CHIẾN SĨ SAY!!

                            Chó uống bia- Người thua cuộc chiến.
                                                Xác quân thù như chó nướng thui...!!

 
Thơ;


Chiến Sĩ Say!!

Huỳnh-Mai.St.8872
Bh.Dạ lệ Huỳnh

Ảo thực đôi bờ ranh giới chiến tranh,
Dân tình nước Việt kiếp sống mong manh,
Chiến sĩ vì đời Tự-Do chiến đấu,
Sống chết tình vờ ảo-ảnh cơn say,
Xox
Chiến sĩ, say mới là chiến đấu thực,
Trọn tình non nước vẹn nghĩa Tự-Do,
Vì say đâu biết đời là phản bội,
Sau lưng chiến sĩ thương đau ngút ngàn,
Xox
Qua cơn say thấy đời là cõi thực,
Có Tự-Do mới thấy được mình say,
Mất Tự-Do rồi vì ai...chiến đấu…!?
Quê hương còn trong giấc ngủ nồng say,
Xox
Rượu nầy ta uống dưới cờ lâm chiến,
Cho thật say; không gớm máu cộng thù,
Máu loang đỏ thấy lòng mình cũng chết,
Tái tê lòng dân Việt tỉnh mà chi,
Xox
Say men chiến đấu xây đời hạnh phúc,
Xác than nầy xây đắp ngày Tự-Do,
Có ai thương tiếc phận đời chiến Sĩ,
Cuộc chiến tàn rồi ảo ảnh cơn say,
Xox
Sau cơn say Tháng –Tư hồn thức tỉnh,
Giữa trời Tự-Do máu đổ đầm đìa,
Ta thấy sợ cho long người phản bội,
Trở ngược cơ cho máu thắmTự-Do,
Xox
Chiến sĩ, say trong tay cây súng gảy…
Bẻ súng cong nòng khóc ngất tỉnh say,
Tỉnh thấy chiến bào tả tơi rào thép,
Say khòi nhìn bội phản cho long đau,
Xox
Cơn say chợt tỉnh trong tù cải tạo,
Men Tự-Do đâu thắm thế gian tình,
Thiên đàng Xã Nghĩa một trời mộng tưởng,
Bỏ mặc tù đày ảo ảnh cơn say,
Xox
Giờ, chiến sĩ say là trong dĩ vãng,
Tìm lại mình nỗi nhớ chiến trương xưa,
Mượn rượu khỏa khuây Đời bất đắc chí,
Kinh kha bại tướng vở mộng không thành,
Xox
Chiều Saigon khói bay mùi thịt nướng,
Phồn vinh giả tạo…lủ trẻ ăn chơi;
Quên đất nước cha ông là chiến sĩ,
Một thời chết dở lủ chó nướng thui,
Xox
Hãy chén nó đi vong nô phản quốc,
Chó săn, chó cộng chủ nó xâm-lăng,
Canh tù phát hiện tù nhân trốn trại,
Rượt đuổi thuyền nhân tớitận biển khơi,
Xox
Rượu cạn mềm môi tinh thần chiến sĩ,
Phơi xác trên lò xác chó cộng nô;
Nghe mùi chó nướng.bomb cày xác giặc,
Cũng vì mồi chó.rượu vào càng say,
Xox
Có say mới biết đời là lẽ thật,
Địa ngục, thiên đàng Phật Chúa chia ngôi,
Tư-Do là của con người định đoạt,
Khôn nhờ dạy chịu ta thời cứ say,
Xox
Giận thời nói vậy long thêm tan nát,
Vở mãnh trăng thề non nước mây che,
Hồn non nước réo gọi người chiến sĩ,
Tỉnh say; đi nào chiến sĩ Tư-Do,
Xox
Ảo ảnh say; xác thù thayxác chó,
Nước mất ‘quê hương ‘ta nhậu thật say,
Ta thấy sợ cho lòng ngươi phản bội,
Trở ngược cờ cho máu thắm Tự-Do,

Huỳnh-Mai St.8872

"... 
Trên thềm đá dưới chân tượng đài Đức Thánh Hưng Đạo la liệt thức ăn “xà bần” lẫn lộn xương chó, một đóng mằm dưới bình bia hơi 10 lít hết cạn sạch, cùng ba chai rượu đế lăn lóc…chỉ còn ít rượu dính đáy, Thành rót cạn vào ly mời mẹ uống…Mẹ cầm ly rượu bằng một tay, tay kia mẹ bới trong đóng xương  tìm  mồi nhậu tiếp…Bới tìm hoài, không thấy khút xương “củ lẳng” chân chó` đâu?...Không biết mẹ tìm để nhậu…hay để ráp lại đôi chân nguyên vẹn cho Thành?. Gió mát con sông Saigon làm mẹ tỉnh rượu, và không chửi bới bong long Cách mạng nằm vùng nữa, quay lại thực tế hiển hiện trước mắt mẹ, thấy chân của Thành không có. Mẹ ứa nước mắt và khóc thật nhiều cho hối tiếc những năm tháng qua bà đã phản lại những chiến sĩ Tự-Do nầy để chuốc lấy bất hạnh của ngày hôm nay khi cách mạng về. Bà nâng ly rượu cuối cùng uống cạn như để tạ tội với đời, với  mọi người đang đau khổ hôm nay mà bà đã có phần trách nhiệm…

Thành cụt cứ tưởng mẹ vẫn còn say nên bảo mẹ: “Chó nầy không có chân, vì con đã bỏ nó ở chiến trường năm 75 rồi mẹ”. Mẹ như bị khơi dậy nỗi đau buồn, tâm tư chất ngất bị dồn nén từ lâu, nay cơn say làm làm vở òa…Sức suy tàn căn bệnh của mẹ cùng trầm uất suy tư đã thật sự vở tung ra rồi?. Mẹ khóc, mẹ la, mẹ cười không kiểm soát…Ảo ảnh cơn say đã hiện về. Hình ảnh con bà chết trận trong chiến trường năm xưa qua bóng dáng uy nghi Đức Thánh Trần Hưng Đạo mặc áo chiến bào tuốt gươm xông trận…Ngước nhìn lên cũng thấy con bà đang tuốt gươm thiêng chỉ ra bến sông Saigon trong tiếng thét hải hùng… “Mẹ…mẹ…cứu vợ con và cháu nội của mẹ…Tàu sắp chìm rồi mẹ ơi…”Tiếng thét đau lòng làm mẹ say hoảng hốt nhìn theo tay chỉ con bà qua tay bức tượng ra bến sông Saigon, thấy lờ mờ ảo ảnh cơn say…con dâu  của mẹ ẵm cháu nội đang chới-với sắp chìm trong sóng nước sông Saigon bên cạnh “Bắc”-đò Thủ Thiêm. Mẹ vội quăng ly rượu cầm tay chưa uống cạn và thét lớn lên…chạy nhanh ra bờ sông, bên cạnh chiếc  “Bắc”đưa đò nằm êm chờ khách bến sông và nhảy ùm xuống sông cứu cháu nội cùng con dâu của bà…Mẹ chìm chìm mất xác…để lại trên mặt nước còn những gợn sóng lao xao vào nạm bở trước sự ngơ ngác đau lòng người chứng kiến.
Anh Thành quá bi thảm uất lòng…thấy không bảo vệ dược người mẹ của chiến hữu chỉ  huy mình và vợ con gia đình trong cuộc di tản 75…cũng như để mất Tự-Do Saigon 30-4-75, anh sống cũng thừa với hai chân cụt không giúp được gì, cho đất nước, dân tộc lầm than trong tay Cộng Sản. Anh Thành Cụt đã chấm dứt cuộc đời theo bà mẹ say cùng chiếc xe lăn hết tốc độ trong cái đẩy mạnh cánh tay của ngưới chiến sĩ đã từng gảy súng tan hàng ngày 30-4. Và anh đã chết; “Như những anh hùng chiến trận hôm qua…” Sic- Trích đoạn: Bà Mẹ say.

                                                Huỳnh Mai St.8872
                                            Cựu chiến binh QL.VNCH

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHIẾN LƯỢC HOA KỲ, hay CHIẾN LỢI PHẨM csVN ?!