NGƯỜI MỸ ĐÃ PHẢN BỘI ĐỒNG MINH CHIẾN SĨ VNCH.
Trích đoạn: " Vượt Biển Trên Đống Xương Tàn "
"... Phần tôi lãnh nhiệm vụ khá vất vã đầy nguy hiểm, lo về mặt an ninh tác chiến và đối ngoại khi tàu đến bến Tự-Do tiếp xúc Ngoại vụ với nước ngoài. Đầu tiên đi tìm lại các bạn bè chiến hữu ngày xưa trong nhóm trinh sát Trung Đoàn 47/SĐ22BB là nhóm lính sắc tộc người Thượng Tây Nguyên đã từng tham gia trận đánh chiếm lại ngọn đồi VinKy Căn Cứ Hỏa Lực 6 tại Đăck Tô-Tân Cảnh, ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào. Trong toán này có những chiến hữu đi tìm xác lính mỹ trong phái đoàn Truyền Thông rớt Máy bay trực thăng cách bên kia, biên giới Ngả 3 Nam Hạ Lào trong chuyến đi được lệnh của Sư Đoàn 22BB tìm xác Mỹ của Đoàn Truyền Thông Quân Sự Hoa Kỳ bị phòng không Cộng Quân Bắc Việt bắn rơi cách Căn cứ Hỏa Lực 6 chúng tôi không bao xa.
Các bạn chiến hữu đồng hành chúng tôi đã giả dạng thường dân vào rừng đốn cũi và theo những chiếc xe “Ben” Của bọn Lâm Tặc vào rừng sâu đốn gổ quý như Trắc, Cẩm Lai, Căm Xe v.v…là mặt hàng quý hiếm có nhiều ở miền Tây bắc Kom Tum-Nam Hạ Lào. Đi ngang qua những vùng đồi núi năm xưa trong những trận đánh ác liệt quanh Căn cứ Hỏa Lực 6 còn ghi vết tích ngày nào. Cũng dốc mòn lối nhỏ con suối cạn ven rừng còn in hình vết tích xe tăng T.54 của Cộng quân miền bắc lần đầu tiên có mặt xâm nhập miền Nam qua ngả Hạ lào. Tôi đã báo cáo về Bộ Chỉ Huy Hành Quân Sư Đoàn, nhưng phía cố vấn Mỹ cho rằng đơn vị tôi báo trong đêm hôm tối trời có ánh dèn pha chiếu sáng, bụi khói bốc mịt trời, tiếng xích xe tăng quật đổ cây rừng vang dộng núi rừng là sai. Không chinh xác bằng máy bay trinh sát của Mỹ, vì đêm hôm che khuất tầm nhìn của bộ binh.
Hôm nay, Mười năm sau mất miền Nam 30-4-1975, tôi có dịp trở lại nơi đây nhìn cảnh cũ, chiến trường xưa trong xúc động bồi hồi đã đưa tôi và các chiến hữu về lại xúc cảm trận đánh đẫm máu tại đây với bao xác chiến hữu bỏ mạng nơi nầy!?
NGƯỜI MỸ ĐÃ PHẢN BỘI ĐỒNG MINH CHIẾN SĨ VNCH.
Trong Quá khứ thương đau trận đánh chiếm lại ngọn đồi máu này. Đó là căn Cứ Hỏa Lực 6 đang hiện diện trước mặt tôi đã gây cho tôi cú sốc [sock] nặng nề.
Đơn vị hành quân Trung Đoàn 47/SD.22BB vừa về căn cứ Hàm Rồng-Pleiku-sau cuộc hành quân vượt tuyến sang Campuchia qua ngả Đức Cơ chưa kịp dưỡng quân và tái bố trí khả năng tác chiến. Được lệnh BTL/SĐ22BB tiếp viện cho Căn cứ Hảo Lực 6 Đắk Tô- Kom Tum-Ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào. Căn cứ hảo lực này nằm trên trên một ngọn núi cao gọi là VinKy cao 1.886m do một tiểu đoàn Mỹ đóng quân đề bảo vệ sân bay quân sự ”Phượng Hoàng” và kiểm soát vùng ngả 3 biên giới Việt Miên lào, ngăn chặn xâm nhập Cộng Quân Bắc Việt từ đường mòn Hồ Chí Minh phía Nam Hạ Lào.
Người Mỹ ở thế bị động chiến trường trong sự ồ ạt xăm nhập của Cộng Quân Bắc Việt và sự thỏa thuận rút quân với Quốc tế cộng Sản Nga-Tàu nên Mỹ sách lược”Việt Nam Hóa Hóa Chiến Tranh”Giao lại cho cho Quân Lực/VNCVH đảm nhận hành quân và quân sự [Nhưng không lực Hoa Kỳ thì Mỹ không giao]. Với Căn cứ Hỏa Lực 6 này, Mỹ tự động rút quân không có sự phối hợp bàn giao giữa 2 bên nên phía QL/VNCH không hay biết để tiếp nhận!? Vì thế Cộng quân Bắc Việt tiến chiếm ngọn núi Căn Cứ Hỏa Lực 6 êm ru không một tiếng súng nổ. Lý do phía Mỹ dùng trực thăng bốc thẳng lính mỹ đóng quân rời khỏi căn cứ. Hay người Mỹ bàn giao căn cứ cho Việt Cộng lúc nào mình cũng không biết không hay!?. Mỹ để lại cho phía cộng quân Bắc Việt đầy đủ trang thiết bị quân dụng, vũ khí đạn dược và hệ thống phòng thủ tối tân, vững chắc đầy mìn bẩy lô cốt chống bom đạn rất hiệu quả vô cùng.
Khi Trung đoàn tôi và cả 2 Trung đoàn của SĐ23BB cùng 2 tiểu đoàn Biệt Động Quân và tiểu đoàn 81 Biệt Kích Dù chia ra 3 mặt tấn công tái chiếm lại ngọn đồi máu này! Từ dưới sườn núi thấp tấn công lên đỉnh cao đầy dốc đá cheo leo là trở ngại vô cùng, lên đợt nào là gảy đổ đợt đó! Vì bãi mìn và lựu đạn M26 của Mỹ trên cao ném xuống. Khi xung phong thì bị lô cốt có mấy ổ đại liên M60 của Mỹ nhả đạn như mưa là thây người ngả đổ máu loang cả hốc đá và xác chết vướng mắc kẽm gai bờ rào lô cốt. Cuối cùng phe ta chống không nổi với vũ khí của ta!? Điều đau đớn nhất súng đạn người Mỹ giết đồng minh phe mình!? Đánh nhau đã 3 ngày nay có pháo binh Sư Đoàn và tiểu khu KomTum yểm trợ bắn phá địch cũng không làm chúng xây xiểng chút nào cho dù kêu pháo nổ chụp trên đầu chúng ta vì vị trí quá gần, liều chết chung với địch để dứt điểm tái chiếm ngọn đồi mà cũng không xong!.Mùi xác chết đã xông lên nghèn nghẹn mũi và làm ngòn ngọt cổ họng cháy khát vô cùng. Máu loang khắp sườn núi làm tím tái chiều hôm có hỏa châu soi sáng cho cuộc chiến còn tiếp diễn cho đến bao giở thôi chết!?
Tất cả đơn vị chúng tôi lẫn các tiểu đoàn tăng phái được lệnh rút quân xuống núi trong tư thế bao vây địch và đợi lệnh. Bộ Tư lệnh Hành Quân Sư Đoàn cho phần Không Yểm máy bay đến dội bom suốt cả ngày với nhiều phi tuần phản lực cơ trên đỉnh núi. Cột khói bốc cao hào lẩn mây mù sương núi tạo thành những vết loang lổ do bom cày trên đỉnh núi. Tiếng bom và tiêng pháo rền vang đột ngột chấm dứt. Các đơn vị được lệnh tấn công lên đinh núi, càng gần đến rào trại và bải mìn càng lộ rõ những hoang tàn đổ nát những lô cốt quanh rào căn cứ và những xác chết Cộng Quân còn ngổn ngang dưới giao thông hào, còn một vài ổ kháng cự trước sức tấn công yếu ớt cuối cùng của chúng tôi bằng tiếng hô xung phong dứt điểm mục tiêu của 7 chiến hữu tiểu đoàn tôi lên đợt đầu tiên bắt tù binh giặc cộng buông súng đầu hàng. Vì quá mệt mệt mỏi đuối sức, tôi ngồi tựa vào nồng pháo 155ly của Mỹ để lại bây giờ bị chôn vùi trong đống đất đá đổ nát hoang tàn chỉ còn lòi phần nồng sung lên cao phản chiếu ánh trời chiều. Qua khói thuốc lá, còn điếu cuối cùng nhàu nát dính máu bạn bè làm mặn chát trên môi…!?? Cuối cùng nhìn kỹ lại ngọn đỉnh cao bị sang bằng bởi bom đạn tụt mất 25-30 thước chiều cao. Ngọn núi Vinky 1.886m chỉ còn lại 1.836m mà thôi!? Đánh-dấu sự tuột giãm niềm tin của đồng minh - Chiến sĩ VNCH- và sự phản bội của người Mỹ.
Theo báo cáo hành quân của Quân Đoàn I, ngày 10-feb-1971 phi hành đoàn 213 do Trung Úy Tạ Hòa và Thiếu Úy Diêu Cơ Phi Ánh và xạ thủ Đệ trong một phi vụ chở phái đoàn tham mưu Quân đoàn I bay quan sát chiến trường đã bị phòng không từ thiết vận xa PT76 cộng quân bắn hạ, nơi vị trí giữa căn cứ hỏa lực, đồi 30 của Dù và hướng đông của BĐQ độ 20km về hướng bắc khe Sanh trên trực thăng bộ Tổng Tham Mưu Quân đoàn gồm Trưởng Phòng 3 và Trưởng Phòng 4 cùng với 4 phóng viên ngoại quốc là Keisabaro-shimamoto, Henri Huet, Larry burrows và Kent Pater. [cho đến măm 1998, hài cốt của các phóng viên này mới được tìm thấy cùng với những thứ phần hư sét của máy ảnh phim đồng hồ và mảnh vụn của xác chiếc trực thăng]. Thời đó các quan chức Mỹ cấm các nhân viên dân sự lên máy bay quân sự qua biên giới Lào như trên đường 9 nam Lào tại biên giới. Có bảng cấm người Mỹ bước qua biên giới này. Tất cả mọi người được xem như là bị tử nạn.
Vì trong vùng trách nhiệm nên đơn vị tiểu đoàn tôi được lệnh tìm xác mỹ và chiến hữu VN này. Các toán chúng tôi được nhảy trực thăng xuống vùng vừa rơi trực thăng còn bốc cháy lúc 8 giờ đêm trời tối mịt mù núi rừng, chỉ lờ mờ ánh trăng thượng tuần chiếu soi không đủ sức quan sát phải nhờ đến chất bột lân tinh chiếu sang màu hồng nhạt dẩn đường từ trên trực thăng”Cán Gáo” bay Xè Xè thắp trên đầu ngọn cây rải xuống chất lân tinh chiếu sang chỉ điểm và hướng dẫn đường. Đơn vị và các toán nhảy xuống đầu địch, bị Cộng Quân phản xạ bắn rát quá thêm một số tử vong cho quân ta. Nhưng nhờ hai chiếc Không Tuần Thám C.130 bao vùng đến bắn yểm trợ giàn súng Mini Gum 6 nồng bắn, tiếng kêu như bò rống, ngăn chận được những đợt tấn công của Cộng Quân để giành xác nơi chiếc máy bay cháy xác tan rã. Toán trinh sát chúng tôi không có thời gian thu lượm xác chết của chiếc máy bay lâm nạn và vì còn cứu những đồng đội bị thương. Đơn vị tôi có yêu cầu bộ chỉ huy tiền phương xin cho trực thăng đến tải thương và lấy xác phái đoàn phóng viên Mỹ nhưng máy bay cứu thương không đáp xuống được vì hàng phòng không của Cộng quân đặt trên thiết giáp PT 76 và T 54 hoạt động dày dặt và chúng biết di động làm thay dổi mục tiêu nên không thề nào tiêu diệt được chúng để đáp xuống cứu thương.
Đơn vị Trung Đoàn 47 và 2 Tiểu Đoàn BĐQ Biên Phòng Đắk Tô-Đak Shut- Pleime bị 3 Sư Đoàn cộng quân bao vây sát ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào mà Cộng Quân viện binh từ đường mòn Hồ Chí minh hướng Bắc vào. Chúng tôi được lệnh rút lui và mở đường máu bằng con đường cày nát của nhũng đợt bom B52 rung chuyển cả một vùng giao tranh đầy xác cộng.
Trước khi được lệnh, chúng tôi vội vàng tìm chỗ kín đáo chôn vùi xác bạn và phái đoàn lâm nạn máy bay có cả xác 4 phóng viên nước ngoài tử nạn. Và có đánh dấu bằng những gộp đá núi chất cao ghi dấu ám hiệu trong”Nhật ký” hành Quân đơn vị. Rốt cuộc rồi tôi cũng bị thương không báo cáo nhật ký hành quân lên Trung Đoàn…nên mọi việc đề chìm vào quên lãng khi tôi chuyển về quân y viện Nha Trang..."- SIC.
Huỳnh Mai St.8872
Cựu binh- Vượt Biển trên đống Xương tàn


Nhận xét
Đăng nhận xét