầy bên gia đình, cùng gia đình thưởng thức mâm cơm tất niên đậm tình yêu thương.
Ý nghĩa của mâm cơm gia đình mùa xuân
Cứ mỗi độ xuân về, ca khúc “Như Hoa Mùa Xuân” được các ca sĩ Minh Hằng, Hồ Ngọc Hà, Thủy Tiên thể hiện vang lên những câu hát:
“Xuân mang niềm vui đến
Xuân mang tình yêu tới
Muôn chim hòa ca trong nắng mới
Hoa mai đào khoe sắc
Hương xuân tràn ngây ngất
Ta nghe trong lòng rộn ràng rất vui
Xuân cho màu xanh lá
Con tim bình yên quá
Phương xa người về quê đón Tết
Ngân vang ngàn câu chúc
Cho gia đình sung túc
Hân hoan chào mùa xuân mới sang ..."Trong tâm trí của mỗi người Tết là thời gian mà gia đình sum vầy, cùng nhau gói bánh chưng, bánh tét, và cùng trò chuyện bên nồi bánh trong khi châm nước, củi đến tận trời sáng. Tết là cùng nhau ăn bữa cơm gia đình với đầy đủ thành viên. Ngày xưa và bây giờ cũng vậy, vào những ngày cuối năm, dù bận rộn thế nào, dù xa xôi thế nào thì mỗi người dân Việt Nam luôn hướng về quê hương của mình. Nơi mà có những người thân yêu đang đứng ngóng chờ những người xa xứ về để cả gia đình cùng quây quần bên mâm cơm Tất niên. Bên cạnh mâm cơm tất niên ấy là Rượu Mai Vàng thêm hương vị mùa xuân thì hạnh phúc biết bao.

Chai Rượu Mai Vàng trên bàn ăn
Rượu Mai Vàng – trọn vẹn một mùa xuân cùng gia đình
Mai Vàng hay còn gọi là Huỳnh Mai từ xa xưa đã được ông cha ta xếp vào bốn loài cây Tứ Quý đó là Tùng, Cúc, Trúc, Mai. Cây Mai thường trút lá vào mùa đông và ra hoa vào mùa xuân. Cho nên Mai Vàng thường được người dân Miền Nam trưng bày vào dịp Tết Nguyên Đán. Trên một cành mai có nhiều nụ hoa, mỗi nụ hoa thường có năm cánh, cá biệt có hoa tới những chín, mười cánh. Dân gian vẫn tin rằng năm mới nhà nào có cành mai vàng như vậy là dấu hiệu của điềm lành, của một năm thịnh vượng, an khang.
Rượu Mai Vàng là loại rượu ngâm cùng hoa Mai, có mùi hương đặc trưng của Mai Vàng. Những ly Rượu Mai Vàng bên mâm cơm mà cả gia đình quây quần ấy sẽ gia tăng hương vị mùa xuân cho ngôi nhà hơn. Hơn nữa, vào dịp Tết, ai cũng có những cuộc hẹn hò, những cuộc gặp gỡ và những cuộc nhậu thì dùng Rượu Mai Vàng trong những cuộc trò chuyện ấy là thích hợp nhất. Bởi vì Rượu Mai Vàng có nồng độ rất nhẹ, phù hợp cho đàn ông và cả phụ nữ đều có thể uống được. Cùng nhau trò chuyện, chia sẻ những nỗi vui, nỗi buồn trong năm vừa rồi và nhâm nhi những ly Rượu Mai Vàng sẽ cảm thấy một mùa xuân thật trọn vẹn, thật hạnh phúc.
Ngoài ra, Mai Vàng không thể thiếu trên bàn thờ tổ tiên, với màu tình khiết, rực rỡ biểu hiện sự phú phú và thịnh vượng. Bên cạnh đó, gia đình có thể thay thế những cành Mai đó bằng Rượu Mai Vàng để trưng trên bàn thờ tổ tiên sẽ tạo không gian một mùa xuân không chỉ trọn vẹn bên gia đình mà còn bên ông bà tổ tiên.
Hy vọng bài biết mang lại những thông tin hữu ích cho bạn. Nếu bạn có nhu cầu đặt mua Rượu Mai Vàng hoặc có thắc mắc gì xin vui lòng liên hệ với Huỳnh Mai Tửu qua Hotline: 0905 911 119 hay qua Email: nguyenhuudinhtuong@gmail.com để được tư vấn dễ dàng và nhanh chóng.
Mỗi khi Tết đến xuân về, mọi gia đình ai nấy đều bận rộn trong việc dọn dẹp, trang trí lại nhà cửa, chuẩn bị mâm ngũ quả để trưng bày trên bàn thờ tổ tiên và cùng nhau thưởng thức mâm cơm gia đình vào đêm giao thừa,.... Bên cạnh đó, Mai Vàng là một vật trưng bày được ưa chuộng nhất ở phương Nam nhân dịp mùa xuân đến. Mai Vàng có thể làm cây cảnh được trưng trong sân nhà, cành Mai Vàng có thể làm vật trưng bày trên bàn thờ tổ tiên. Và điều đặc biệt đó chính là Mai Vàng có thể được dùng để ngâm rượu. Rượu Mai Vàng có công dụng lợi tiêu hóa nhất là vào những ngày tết thường ăn nhiều thịt, mỡ, dưa hành, bánh chưng xanh, nếu làm một ly rượu mai vàng khai vị, sẽ thấy ngon miệng hơn. Vì thế, Rượu Mai Vàng chính là "người bạn" đồng hành cùng gia đình trong dịp năm mới. Không chỉ là "Mai", "May mắn" sẽ đến với mọi nhà khi Xuân về.

Thưởng thức Rượu Mai Vàng cùng gia đình vào mùa Xuân
Thưởng thức mùa Xuân bằng ngũ quan
Rượu Mai Vàng hay Huỳnh Mai Tửu hay Hương Huỳnh Mai không chỉ là “Rượu”, mà còn in đậm lịch sử, văn hoá, tập quán của người dân Nam bộ, thuở nhà Nguyễn mang gươm đi mở nước. Cây mai xuất phát từ Bình Định rồi dần xuôi về Nam, từ đó hình thành nên nét văn hoá, tâm linh, tập quán của người dân đất phương Nam.
Ngày nay hầu như không còn những cành mai cắm trong lọ lục bình đặt trên bàn thờ Tổ tiên mà thay vào đó là dâng chai Hương Huỳnh Mai lên bàn thờ tổ vào dịp giao thừa để đón chào Xuân mới. Và sự thay thế này đã được ấp ủ từ 20 năm trước. Hương Huỳnh Mai được dâng lên Tổ tiên, ông bà với lòng thành kính và mang nặng ơn sâu.
Không chỉ là một loại rượu nếp mang hương Huỳnh Mai - có những công dụng chưa được biết đến, mà nó có thể so sánh như một loại Whiskey khi thưởng thức cùng với chanh, ướp lạnh, pha Cocktail...
Tinh túy đất
phương Nam
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác














Nhận xét
Đăng nhận xét