- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017
Nixon-Kissinger đã kéo nước Mỹ vào chính sách Một Trung Quốc như thế nào?
Đức Huy |
Trong những năm 70 của thế kỉ trước, dưới bàn tay của bộ đôi Nixon-Kissinger, chính sách đối ngoại của Mỹ với Trung Quốc đã trải qua hai bước ngoặt lịch sử.
"Chúng ta sẽ tiếp tục giữ quan hệ gần gũi, thân thiện với Đài Loan, nhưng chúng ta cũng phải nhớ, và [chính quyền Đài Loan] cũng phải chuẩn bị tâm lý cho một thực tế rằng, Mỹ sẽ từng bước tiếp tục đi trên quỹ đạo bình thường hóa với cả bên còn lại - tức Trung Quốc đại lục. Đây là vấn đề thuộc phạm trù lợi ích quốc gia. Không phải vì chúng ta yêu quý gì [đại lục], mà vị trí chiến lược của họ [buộc ta phải làm vậy]".
- Richard Nixon (Văn phòng Lưu trữ - Bộ Ngoại giao Mỹ)
Đó là những lời dặn dò trực tiếp qua điện thoại mà Tổng thống Mỹ Richard Nixon gửi tới Đại sứ Mỹ tại Đài Loan bấy giờ, ông Walter McConaughy, vào ngày 30/6/1971. Chỉ thị của "sếp" khi đó thực sự đã đặt McConaughy vào thế khó, buộc vị Đại sứ này phải tìm cách lựa lời nói với chính quyền Tưởng Giới Thạch về hướng đi mới của Washington.
Sở dĩ nói ông McConaughy gặp khó là bởi giống như đại bộ phận các nước phương Tây khác, khi đó Mỹ vẫn giữ quan hệ ngoại giao với Đài Loan và chưa thiết lập quan hệ với Trung Quốc. Quốc dân đảng (KMT) cũng nhận được rất nhiều sự trợ giúp từ Washington kể từ khi phải rút về Đài Loan sau thất bại trong nội chiến Trung Quốc năm 1949.
Nhưng vì lợi ích quốc gia, mà cụ thể ở đây là tham vọng muốn bắt tay với Bắc Kinh để kiềm tỏa Liên Xô, Washington đã quyết định thực hiện hai nước đi mang tính bước ngoặt về ngoại giao:
- Nước đi thứ nhất mang tính bản lề, đó là chuyến thăm lịch sử của Nixon tới Bắc Kinh năm 1972, với kết quả là Thông cáo Thượng Hải được hai bên Trung-Mỹ đưa ra, trong đó ghi rõ: "Mỹ hiểu rằng người Trung Quốc ở cả hai bờ eo biển Đài Loan đều trung thành với quan điểm chỉ có một chính phủ Trung Quốc duy nhất, và Đài Loan là một phần của Trung Quốc. Mỹ không phản đối quan điểm đó".

Nixon và phu nhân trong chuyến thăm lịch sử tới Trung Quốc năm 1972. Ảnh: History.com
Chính sách "một Trung Quốc", đúng như tên gọi của nó, có nghĩa rằng chỉ tồn tại một chính phủ hợp pháp duy nhất quản lý Trung Quốc. Bắc Kinh và Đài Loan đều công nhận chính sách này, và cho rằng mình, chứ không phải bên còn lại, mới là chính phủ hợp pháp của Trung Quốc.
Chính sách này buộc các nước trên thế giới nếu đã thiết lập quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Bắc Kinh thì không được phép thiết lập quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Đài Loan, và ngược lại.
- Và nước đi thứ hai mang tính quyết định, là việc chính phủ của Tổng thống Mỹ Jimmy Carter tuyên bố chính thức cắt đứt quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Đài Loan, để thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc vào ngày 1/1/1979, phù hợp với chính sách "một Trung Quốc" mà Mỹ vẫn tuân thủ cho tới hiện tại.
Nhưng để có được hai bước đi mang tính bước ngoặt như vậy, không thể không kể đến hàng loạt những sự kiện, những cuộc đối thoại bí mật vô cùng quan trọng diễn ra nơi hậu trường trong vài năm trước đó.
1969-1970: Mỹ đánh tiếng, Trung hưởng ứng, Đài bất bình
Ý tưởng xích lại gần Trung Quốc trên thực tế đã được Nixon hé lộ từ khi ông còn là ứng viên tranh cử Tổng thống. Năm 1967, trong một bài viết đăng trên tạp chí Foreign Affairs, Nixon khẳng định: "Chúng ta không thể cứ mãi để Trung Quốc bên ngoài tập thể các quốc gia trên thế giới, cứ để Trung Quốc nuôi dưỡng tham vọng, nuôi dưỡng sự thù địch, và đe dọa các nước láng giềng".
Ngày 1/2/1969, chỉ hai tuần sau khi chính thức lên nắm quyền tại Nhà Trắng, Nixon lập tức tìm cách thiết lập các kênh liên lạc với phía Trung Quốc. Trong một bức điện gửi tới Cố vấn An ninh Quốc gia Henry Kissinger, Nixon viết:
"Tôi cho rằng chúng ta cần tìm mọi cách để thể hiện rằng chính phủ Mỹ hiện tại đang 'cân nhắc mọi phương án nối lại quan hệ với người Trung Quốc'. Nhưng tất nhiên, điều này phải được thực hiện một cách bí mật và không được phép xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng trong bất kì hoàn cảnh nào".
Tháng 7/1969, Nixon thăm Pakistan và họp mặt với người đồng cấp Yahya Khan. Sau cuộc gặp, một nhà ngoại giao Mỹ tại Pakistan đã chuyển lời tới Kissinger rằng phía Pakistan hiểu rằng Mỹ muốn tiếp cận Trung Quốc và nhờ Pakistan, vốn có quan hệ tốt với Bắc Kinh, "chuyển lời".
Nhưng dù có muốn bắt tay với Trung Quốc thế nào đi nữa, thì Kissinger vẫn không muốn Mỹ phải thể hiện hình ảnh "xuống nước" một cách thái quá như vậy. Ông lập tức cử phụ tá Hal Saunders tới trao đổi với Đại sứ Pakistan tại Mỹ, Agha Hilaly, để làm rõ hai điểm.
Thứ nhất, Mỹ cho rằng việc chuyển lời không cần quá gấp gáp hay đòi hỏi nỗ lực đáng kể gì từ phía Pakistan. Việc cho Trung Quốc thấy quan điểm của Mỹ là quan trọng, nhưng không phải một điều gì đó cần phải thực hiện ngay lập tức.
Thứ hai, điều mà Tổng thống Nixon muốn là Tổng thống Yahya sẽ, vào một thời điểm thích hợp và tự nhiên, nêu quan điểm của Mỹ đối với Trung Quốc một cách rõ ràng, nhưng không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề.
Tháng 12/1969, trong một động thái khác nhằm thể hiện thiện chí, Nixon đã nghe theo lời khuyên của Ngoại trưởng William Rogers và quyết định nới lỏng các hàng rào giao thương với Trung Quốc, trong đó có việc mua bán các mặt hàng nông sản Mỹ.
Nỗ lực "đánh tiếng" trong suốt năm đầu của nhiệm kì Nixon đã thu về thành quả đầu tiên, khi vào tháng 2/1970, cấp dưới của Kissinger báo cáo rằng đại diện phía Trung Quốc, thông qua kênh liên lạc tại Warsaw, cho biết: "nếu Mỹ muốn cử một đại diện cấp Bộ trưởng hoặc đặc phái viên của Tổng thống tới Trung Quốc để thảo luận thêm về quan hệ Mỹ-Trung, thì Bắc Kinh sẵn sàng tiếp đón".
Dù rất cố gắng giữ bí mật, song các động thái của Mỹ vẫn không qua nổi mắt chính quyền Đài Loan. Tháng 3/1970, Tưởng Giới Thạch đã đích thân viết thư gửi tới Nixon, trong đó thể hiện sự quan ngại trước cách tiếp cận mới của Mỹ với Bắc Kinh. Một tháng sau, con trai của Tưởng là Tưởng Kinh Quốc đã gặp trực tiếp Kissinger để bàn thêm về vấn đề này.
Một mặt, Nixon-Kissinger tìm cách xoa dịu Đài Loan, mặt khác, bộ đôi này vẫn tìm mọi phương án để thiết lập một kênh liên lạc với Bắc Kinh.
1971: Ngoại giao bóng bàn, chuyến thăm "mở đường" của Kissinger, và tuyên bố lịch sử của Nixon
Tháng 4/1971, hơn 2 năm sau khi Nixon bắt đầu chiến dịch "đánh tiếng" muốn thiết lập quan hệ với Trung Quốc, Bắc Kinh lần đầu tiên công khai hưởng ứng ý tưởng của Washington, và thể hiện thiện chí của mình bằng một hình thức rất đặc biệt.
Trong lúc đang tham dự giải bóng bàn thế giới tổ chức tại Nagoya, Nhật Bản, đội tuyển bóng bàn Mỹ đã bất ngờ nhận được lời mời tới Trung Quốc thi đấu giao hữu. Không ai khác, chính Mao Trạch Đông là người trực tiếp thông qua lời mời này, dù trước đó Bộ Ngoại giao Trung Quốc vẫn làm theo thông lệ và từ chối không cấp thị thực cho các thành viên đội tuyển Mỹ.
Ngày 10/4/1971, đội tuyển bóng bàn Mỹ gồm 15 người đã bước qua cây cầu từ Hong Kong sang đại lục, qua đó trở thành những người Mỹ đầu tiên đặt chân tới Trung Quốc kể từ năm 1949.

Đội tuyển bóng bàn Mỹ thăm Vạn Lý Trường Thành năm 1971. Ảnh: CNN
Đáp lại thiện chí của Bắc Kinh, trong lúc đội tuyển bóng bàn Mỹ vẫn đang ở Trung Quốc, Nixon tuyên bố sẽ nối lại việc cấp thị thực cho người Trung Quốc, đồng thời nới lỏng kiểm soát tiền tệ để Trung Quốc có thể dễ dàng sử dụng đồng USD hơn.
Sau sự kiện này, các phát ngôn của Nixon về Trung Quốc cũng cởi mở hơn hẳn. Nổi bật là trong cuộc họp báo ngày 29/4/1971, Nixon đã nói thẳng: "Tôi hi vọng và trông đợi được tới thăm Trung Quốc đại lục - nhưng tôi chưa biết là thăm trên danh nghĩa gì... Nước Mỹ đang hướng tới một mối quan hệ bình thường với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa".Phía Trung Quốc đến lúc này có thể nói đã thấy rõ "bài ngửa" của Mỹ. Tháng 5/1971, thông qua Pakistan, Chu Ân Lai nhắn với Nixon rằng chính phủ Bắc Kinh sẵn sàng chào đón một chuyến thăm chính thức của Nixon, hoặc một đặc phái viên của Nixon tới Trung Quốc để đẩy mạnh tiến trình thảo luận.
Sau vài tuần trao đổi qua lại, đôi bên thống nhất sẽ để Kissinger tới Bắc Kinh trong một chuyến thăm bí mật. Ngày 9/7/1971, để đánh lừa truyền thông, Kissinger trong khi đang thăm Pakistan đã vờ cáo ốm, rồi sau đó đáp chuyên cơ bay thẳng tới Bắc Kinh để hội đàm với Chu Ân Lai.

Henry Kissinger (trái) trong cuộc gặp bí mật với Chu Ân Lai năm 1971. Ảnh: Britannica
Trở về từ Bắc Kinh, Kissinger báo với Nixon rằng Tổng thống Mỹ "đã có được đúng những gì mình muốn". "Chúng tôi đã đặt nền móng để ngài và Mao Trạch Đông đưa lịch sử bước sang trang mới" - Kissinger nói thêm.
Ngày 15/7/1971, trên sóng truyền hình quốc gia, Nixon công khai với người dân nước Mỹ cũng như toàn thế giới rằng ông đã cử Cố vấn An ninh Quốc gia Henry Kissinger tới Trung Quốc, và kết quả của các cuộc họp mặt tại đây là thỏa thuận về một chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng thống Mỹ tới Trung Quốc vào mùa xuân năm 1972.
"Chuyến thăm này không có ý muốn gây hại tới lợi ích của bất kì quốc gia nào khác. Tôi làm điều này bởi tôi tin chắc rằng tất cả các nước trên thế giới sẽ hưởng lợi từ một mối quan hệ bớt căng thẳng và tốt đẹp hơn giữa Mỹ và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa" - Nixon phát biểu.
Tuyên bố lịch sử của Nixon. Nguồn: AP
Nixon đáp:

Kính mời quý độc giả đón đọc Duyên nợ Mỹ-Trung-Đài và chính sách "một Trung Quốc" (phần II): Xoa dịu Đài Loan bằng 6 Đảm Bảo, Mỹ "đu dây" giữa hai bờ eo biển suốt 3 thập kỉ
theo Trí Thức Trẻ
Nguồn:http://soha.vn/nixon-kissinger-da-keo-nuoc-my-vao-chinh-sach-mot-trung-quoc-nhu-the-nao-20161213152711058.htm
Cam kết "Một Trung Quốc" với Bắc Kinh, duy trì "6 Đảm bảo" với Đài Loan, Mỹ là bậc thầy đu dây
Cam kết "Một Trung Quốc" với Bắc Kinh, duy trì "6 Đảm bảo" với Đài Loan, Mỹ là bậc thầy đu dây
Đức Huy |
Sau khi chính thức "dội gáo nước lạnh" lên đầu Đài Loan với tuyên bố cắt đứt quan hệ ngoại giao nhà nước vào năm 1979, Mỹ đã sớm có những động thái xoa dịu.
>> Xem phần I: Nixon-Kissinger đã kéo nước Mỹ vào chính sách Một Trung Quốc như thế nào?
Mỹ "vỗ về" Đài Loan bằng TRA, Bắc Kinh "nổi trận lôi đình"
Năm 1979, song song với việc chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Trung Quốc và cắt đứt quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Đài Loan để tuân theo quy tắc "một Trung Quốc", chính phủ Tổng thống Mỹ Jimmy Carter cũng đặt dấu chấm hết cho hiệp định quốc phòng song phương với Đài Loan, vốn được thiết lập để đảm bảo an ninh cho phía đông eo biển.
Phía Đài Loan thất vọng đã đành, nhưng một bộ phận không nhỏ các nghị sĩ trong Quốc hội Mỹ cũng tỏ ra không hài lòng với việc Washington "bỏ rơi" một trong bốn Con hổ châu Á bấy giờ. Trước sức ép từ cả trong và ngoài nước, Tổng thống Carter đã phải đặt bút kí thông qua Bộ luật Quan hệ với Đài Loan (TRA) do Quốc hội Mỹ soạn thảo.
Trên giấy tờ, dự luật này vẫn thừa nhận giữa Mỹ và Đài Loan không tồn tại quan hệ ngoại giao cấp nhà nước. Song về mặt bản chất, nó cho phép Đài Loan được đối xử như "bất kì quốc gia, nhà nước, chính phủ, hay các thực thể có ý nghĩa tương tự khác" theo luật pháp Mỹ.
Mọi hình thức trao đổi giữa hai bên được thực hiện qua Văn phòng Đại diện Kinh tế và Văn hóa Đài Loan (TECRO), luôn được ngầm hiểu như một "đại sứ quán" không chính thức.
Bên cạnh đó, tuy hiệp định quốc phòng song phương trước đó đã bị hủy, nhưng Mỹ vẫn cam kết đảm bảo an ninh cho Đài Loan thông qua hai điều khoản quan trọng nêu trong TRA. Quốc hội Mỹ đề cao sự cần thiết của hai điều khoản này trong TRA, bởi Washington không thể thuyết phục được Bắc Kinh đưa ra cam kết không sử dụng vũ lực trong giải quyết mâu thuẫn với Đài Loan.
Cụ thể, điều khoản thứ nhất nêu rõ, "Mỹ sẽ cung cấp cho Đài Loan khí tài và trang thiết bị quốc phòng với số lượng đủ để Đài Loan có thể đảm bảo khả năng tự vệ cần thiết". Và thứ hai, "Mỹ bảo lưu khả năng chống lại việc sử dụng vũ lực hay bất kì hình thức cưỡng chế nào khác có thể làm tổn hại tới hệ thống an ninh, xã hội và kinh tế của người dân sống tại Đài Loan".
Thông tin TRA được thông qua đã khiến Bắc Kinh "nổi trận lôi đình".
Khi đồng ý thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ, Bắc Kinh đã đưa ra ba điều kiện: 1/ Cắt đứt quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Đài Loan để tuân thủ chính sách "Một Trung Quốc"; 2/ Hủy bỏ hiệp ước quốc phòng song phương Mỹ-Đài; và 3/ Rút quân khỏi eo biển Đài Loan. Nhưng với TRA, Bắc Kinh cho rằng Washington đã "lách luật" đối với hai điều kiện đầu tiên.
Thông qua các bài xã luận đăng trên Tân Hoa Xã, chính phủ Trung Quốc đã chỉ trích TRA là một "sự vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế", và rằng "Mỹ đã can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Trung Quốc".
Vậy là Washington lại phải tìm cách làm hòa với Bắc Kinh.
6 Đảm Bảo và hơn 30 năm "đu dây"
Vấn đề Đài Loan tiếp tục là một rào cản trong quan hệ Mỹ-Trung kể từ khi hai bên chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao. Năm 1982, trong một nỗ lực cải thiện quan hệ, Washington và Bắc Kinh đã ra một "thông cáo chung" (thường được nhắc đến với cái tên "Thông cáo Thượng hải 2.0), trong đó nêu rõ "vũ khí Mỹ bán cho Đài Loan sẽ không gia tăng về cả số lượng lẫn chất lượng so với trước năm 1979".
Mặt khác, trước khi đưa ra thông cáo chung này, Washington đã liên hệ trước với phía Đài Loan để làm rõ quan điểm của Mỹ. Cụ thể, chính phủ Tổng thống Reagan chấp nhận "6 Đảm Bảo" (6 Assurances, 六項保證) mà Quốc dân Đảng đã đề xuất trước đó với Washington, nội dung cụ thể như sau:
Kể từ khi 6 Đảm Bảo được áp dụng, các chính phủ và Quốc hội Mỹ sau này đều coi đây như một "bộ quy tắc" trong quan hệ với Đài Loan. Trong văn bản nền tảng tranh cử của đảng Cộng hòa năm nay cũng ghi rõ, "quan hệ Mỹ-Đài Loan sẽ được tiếp nối dựa trên các điều khoản của TRA, và chúng tôi cũng sẽ tuân thủ 6 Đảm Bảo mà Tổng thống Reagan đã đặt ra với Đài Loan vào năm 1982".
Trong suốt thập kỉ 80, Mỹ đã "đu dây" hết sức khéo léo và phát triển quan hệ tốt đẹp với cả hai bờ eo biển, vừa hợp tác kinh tế với Trung Quốc, vừa đều đặn xuất khẩu vũ khí sang Đài Loan. Trong thời gian này, Đặng Tiểu Bình cũng nhiều lần tìm cách thuyết phục Đài Loan sáp nhập vào đại lục trên cơ sở "một quốc gia, hai chế độ", nhưng đều bị từ chối.
Đến cuối thập kỉ 80, khi Đài Loan hủy bỏ chế độ quân luật để tiến tới dân chủ, chính sách của Đài Loan cũng như Mỹ đối với vấn đề eo biển Đài Loan cũng thay đổi.
Tự tin có được sự ủng hộ của Mỹ sau khi nền dân chủ mới được thiết lập, Đài Loan bắt đầu tỏ ra cứng rắn hơn trong việc khẳng định chủ quyền như một nhà nước độc lập. Phía Mỹ cũng khẳng định mọi phương án giải quyết cho vấn đề eo biển Đài Loan đều phải có sự đồng thuận của người dân sống tại Đài Loan.
Đáp lại, Bắc Kinh đe dọa Đài Loan bằng các cuộc tập trận tên lửa liên tiếp trên các vùng biển xung quanh Đài Loan trong khoảng thời gian 1995-1996, khiến Mỹ phải điều hai đội tàu sân bay tới điểm nóng này để khẳng định Washington sẽ không cho phép Bắc Kinh sử dụng vũ lực với Đài Loan. Sự kiện này còn được biết đến với tên gọi "Khủng hoảng tên lửa Đài Loan lần III".
Bước sang thiên niên kỉ mới, eo biển Đài Loan tiếp tục căng thẳng với việc Trần Thủy Biển của đảng Dân tiến, một người chống đối mạnh mẽ chính quyền Bắc Kinh, trở thành lãnh đạo Đài Loan.
Tuy nhiên, khi Quốc dân đảng nắm lại quyền điều hành với thắng lợi trong cuộc bầu cử năm 2008 của Mã Anh Cửu, quan hệ Trung-Đài đã có nhiều dấu hiệu "ấm" trở lại với việc thiết lập quan hệ hữu nghị, và đỉnh điểm là cuộc gặp lịch sử giữa ông Mã và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vào tháng 11/2015.
Đây là cuộc gặp mặt đầu tiên giữa lãnh đạo Đài Loan và lãnh đạo cấp cao nhất của Trung Quốc kể từ sau khi cuộc nội chiến ở Trung Quốc kết thúc năm 1949. Tuy không đưa ra tuyên bố chính thức nào về sự kiện này, song rõ ràng eo biển Đài Loan bình ổn sẽ là một diễn biến có lợi cho Mỹ, và giảm bớt đáng kể gánh nặng "đu dây" suốt nhiều thập kỉ.
Tuy nhiên, "niềm vui ngắn chẳng tày gang", căng thẳng Mỹ-Trung đối với vấn đề Đài Loan lại nóng lên trong hai tuần qua, với việc Tổng thống đắc cử Mỹ Donald Trump điện đàm với lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn, và không lâu sau đó hùng hồn tuyên bố "Mỹ sẽ không bị ràng buộc bởi chính sách Một Trung Quốc".
Khi thậm chí còn chưa chính thức lên nắm quyền, chỉ trong vỏn vẹn một tuần Trump đã phá hỏng một nghi thức ngoại giao tồn tại hàng chục năm qua, và đe dọa sẽ gạt phăng một chính sách Mỹ đã nghiêm túc tuân thủ trong nhiều thập kỉ.
Phải chăng duyên nợ Mỹ-Trung-Đài sẽ lại có thêm một bước ngoặt mới?
Mỹ "vỗ về" Đài Loan bằng TRA, Bắc Kinh "nổi trận lôi đình"
Năm 1979, song song với việc chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Trung Quốc và cắt đứt quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Đài Loan để tuân theo quy tắc "một Trung Quốc", chính phủ Tổng thống Mỹ Jimmy Carter cũng đặt dấu chấm hết cho hiệp định quốc phòng song phương với Đài Loan, vốn được thiết lập để đảm bảo an ninh cho phía đông eo biển.
Phía Đài Loan thất vọng đã đành, nhưng một bộ phận không nhỏ các nghị sĩ trong Quốc hội Mỹ cũng tỏ ra không hài lòng với việc Washington "bỏ rơi" một trong bốn Con hổ châu Á bấy giờ. Trước sức ép từ cả trong và ngoài nước, Tổng thống Carter đã phải đặt bút kí thông qua Bộ luật Quan hệ với Đài Loan (TRA) do Quốc hội Mỹ soạn thảo.
Trên giấy tờ, dự luật này vẫn thừa nhận giữa Mỹ và Đài Loan không tồn tại quan hệ ngoại giao cấp nhà nước. Song về mặt bản chất, nó cho phép Đài Loan được đối xử như "bất kì quốc gia, nhà nước, chính phủ, hay các thực thể có ý nghĩa tương tự khác" theo luật pháp Mỹ.
Mọi hình thức trao đổi giữa hai bên được thực hiện qua Văn phòng Đại diện Kinh tế và Văn hóa Đài Loan (TECRO), luôn được ngầm hiểu như một "đại sứ quán" không chính thức.

Tổng thống Mỹ Jimmy Carter đặt bút kí TRA. Ảnh: History.com
Cụ thể, điều khoản thứ nhất nêu rõ, "Mỹ sẽ cung cấp cho Đài Loan khí tài và trang thiết bị quốc phòng với số lượng đủ để Đài Loan có thể đảm bảo khả năng tự vệ cần thiết". Và thứ hai, "Mỹ bảo lưu khả năng chống lại việc sử dụng vũ lực hay bất kì hình thức cưỡng chế nào khác có thể làm tổn hại tới hệ thống an ninh, xã hội và kinh tế của người dân sống tại Đài Loan".
Thông tin TRA được thông qua đã khiến Bắc Kinh "nổi trận lôi đình".
Khi đồng ý thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ, Bắc Kinh đã đưa ra ba điều kiện: 1/ Cắt đứt quan hệ ngoại giao cấp nhà nước với Đài Loan để tuân thủ chính sách "Một Trung Quốc"; 2/ Hủy bỏ hiệp ước quốc phòng song phương Mỹ-Đài; và 3/ Rút quân khỏi eo biển Đài Loan. Nhưng với TRA, Bắc Kinh cho rằng Washington đã "lách luật" đối với hai điều kiện đầu tiên.
Thông qua các bài xã luận đăng trên Tân Hoa Xã, chính phủ Trung Quốc đã chỉ trích TRA là một "sự vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế", và rằng "Mỹ đã can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Trung Quốc".
Vậy là Washington lại phải tìm cách làm hòa với Bắc Kinh.
6 Đảm Bảo và hơn 30 năm "đu dây"
Vấn đề Đài Loan tiếp tục là một rào cản trong quan hệ Mỹ-Trung kể từ khi hai bên chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao. Năm 1982, trong một nỗ lực cải thiện quan hệ, Washington và Bắc Kinh đã ra một "thông cáo chung" (thường được nhắc đến với cái tên "Thông cáo Thượng hải 2.0), trong đó nêu rõ "vũ khí Mỹ bán cho Đài Loan sẽ không gia tăng về cả số lượng lẫn chất lượng so với trước năm 1979".
Mặt khác, trước khi đưa ra thông cáo chung này, Washington đã liên hệ trước với phía Đài Loan để làm rõ quan điểm của Mỹ. Cụ thể, chính phủ Tổng thống Reagan chấp nhận "6 Đảm Bảo" (6 Assurances, 六項保證) mà Quốc dân Đảng đã đề xuất trước đó với Washington, nội dung cụ thể như sau:
1. Mỹ sẽ không ấn định một ngày cụ thể chấm dứt việc bán vũ khí cho Đài Loan.
2. Mỹ sẽ không thay đổi các điều khoản trong Bộ luật Quan hệ với Đài Loan (TRA).
3. Mỹ sẽ không tham khảo ý kiến của Trung Quốc trước khi đưa ra quyết định về việc bán vũ khí cho Đài Loan.
4. Mỹ sẽ không đóng vai trò trung gian giữa Trung Quốc và Đài Loan
5. Mỹ sẽ không thay đổi lập trường về chủ quyền Đài Loan, Mỹ cho rằng đây là vấn đề cần được giải quyết hòa bình trong nội bộ người Trung Quốc với nhau, và Mỹ sẽ không gây áp lực ép Đài Loan phải đàm phán với Trung Quốc.
6. Mỹ sẽ không công nhận chính thức chủ quyền của Trung Quốc đối với Đài Loan.
2. Mỹ sẽ không thay đổi các điều khoản trong Bộ luật Quan hệ với Đài Loan (TRA).
3. Mỹ sẽ không tham khảo ý kiến của Trung Quốc trước khi đưa ra quyết định về việc bán vũ khí cho Đài Loan.
4. Mỹ sẽ không đóng vai trò trung gian giữa Trung Quốc và Đài Loan
5. Mỹ sẽ không thay đổi lập trường về chủ quyền Đài Loan, Mỹ cho rằng đây là vấn đề cần được giải quyết hòa bình trong nội bộ người Trung Quốc với nhau, và Mỹ sẽ không gây áp lực ép Đài Loan phải đàm phán với Trung Quốc.
6. Mỹ sẽ không công nhận chính thức chủ quyền của Trung Quốc đối với Đài Loan.
Trong suốt thập kỉ 80, Mỹ đã "đu dây" hết sức khéo léo và phát triển quan hệ tốt đẹp với cả hai bờ eo biển, vừa hợp tác kinh tế với Trung Quốc, vừa đều đặn xuất khẩu vũ khí sang Đài Loan. Trong thời gian này, Đặng Tiểu Bình cũng nhiều lần tìm cách thuyết phục Đài Loan sáp nhập vào đại lục trên cơ sở "một quốc gia, hai chế độ", nhưng đều bị từ chối.
Đến cuối thập kỉ 80, khi Đài Loan hủy bỏ chế độ quân luật để tiến tới dân chủ, chính sách của Đài Loan cũng như Mỹ đối với vấn đề eo biển Đài Loan cũng thay đổi.
Tự tin có được sự ủng hộ của Mỹ sau khi nền dân chủ mới được thiết lập, Đài Loan bắt đầu tỏ ra cứng rắn hơn trong việc khẳng định chủ quyền như một nhà nước độc lập. Phía Mỹ cũng khẳng định mọi phương án giải quyết cho vấn đề eo biển Đài Loan đều phải có sự đồng thuận của người dân sống tại Đài Loan.
Đáp lại, Bắc Kinh đe dọa Đài Loan bằng các cuộc tập trận tên lửa liên tiếp trên các vùng biển xung quanh Đài Loan trong khoảng thời gian 1995-1996, khiến Mỹ phải điều hai đội tàu sân bay tới điểm nóng này để khẳng định Washington sẽ không cho phép Bắc Kinh sử dụng vũ lực với Đài Loan. Sự kiện này còn được biết đến với tên gọi "Khủng hoảng tên lửa Đài Loan lần III".
Bước sang thiên niên kỉ mới, eo biển Đài Loan tiếp tục căng thẳng với việc Trần Thủy Biển của đảng Dân tiến, một người chống đối mạnh mẽ chính quyền Bắc Kinh, trở thành lãnh đạo Đài Loan.
Tuy nhiên, khi Quốc dân đảng nắm lại quyền điều hành với thắng lợi trong cuộc bầu cử năm 2008 của Mã Anh Cửu, quan hệ Trung-Đài đã có nhiều dấu hiệu "ấm" trở lại với việc thiết lập quan hệ hữu nghị, và đỉnh điểm là cuộc gặp lịch sử giữa ông Mã và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vào tháng 11/2015.

"Cái bắt tay lịch sử" Tập Cận Bình-Mã Anh Cửu. Ảnh: AP
Tuy nhiên, "niềm vui ngắn chẳng tày gang", căng thẳng Mỹ-Trung đối với vấn đề Đài Loan lại nóng lên trong hai tuần qua, với việc Tổng thống đắc cử Mỹ Donald Trump điện đàm với lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn, và không lâu sau đó hùng hồn tuyên bố "Mỹ sẽ không bị ràng buộc bởi chính sách Một Trung Quốc".
Khi thậm chí còn chưa chính thức lên nắm quyền, chỉ trong vỏn vẹn một tuần Trump đã phá hỏng một nghi thức ngoại giao tồn tại hàng chục năm qua, và đe dọa sẽ gạt phăng một chính sách Mỹ đã nghiêm túc tuân thủ trong nhiều thập kỉ.
Phải chăng duyên nợ Mỹ-Trung-Đài sẽ lại có thêm một bước ngoặt mới?
theo Trí Thức Trẻ
Nguồn: http://soha.vn/cam-ket-mot-trung-quoc-voi-bac-kinh-duy-tri-6-dam-bao-voi-dai-loan-my-la-bac-thay-du-day-20161215111817114rf2017021015283452.htm
Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017
Điện đàm Trump - Tập: Khác biệt từ thông cáo của Nhà Trắng và Trung Nam Hải cho thấy điều gì?
Trump ủng hộ chính sách ‘Một Trung Quốc’
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đồng ý tôn trọng chính sách được gọi là "Một Trung Quốc" trong một cuộc điện đàm với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Nhà Trắng cho biết.
Chính sách một Trung Quốc là sự thừa nhận ngoại giao rằng chỉ có một chính phủ Trung Quốc.Ông Trump đã có động thái gây nghi ngờ cho chính sách có từ bấy lâu nay khi ông đã điện đàm với tổng thống Đài Loan hồi tháng mười hai.
Động thái này là bước đột phá lớn về nghi thức ngoại giao truyền thống và khiến Bắc Kinh phản đối chính thức.
Đây là cuộc điện đàm đầu tiên giữa lãnh đạo Trung Mỹ kể từ khi ông Trump nhậm chức vào ngày 20/01/2017 mặc dù tân tổng thống Hoa Kỳ đã gọi điện trao đổi với nhiều nhà lãnh đạo tại các quốc gia khác.
Nhà Trắng cho biết một loạt các vấn đề đã được thảo luận trong cuộc gọi mà họ mô tả là "cực kỳ thân mật".
Hai nhà lãnh đạo đã mời nhau sang thăm và hy vọng sẽ đàm phán thêm.
Một thông cáo từ Bắc Kinh nói Trung Quốc đánh giá cao việc ông Trump thừa nhận chính sách Một Trung Quốc.
Hai quốc gia là "đối tác hợp tác, và thông qua các nỗ lực chung chúng ta có thể thúc đẩy quan hệ song phương lên tầm cao mới có tính lịch sử," thông cáo dẫn lời ông Tập.
Cuộc điện đàm được thực hiện sau khi ông Trump gửi thư cho ông Tập vào thứ Năm - cách tiếp cận trực tiếp đầu tiên của tổng thống Mỹ tới lãnh đạo Trung Quốc.
Ông Trump từng gây quan ngại nghiêm trọng cho Bắc Kinh khi ông nhận cuộc gọi từ nhà lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn.
Mặc dù Hoa Kỳ là đồng minh quân sự chính của Đài Loan, không có Tổng thống Mỹ hay Tổng thống đắc cử nào từng nói chuyện trực tiếp với một nhà lãnh đạo Đài Loan trong nhiều thập niên.
Theo chính sách Một Trung Quốc, Hoa Kỳ công nhận và có quan hệ chính thức với Trung Quốc chứ không phải là Đài Loan, nơi Trung Quốc coi là một tỉnh ly khai và một ngày nào đó sẽ được thống nhất với đại lục.
Đã có lúc ông Trump dường như tỏ quan điểm rằng chính sách của Mỹ có thể thay đổi, khi nói rằng "Tôi không biết lý do tại sao chúng ta phải bị ràng buộc bởi chính sách Một Trung Quốc trừ khi chúng ta thực hiện một thỏa thuận với Trung Quốc để làm những việc trong đó có mậu dịch".
Tân Tổng thống và các quan chức của ông cũng đã từng gây sửng sốt cho Bắc Kinh với các bình luận cứng rắn về thương mại và thực trạng Trung Quốc xây cất cơ sở quân sự ở Biển Đông.
Nguồn: http://www.bbc.com/vietnamese/world-38930401
Điện đàm Trump - Tập: Khác biệt từ thông cáo của Nhà Trắng và Trung Nam Hải cho thấy điều gì?
Thủy Thu |
Tuyên bố của Nhà Trắng tuy ngắn những lượng thông tin truyền tải lại dày hơn của Bắc Kinh về cuộc điện đàm giữa Tổng thống Donald Trump và Chủ tịch Tập Cận Bình.
Đêm 9/2 (giờ Washington) tức sáng 10/2 (giờ Bắc Kinh), chính phủ hai nước Trung-Mỹ đồng loạt đưa ra tuyên bố về cuộc điện đàm giữa Chủ tịch Tập Cận Bình và Tổng thống Donald Trump.
Đây là cuộc điện đàm đầu tiên giữa nguyên thủ hai nước Trung-Mỹ kể từ khi ông Trump chính thức lên nhậm chức hôm 20/1 vừa qua.
Đa chiều (Mỹ) nhận định, từ tuyên bố của Nhà Trắng và Trung Nam Hải cho thấy, nguyên nhân mấu chốt của cuộc điện đàm này diễn ra "chậm trễ" nằm ở thái độ và lập trường của tân Tổng thống Mỹ đối với nguyên tắc "một Trung Quốc".
Bởi theo nội dung tuyên bố, trọng tâm của cuộc đối thoại này là chính sách "một Trung Quốc", những vấn đề nóng khác trong khu vực và trên thế giới như vấn đề Triều Tiên và biển Đông đều không được hai bên đề cập tới.
Tờ này đưa ra phát hiện rằng, tuyên bố của Nhà Trắng tuy ngắn những lượng thông tin truyền tải lại dày hơn của Bắc Kinh.
Bốn điểm nổi bật
Thứ nhất, thời gian cuộc điện đàm giữa hai lãnh đạo Trung-Mỹ diễn ra tương đối dài cho thấy phạm vi các vấn đề được đề cập tương đối rộng.
Thông cáo Nhà Trắng cho biết, cuộc điện đàm diễn ra trong thời gian dài với rất nhiều vấn đề đã được hai nhà lãnh đạo thảo luận. Đại diện hai nước cũng sẽ tham gia vào các cuộc thảo luận, đàm phán về các vấn đề mà cả hai cùng quan tâm.

Cuộc điện đàm giữa hai nhà lãnh đạo Trung-Mỹ đã được truyền thông Trung Quốc đồng loạt tung hô. Ảnh: Reuters.
Thứ hai, Nhà Trắng đưa ra tuyên bố rõ rằng: "Tổng thống Donald Trump đã đồng ý với yêu cầu của Chủ tịch Tập Cận Bình về việc tuân thủ chính sách 'một Trung Quốc' của chúng ta", - (President Trump agreed, at the request of President Xi, to honor our "one China" policy).
Đa chiều nhận định, cú pháp câu cho thấy, Nhà Trắng nhấn mạnh, đây là một "yêu cầu" từ phía ông Tập Cận Bình.
"Chính sách 'một Trung Quốc' ở đây không phải là "một Trung Quốc" do Bắc Kinh đề ra mà đó là chính sách "một Trung Quốc" do Washington duy trì. Tức là ngoài ba thông cáo chung Trung-Mỹ, còn có Đạo luật quan hệ Đài Loan.
Dưới thời Tổng thống Barack Obama, Đạo luật quan hệ Đài Loan và 6 Đảm bảo của Mỹ với Đài Loan có vị thế bình đẳng với ba thông cáo chung Trung-Mỹ, trở thành nền tảng duy trì chính sách "một Trung Quốc" của Washington.
Trong khi, thông cáo từ Bộ Ngoại giao Trung Quốc lại viết: "Tổng thống Donald Trump nhấn mạnh: "Tôi hoàn toàn hiểu rõ tầm quan trọng của việc chính phủ Mỹ tuân thủ chính sách 'một Trung Quốc'. Chính phủ Mỹ sẽ duy trì tuân thủ chính sách 'một Trung Quốc'.
Chủ tịch Tập Cận Bình tán đồng việc Tổng thống Donald Trump nhấn mạnh chính phủ Mỹ duy trì chính sách 'một Trung Quốc' và chỉ ra nguyên tắc 'một Trung Quốc" là nền tảng chính trị của quan hệ Trung-Mỹ".
Thái độ của Tổng thống Mỹ trong tuyên bố của Trung Nam Hải thiên về việc "tuân thủ 'một Trung Quốc' và nhấn mạnh, "một Trung Quốc" là nền tảng chính trị của hai nước, duy trì chính sách này là sự đồng thuận lớn nhất của hai bên.
Thứ ba, tuyên bố của Nhà Trắng mang ý nghĩa hồi đáp những bình luận cho rằng quan hệ hai nước đã rơi vào cục diện bế tắc.
Trong thông cáo, Nhà Trắng cho biết, cuộc điện đàm diễn ra trong bầu không khí vô cùng thân mật, Trump - Tập còn gửi lời chúc tốt đẹp đến nhân dân hai nước.
Thứ tư, cuộc điện đàm có ý nghĩa mở đường cho những cuộc tiếp xúc về sau của hai bên.
Theo thông cáo của Nhà Trắng, hai ông Trump - Tập đều mời đối phương xúc tiến những chuyến công du cũng như đặt kỳ vọng vào cuộc hội đàm sớm.
Đa chiều nhận định, cuộc điện đàm diễn ra ngay trước thềm chuyến công du Mỹ của Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe. Điều này giúp Bắc Kinh "xóa bỏ một số kỳ vọng của Tokyo trong chuyến công du của ông Abe".
Tờ này cho rằng, cuộc đối thoại là kết quả được phát huy từ "thế lực mềm mỏng" trong nội các chính quyền Trump. "Thế lực mềm mỏng" này có thể kể đến vợ chồng ái nữ Ivanka Trump và tân Ngoại trưởng Rex Tillerson.
Theo Financial Times (Anh), cuộc gọi giữa hai nhà lãnh đạo Trung-Mỹ diễn ra chỉ vài giờ sau khi cuộc họp tại Nhà Trắng giữa ông Trump và tân Ngoại trưởng Rex Tillerson kết thúc. Tại cuộc họp, ông Tillerson đề nghị Tổng thống tiếp tục duy trì chính sách "một Trung Quốc".
theo Trí Thức Trẻ
Nguồn: http://soha.vn/dien-dam-trump-tap-khac-biet-tu-thong-cao-cua-nha-trang-va-trung-nam-hai-cho-thay-dieu-gi-2017021015283452.htm
Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017
Nghĩa trang Biên Hòa: Chỉ cá nhân được phép trùng tu
Nghĩa trang Biên Hòa: Chỉ cá nhân được phép trùng tu
09/02/2017
Nghĩa trang Biên Hoà ở tỉnh Bình DươngChia sẻXem bình luậnÔng Nguyễn Đạc Thành, chủ tịch Hội Người Mỹ gốc Việt (VAF), từng phục vụ quân lực Việt Nam Cộng Hoà với cấp bậc Thiếu tá, cho VOA biết hội VAF đã trùng tu tổng cộng 5.896 ngôi mộ trong thời gian từ tháng 5, 2014 đến hết tháng 12, 2016 tại Nghĩa trang Biên Hòa, nơi an nghỉ của hơn 16.000 quân nhân miền Nam Việt Nam.
Dù có nhiều nỗ lực can thiệp của các dân biểu Hoa Kỳ cũng như phái bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Thành nói chính quyền Việt Nam vẫn chưa chính thức cấp giấy phép cho việc trùng tu nầy:
“Trên mặt giấy tờ thì chưa có, phải chờ thôi. Nhưng trên thực tế thì họ đã cho rồi. Hiện bây giờ đã trùng tu được 5.896 ngôi mộ. Khu vực Đài tưởng niệm Vành khăn tang đã trùng tu 90%.”
Ông Thành cho biết trong số 5.896 ngôi mộ đã trùng tu có 3.355 ngôi mộ do VAF và cá nhân ông Lê Thành Ân, cựu Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn thực hiện, còn lại 2.561 ngôi mộ là do Biệt động quân, Hội đoàn Bắc California, và các mạnh thường quân khác thực hiện với tư cách cá nhân.
Ông Thành nói chính quyền Việt Nam chỉ cho các cá nhân chứ chưa cho phép các tổ chức hay hội đoàn trực tiếp ký hợp đồng trùng tu với Ban Quản lý Nghĩa trang, hay với một công ty thực hiện trùng tu do nhà nước chỉ định.
Trước đây, ông Thành đã gửi thư cho đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội và chính quyền địa phương tỉnh Bình Dương, kêu gọi Việt Nam cấp phép cho Hội được chính thức lên kế hoạch và tiến hành công tác trùng tu nghĩa trang một cách đồng bộ, quy củ, và có tổ chức. Tuy nhiên cho đến nay đã gần hai năm, VAF vẫn chưa nhận được phản hồi chính thức bằng văn bản của chính quyền Việt Nam.
Ông Thành nói vào tháng 3/2014, phái đoàn Bộ Ngoại giao Việt Nam do Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn dẫn đầu đã đồng ý cho VAF trùng tu các ngôi mộ trong nghĩa trang Biên Hoà với điều kiện phải tự lo chi phí vì chính phủ Việt Nam không có ngân sách. Cho đến nay chính quyền tỉnh Bình Dương vẫn không thi hành lời hứa đó.
Trong dịp Tết Nguyên đán vừa qua, ngày 3/2, cựu Thượng Nghị sĩ Hoa Kỳ Jim Webb có một cuộc gặp với Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc, mà theo ông Thành, có nhiều khả năng là nhằm vận động Hà Nội cấp phép cho việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa:
“Tôi nghĩ rằng ông Jim Webb đi qua đó cũng có mục đích đó. Ông Jim Webb là người rất quan tâm đến nghĩa trang Biên Hòa. Ổng ủng hộ 100%. Tôi rất kính trọng sự vô tư của ổng và sự cố gắng của ổng.”
Ông Thành xem đây là một dấu hiệu tích cực giúp VAF hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng làm khang trang phần mộ của các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa:
“Tôi hy vọng rằng trong tương lai gần (sẽ có được giấy phép). Bởi vì nó có những khó khăn của bên phía Việt Nam. Chúng tôi đã biết được những khó khăn đó. Chúng tôi sẽ vận động ông Nguyễn Phú Bình và ông Dương Trung Quốc.”
Ông Nguyễn Phú Bình, nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam, người đã “cho phép” VAF thực hiện chương trình “Tử sĩ Trở về” từ năm 2007, một dự án nhằm tìm kiếm, cải táng hài cốt những người lính Việt Nam Cộng hòa đã nằm xuống trong các trại tù cải tạo và tu sửa lại Nghĩa trang Biên Hoà.
Trong cuộc phỏng vấn với Đài Tiếng nói Việt Nam VOV, nhà sử học Dương Trung Quốc, một đại biểu quốc hội thâm niên, kêu gọi “ý thức, trách nhiệm công dân cùng tham gia vào quá trình hòa hợp dân tộc” mà trong đó ông nhìn nhận rằng “về phía đất nước chúng ta cũng có những sai sót.”
Vào tháng trước, ông Trương Minh Đức, một blogger ở thành phố Hồ Chí Minh cho VOA biết công an Việt Nam đã câu lưu một số nhà vận động nhân quyền trong 2 giờ khi họ đến thắp hương viếng mộ các chiến sĩ tại nghĩa trang Biên Hòa, nơi mà người đi viếng gặp không ít khó khăn, đòi hỏi phải đăng ký, xuất trình giấy tờ và kê khai địa chỉ.
Nguồn: Tinhdongdoi.com, VietnamPlus
https://www.blogger.com/blogger.g?blogID=7340671464445856698#editor/target=post;postID=979505920829802710
Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017
Trung Quốc: Mỹ nên ôn lại lịch sử Biển Đông
Trung Quốc: Mỹ nên ôn lại lịch sử Biển Đông
09,02,2017
Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị.Chia sẻBộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị tuyên bố tại Australia là Hoa Kỳ cần ôn lại lịch sử về Biển Đông vì những thỏa thuận liên hệ đến Thế Chiến Thứ Hai qui định là tất cả những lãnh thổ của Trung Quốc bị Nhật Bản chiếm đóng phải được trả lại cho Trung Quốc.
Trung Quốc đang bất bình vì những bình luận của tân chính quyền Mỹ về thủy lộ đang tranh chấp này.
Tại buổi điều trần để được Thượng viện chuẩn thuận, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Rex Tillerson nói chớ nên để cho Trung Quốc được phép tiếp cận các đảo Bắc Kinh xây dựng tại Biển Đông. Tòa Bạch Ốc cũng cam kết bảo vệ “những lãnh thổ quốc tế” trên thủy lộ chiến lược này.
Tuy nhiên, tuần rồi, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Jim Mattis tuyên bố nên ưu tiên ngoại giao trong tranh chấp Biển Đông.
Trong bình luận đưa lên trang mạng của Bộ Ngoại giao Trung Quốc vào cuối ngày 7/2, ông Vương Nghị đề nghị các bạn bè Mỹ “Hãy ôn lại lịch sử Thế Chiến Thứ Hai.” Lời phát biểu được đưa ra trong chuyến đi thăm Canberra, Australia.
Ông Vương nói Tuyên ngôn Cairo năm 1943 và Tuyên ngôn Potsdam năm 1945 nêu rõ là Nhật Bản phải trả lại Trung Quốc tất cả lãnh thổ Trung Quốc mà Nhật Bản chiếm đóng.
Ông nói thêm “Việc này bao gồm quần đảo Nam Sa,” tức quần đảo Trường Sa.
“Vào năm 1946, chính phủ Trung Quốc lúc bấy giờ với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ đã công khai và hợp pháp lấy lại quần đảo Nam Sa và những bãi đá Nhật chiếm đóng, và tái lập thực hành chủ quyền tại đây. Sau đó, một vài quốc gia xung quanh Trung Quốc đã dùng những phương pháp bất hợp pháp để chiếm một số đảo và bãi đá tại Nam Sa, và vì vậy đã tạo nên cái gọi là tranh chấp Biển Đông,” Ngoại trưởng Trung Quốc giải thích.
Ông Vương cho biết Trung Quốc cam kết thảo luận với các bên liên hệ trực tiếp, theo đúng dữ kiện lịch sử và luật pháp quốc tế để giải quyết vấn đề một cách hòa bình, và rằng lập trường đó không thay đổi.
Ông nói thêm là những nước bên ngoài khu vực nên ủng hộ những nỗ lực của Trung Quốc và những quốc gia khác trong vùng để giữ gìn hòa bình và ổn định tại Biển Đông, chứ không nên làm ngược lại.
Trung Quốc đánh giá cao bình luận của ông Mattis nhấn mạnh đến những nỗ lực ngoại giao tại Biển Đông vì đây không phải lập trường duy nhất của Trung Quốc và các nước Đông Nam Á, mà còn là “lựa chọn đúng đắn” cho các quốc gia bên ngoài khu vực, ông Vương nhấn mạnh.Trung Quốc nhận chủ quyền hầu như toàn thể Biển Đông trong khi Đài Loan, Malaysia, Việt Nam, Philippines và Brunei nhận một phần chủ quyền trên vùng biển có thủy lộ chiến lược và có tài nguyên cá phong phú cùng với trữ lượng dồi dào về dầu mỏ và khí đốt.
https://youtu.be/anoifP3QzRo?list=PL0Xd6_vQV82LCudJK71X7MHMDWYDAxgBN
Nguồn: http://www.voatiengviet.com/a/trung-quoc-my-nen-on-lai-lich-su-bien-dong/3715104.html
'Chấp nhận rủi ro' để ngăn bất ổn Biển Đông
Tillerson: 'Chấp nhận rủi ro' để ngăn bất ổn Biển Đông
Đăng bởi Hoài Nam Phạm vào Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017 | 8.2.17
“Mỹ phải sẵn sàng chấp nhận rủi ro nếu Mỹ muốn ngăn ngừa những hành động làm mất ổn định thêm, và trấn an các đồng minh và đối tác rằng Mỹ sẽ sát cánh với họ trong việc duy trì các luật lệ và chuẩn mực quốc tế”.
Văn bản này đã xuất hiện trên mạng cách đây ít ngày. Một phát ngôn viên của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện hôm 7/2 đã xác nhận với Japan Times đó là văn bản thật.
Trong văn bản, ngoại trưởng Mỹ đã dùng lời lẽ nhẹ nhàng hơn khi nói về vấn đề Biển Đông. Ông Tillerson viết: “Nếu tình huống bất ngờ xảy ra, Hoa Kỳ cùng các đồng minh và đối tác phải có khả năng hạn chế việc Trung Quốc tiếp cận và sử dụng các đảo nhân tạo của họ để tạo ra mối đe dọa đối với Hoa Kỳ hoặc các đồng minh và đối tác của Hoa Kỳ”.
Ông cũng tỏ ra cổ súy cho một chính sách tích cực hơn của Mỹ đối với vùng biển có tranh chấp cũng như những rủi ro đi kèm có thể tăng lên khi Mỹ có động thái như vậy. Ngoại trưởng Mỹ viết: “Mỹ phải sẵn sàng chấp nhận rủi ro nếu Mỹ muốn ngăn ngừa những hành động làm mất ổn định thêm, và trấn an các đồng minh và đối tác rằng Mỹ sẽ sát cánh với họ trong việc duy trì các luật lệ và chuẩn mực quốc tế”.
Ông Tillerson cho biết thêm ông sẽ làm việc với các đối tác liên ngành để xây dựng một phương pháp tiếp cận tổng thể của chính phủ về việc ngăn ngừa Trung Quốc cưỡng chiếm và bồi đắp thêm, cũng như ngăn ngừa các thách thức đối với tự do hàng hải và hàng không ở vùng biển.
Luật sư Hoàng Việt, thành viên Quỹ Nghiên cứu Biển Đông, bình luận với VOA từ Việt Nam về những phát biểu của ngoại trưởng Mỹ:
“Ngoài việc anh nói mục đích ra, nhưng anh còn có biện pháp cụ thể là cái gì? Cho đến bây giờ, chưa thấy nội các của [ông] Trump đưa ra một biện pháp khả dĩ và thuyết phục. Bây giờ mà để ngăn chặn Trung Quốc tiếp cận cái đó thì phải có một chiến lược dài. Trung Quốc đã cho xây dựng các đảo nhân tạo ở Trường Sa rồi và thậm chí là Hoàng Sa. Vậy thì làm sao để ngăn họ vào? Chiến tranh thì chắc chắn cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đều không dại gì phiêu lưu vào đó cả. Tuần tra [của Mỹ] cũng không là việc ngăn Trung Quốc ở trên mấy cái đảo đó được. Và chính vì vậy cho nên là đang chờ xem có biện pháp hữu hiệu nào không?”
Hôm 7/2, hãng tin AFP cho hay Bộ trưởng Quốc phòng Philippines Delfin Lorenzana nói ông tin rằng Trung Quốc sẽ cố xây dựng trên bãi cạn Scarborough chỉ cách đảo Luzon của Philippines 230 km. Bộ trưởng Lorenzana cho rằng một động thái như vậy là không chấp nhận được.
Từ những tín hiệu của các bên tranh chấp ở Biển Đông, nhất là Trung Quốc, Luật sư Việt nói về sự kỳ vọng đối với vai trò của Mỹ:
“Trong thời gian sắp tới, tôi chỉ mong chính quyền của Mỹ, nội các của ông Donald Trump có thể giữ cho tình trạng của Biển Đông không leo thang lại, đó cũng là thành công lắm rồi”.
Mời xem thêm video: Nếu Trung Quốc xua quân đánh phủ đầu thì Việt Nam sẽ chống đỡ như thế nào
https://youtu.be/5Ticw-kcUiY
Hồi cuối tuần trước, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Jim Mattis khi ở thăm Nhật đã nói nên ưu tiên cho giải pháp ngoại giao ở Biển Đông và hoạt động quân sự chính của Mỹ không tính đến việc đối đầu với hành động quyết đoán của Trung Quốc tại đó. Hôm 6/2, Trung Quốc đã hoan nghênh phát biểu của ông Mattis.
VOA
***
Mỹ ưu tiên ngoại giao trong tranh chấp Biển Đông
Phát biểu tại Tokyo hôm thứ Bảy, ông Mattis đổ lỗi cho Trung Quốc “đã chia rẽ niềm tin giữa các quốc gia trong khu vực”, nhưng cũng hạ giảm sự cần thiết phải có những hoạt động quân sự của Hoa Kỳ trong khu vực tranh chấp ở Biển Đông. Thay vào đó, ông kêu gọi mở ra các kênh trao đổi, giao tiếp.
Đây là phát biểu rõ ràng nhất của Bộ trưởng Mattis về vấn đề Biển Đông tính đến thời điểm này. Các nhà phân tích nói trước đó có những phát biểu khác trong chính quyền của Tổng thống Donald Trump đề xuất đến khả năng có hành động quân sự, hoặc thậm chí là một cuộc phong tỏa hải quân.
Tại một cuộc họp báo thường kỳ, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng nói với các nhà báo rằng việc ông Mattis nhấn mạnh đến sử dụng các phương tiện ngoại giao để giải quyết tranh chấp ở Biển Đông là một “khẳng định ý nghĩa” và rằng tình hình tại đây rất bình thường.
Ông Lục nói: “Điều này phù hợp với lợi ích chung của Trung Quốc và tất cả các nước trong khu vực, và chúng tôi hy vọng các nước bên ngoài khu vực tôn trọng những lợi ích chung và mong muốn của các nước trong khu vực”.
Trước đó tại buổi điều trần ở Thượng viện để được chuẩn thuận chức vụ, Ngoại trưởng Rex Tillerson nói Trung Quốc lẽ ra không nên được phép đi vào những hòn đảo mà họ xây lên ở khu vực Biển Đông đang tranh chấp. Tòa Bạch Ốc cũng cam kết sẽ bảo vệ “lãnh thổ quốc tế” trên thủy lộ này.
Reuters/VOA
Nguồn: http://www.vanews.org/2017/02/tillerson-chap-nhan-rui-ro-e-ngan-bat.html
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017
Nếu đồng chí Phật biết nói?
Nếu đồng chí Phật biết nói?
Viết từ Sài Gòn
2017-02-06
2017-02-06
Tượng Phật trong khuôn viên chùa Giác Lâm, ngôi chùa Phật Giáo được xây dựng từ năm 1744, một trong những ngôi chùa cổ nhất của thành phố Hồ Chí Minh.
Ở một đất nước mà hoạt động tâm linh bị biến tướng thành một thứ hoạt động mê tín, dị đoan và trên một nghĩa nào đó, các biểu tượng thần linh được kết nạp đảng, được xếp vào diện “đồng chí”. Người dân chuyển từ sung bái các đồng chí thần linh, trưởng giáo sang sùng bái các đồng chí đảng và đến một lúc nào đó, nhân danh “uống nước nhớ nguồn”, các đồng chí mẹ đảng, cha đảng cũng được sung bái như một thần linh… Có lẽ, dân trí của quốc gia đó, người dân trong quốc gia đó chẳng còn gì để bàn. Bởi các đồng chí thần linh ngoài vai trò để người ta sùng bái một cách u muội, sau khi được kết nạp đảng, các đồng chí lại có thêm chức năng mới, đó là bảo vệ đảng.
Tôi còn nhớ một câu chuyện những năm sau 1975, khi mà hai miền đất nước không còn tiếng súng và cũng không còn tiếng nói tự do, câu chuyện này được truyền miệng lén lút với nhau (bởi thời đó, công an mà biết được ai đã truyền câu chuyện này ra ngoài thì chắc chắn sẽ mời lên đồn, đánh cho đến không còn răng ăn cơm mới cho về, không ngoại trừ bị đánh chết) về ‘đồng chí Phật’.
Đoàn quân Cộng sản vào đến ngã ba Hòa Khánh, Đà Nẵng, nhìn thấy bức tượng Phật lớn, một chỉ huy hỏi: “Bọn tư bản miền Nam thờ đồng chí nào mà mập quá vậy? Đúng là tư bản!”. Một anh bộ đội chạy lên báo cáo: “Báo cáo cấp trên, đây là đồng chí Phật!”. Chỉ huy hỏi tiếp: “Đồng chí Phật này được bao nhiêu tuổi đảng?”. Anh lính thưa: “Dạ báo cáo, đồng chí Phật này già lắm rồi ạ, nhưng về tổng quan thì đồng chí ấy đã được quán triệt tinh thần bảo vệ đảng và trung thành với đảng”.
Đương nhiên, lúc đó, đồng chí Phật không thể nói được gì bởi đồng chí là một pho tượng tọa thiền, ai có xem ngài là đồng chí, là lính là là gì thì cũng là chuyện của họ. Vấn đề là cái tinh thần đồng chí thì đã được các đệ tử của ngài dụng đến từ trước khi câu chuyện xảy ra rất lâu, từ những cuộc giấu súng trong chuông, trong chùa, biến chùa thành cơ sở hoạt động của đảng và nhiều hình thái hoạt động khác chẳng liên quan gì đến Phật giáo trong các ngôi chùa.
Cái tinh thần đồng chí ấy ngày càng mạnh hơn, khi mà tốc độ quay của đồng tiền ngày càng gây chóng mặt, người ta nghĩ đến chuyện buôn bán đồng chí của mình làm sao cho hiệu quả nhất. Chính vì vậy mà chỉ mới mấy ngày đầu năm, có rất nhiều đồng chí Phật được đắp tiền khắp thân hình, thậm chí, có đồng chí đại đức ở đất Bắc nghĩ đến cách ban lộc cho các đề tử bằng việc cầm một nắm tượng của đồng chí Phật nhỏ bằng những ngón tay, vãi xuống cho đám đệ tử bên dưới, và các đồng chí đệ tử phía dưới tranh nhau các bức tượng đồng chí Phật gọi là lấy lộc đầu năm!
Và nếu bạn từng chứng kiến cảnh đó, xin đừng buồn, cũng đừng thấy Đức Thế Tôn bị người ta mạo phạm. Bởi, không có Đức Phật ở đây, không có Đức Phật ở các ngôi chùa mà quanh năm suốt tháng chỉ có các hoạt động ốp đồng và những phi vụ kinh tế, ban lộc, kính thưa các loại phi vụ, trụ trì thì không biết nửa câu kinh và hút thuốc lá, uống rượu, nhậu nhẹt, không ngoại trừ hẹn hò gái gú… Ở đó sẽ không có Đức Phật mà chỉ có các đồng chí Phật.
Tượng Phật Di Lặc trong khuôn viên chùa Giác Lâm, TPHCM chụp hôm 29/3/2016. AFP photo
Và một khi có đủ niềm tin và sự tôn kính đúng mực, thực hành đạo pháp đúng mức, tùy vào giới hạnh để thực hành thì ngay bản thân các Phật Tử ngoài xã hội cũng không có những hành vi tranh giành lợi lộc một cách nhố nhăng và hỗn độn như đang thấy, riêng về giới hạnh của các bậc Tì Kheo, chân tu, chắc chắn không thể là những hành động vớ vẩn, chẳng giống ai như vậy, thậm chí mạo phạm Đức Thế Tôn, vốc một nắm tượng Đức Thế Tôn ném xuống cho đệ tử gọi là ban lộc. Hoàn toàn không có chuyện đó nếu thực sự có ý niệm Đức Phật ở các thầy chùa kia.
Đơn giản, không có ý niệm Phật Giáo ở những tay gọi là tu hành, trụ trì kia mà chỉ có quan hệ đồng chí. Đồng chí Phật phải đứng ra bảo vệ đảng bằng chính sự tôn thờ, tin tưởng của các đồng chí Phật Tử. Đồng chí Phật phải cho các Phật tử thấy rằng bản thân đồng chí cũng là một đảng viên và một khi được kết nạp đảng, đó là một vinh hạnh. Và quan trọng hơn cả, dưới những mái chùa Cộng sản xã hội chủ nghĩa, đồng chí Phật phải luôn nhớ rằng sứ mệnh bảo vệ đảng là sứ mệnh thiêng liêng nhất của đồng chí. Đảng xây chùa, đưa đồng chí vào chùa không phải để tôn thờ mà là để đồng chí có chỗ phục vụ cho đảng.
Cái tinh thần phục vụ đảng không từ bất kể ai dưới mái chùa xã hội chủ nghĩa này, từ đồng chí bồ tát cho đến đồng chí Phật tổ, đồng chí Di Lặc hay đồng chí Thích Ca, đồng chí A Di Đà… Tất cả đều để phục vụ và bảo vệ đảng. Khi cần, đảng sẽ ném các đồng chí xuống sân để phục vụ cho nhu cầu gọi là cầu lộc, cầu tài, cầu hên đầu năm của đám đông.
Và bạn đừng buồn, bởi Đức Phật của bạn vẫn ở trong tâm hồn, trong trái tim và trong tâm linh của bạn đó, ngài vẫn ngự trị với tất cả sự tôn kính và niềm tin của bạn. Ở đó không có sự lợi dụng hay mạo phạm, bởi tất cả những ý đồ mạo phạm và hành vi lợi dung đều không phải là ý niệm hay niềm tin tôn giáo. Và người ta đã ngang nhiên lợi dụng, mạo phạm tôn giáo để thực hiện mưu đồ xây dựng đảng và bảo vệ đảng. Những thứ đó không phải là tôn giáo.
Ở đó chỉ có những đồng chí Phật của đảng, và nếu nói được, không chừng các đồng chí Phật của họ sẽ xin họ một điều duy nhất, đó là được ra khỏi đảng. Bởi các bức tượng đã lấm lem, đã chóng mặt vì bị các đồng chí xoay vòng, bôi bẩn và trù dập. Làm một đảng viên Phật có vẻ còn khổ hơn làm một anh bộ đội vác súng ra chiến trường!
Không chừng, một lúc nào đó, các đồng chí Phật sẽ đồng loạt viết đơn xin ra khỏi đảng. Và lúc đó, câu chuyện lịch sử Việt Nam sẽ khác, ngã rẽ lịch sử thường bắt đầu từ những thần dân tôn giáo hay những đồng chí tôn giáo. Điều này chưa sai một li nào trong lịch sử!
Viết Từ Sài Gòn, 06/02/2017
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.
Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/blog/if-buddha-can-talk-vtsg-02062017111553.html
Campuchia muốn xây tường ngăn dân Việt Nam
Bắt chước Trump, phe đối lập Campuchia muốn xây tường ngăn dân Việt Nam
Thứ hai, 06/02/2017, 09:48 (GMT+7)>> Đại dương ngầm trong lòng Trái đất của người ngoài hành tinh?
>> Các nhà khoa học kết luận rằng Trái Đất được tạo nên bởi hai hành tinh gộp lại
>> Phát hiện xác ướp nàng "Mona Lisa" trên Mặt Trăng và bí mật động trời mà NASA che giấu
>> Tàu tìm kiếm dấu hiệu sự sống bắt đầu đáp xuống sao Hỏa
>> Rộ tin người ngoài trái đất 'đóng quân' ở Mỹ
https://youtu.be/wDZOj7cpO1Q
Phát biểu tại trụ sở chính của CNRP, lãnh đạo đối lập Campuchia nói chính quyền của đảng CNRP cam kết sẽ bảo vệ biên giới nếu giành chiến thắng trong kỳ bầu cử tới, nhưng thừa nhận rằng Campuchia không có đủ khả năng chi trả cho một bức tường kiểu Trump dọc theo biên giới với Việt Nam.
“Chúng ta không có tiền để xây một bức tường giống như ông Trump. Chúng ta không có tiền nhiều như Mỹ. Chúng ta không có tiền để xây một bức tường tại biên giới”.
Lãnh đạo đối lập nói ông không chắc Việt Nam có chịu trả tiền cho kế hoạch xây một bức tường kiểu Trump hay không, nên chính quyền của đảng CNRP thay vào đó sẽ tập trung vào việc phát triển biên giới.
Ông Sokha nói: “Chúng ta phải phát triển biên giới bằng cách đem nhiều người dân tới sống dọc theo biên giới. Thứ nhất, phải xây dựng các tuyến đường biên giới dọc theo biên giới. Thứ hai, [phải xây dựng] chợ búa, chùa chiền, công ăn việc làm, nhà máy và phát triển nông nghiệp”.
Phó Chủ tịch Đảng Cứu nguy dân tộc Campuchia (CNRP) đối lập, ông Kem Sokha
Vấn đề tranh chấp biên giới giữa Việt Nam và Campuchia cũng đã dẫn đến các cuộc đụng độ, xô xát giữa người dân ở hai bên biên giới trong những năm gần đây. Cuối năm ngoái, chính phủ hai bên cho biết đã hoàn thành gần 90% việc phân giới, cắm mốc biên giới giữa Việt Nam và Campuchia.
Nguồn: The Phnom Penh Post, VTV
Nguồn: http://quochoi.org/bat-chuoc-trump-phe-doi-lap-campuchia-muon-xay-tuong-ngan-dan-viet-nam.html
PHỤ LỤC & SƯU TẦM- QUỐC HỒN VIỆTNAM- P. 19
PHỤ LỤC & SƯU TẦM- QUỐC HỒN VIỆTNAM- P. 19
{ Tài liệu nhiều tập- Không hồi kết thúc! }
{ Tài liệu nhiều tập- Không hồi kết thúc! }
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017
Chính phủ QGVNLT/QL.VNCH & Nghệ thuật Thăng bằng # Cho lẽ: Thắng - Thua!
Chính phủ QGVNLT/QL.VNCH
&
Nghệ thuật
Thăng bằng # Cho lẽ: Thắng - Thua!
Sửng sốt với nghệ thuật cân bằng đá của phù thủy Michael Grab
CÔNG BINH KIẾN TẠO QL.VNCH!?
Trong chiến tranh VN, cũng như một bải biển bị sóng xô bờ cát gầy..., đá cuội văng long lóc, vương vải khắp muôn nơi cho người " Tỵ nạn công sản!. Cần phải có một bàn tay phù thủy, chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời- CPQGVNLT- Với nghệ thuật 'cân bằng đá biển ' & ' thăng bằng vật thể ' của người Nhật Bản; sẽ đem lại cho Việt Nam một nền hòa bình...thạnh trị dân chủ tụ do, với bàn tay ' công binh ' của chiến sĩ QL.VNCH nhiệt lòng yêu nước, kiến tạo quê hương...!!!- Huỳnh Mai St.8872
https://youtu.be/vmzXG0_VNkU
Nghệ Thuật Cân Bằng
https://youtu.be/vFhQX27MuWk
Nghệ thuật giữ thăng bằng của người Nhật
THUẬT THĂNG BẰNG...TUYỆT VỜI!! Sau thế chiến thứ 2, người Nhật Bản , với tinh thần thượng võ- Võ sỉ Đạo - và biết dùng nghệ thuật " Thăng bằng " giữa vật chất & tinh thần, để xây dựng và kiến tạo lại đất nước Nhật, từ hoang tàn đổ nát ' vật chất ' cho đến cái đẹp của ' tinh thần ' đều nhờ vào nghệ thuật " Thăng bằng..tuyệt vời....!!! "
https://youtu.be/ZZXrRUDtYUM
CHÍNH PHỦ QUỐC GIA VIỆT NAM LÂM THỜI- QL.VNCH - THUẬT CHỈ HUY "CÂN BẰNG "# THẮNG & THUA -
Biến cố lịch sử 30/4/1975 đã đưa dân tộc Miền Nam Tự do VNCH đến hồi tan rả và trở thành một nước quốc cộng bất đắc dĩ không mong muốn của Miền Nam VN!! . Biết bao là hoàn cảnh tang thương và đổ nát dân tộc sau cuộc binh biến 21 năm chống cộng sản quốc tế Nga- Tàu, giờ đây chỉ còn là những hòn đá cuội...không hơn, không kém tại bờ bải biển Việt Nam sau đợt Vươt biển, vượt biên tỵ nạn cộng sản VN- Vượt biển trên d0o1ng xương tàn: http://en.calameo.com/books/000575588237e16375b65
Phong trào bỏ nước ra đi tìm tự do bằng thuyền này, chắc cũng có những thành viên Ql.VNCH sang xứ sở Hoa Kỳ để thành lập nên, "Chính phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm thời "-CPQGVNLT, của Trung Úy QL.VNCH- Đào Minh Quân, khóa 5/71 trường bộ binh Thủ Đức
Ông là truyền nhân của Thiền sư Lương Kim Định
https://youtu.be/cUMhT6AbKZo
Đích thân Triết Gia Lương Kim Định giới thiệu ông là truyền nhân năm 1987. Ông cũng từng được trực tiếp huấn giáo với Thượng Tọa Thích Chơn Thức tại Thừa Thiên từ năm 1972. Ông đã sáng tác nhiều chiến đấu ca và trường khúc với tên hiệu là Anh Thương, là đoàn trưởng Thi Văn Đoàn Ra Khơi năm 1968, cũng là chủ biên tạp chí Ra Khơi với bút hiệu là Nam Quán.Triết Gia Lương Kim Định giới thiệu ông Đào Minh Quân là Truyền Nhân của Ngài và ông đảm nhận vai trò Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Quốc Dân Nguyên Lão năm 1987 lúc ông Quân chỉ vừa mới 36 tuổi
Ông xuất thân khóa 5/71 Sĩ Quan trừ bị tại trường Võ Khoa Thủ Đức, số quân 72/140999, là hội viên Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội năm 1972. Ông phụ trách chương trình phát thanh „Vùng Hỏa Tuyến“ tại tỉnh Quảng Trị và nguyên là trưởng ban Chiến Tranh Chính Trị, Đại Đội Trưởng Đại Đội Chỉ Huy Công Vụ Tiểu Đoàn Hắc Hổ 122 vùng địa đầu giới tuyến. Cấp bậc sau cùng của ông làTrung Úy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ông cũng là trưởng toán công tác đặc nhiệm „Black Tiger“ chuyên truy kích các đầu sỏ CSVN.- https://waymy0778.wordpress.com/2016/04/22/tie%CC%89u-su%CC%89-cu%CC%89a-thu%CC%89-tuong-dao-minh-quan/
Thủ Tướng Đào Minh Quân đã trải qua thời khóa thiền định; cha91c có lẽ ông cũng đã tha91m nhuần Triết ly " Nhân sinh, vũ trụ quan ! " của một nhà cầm quân Sĩ quan QL.VNCH thấu hiểu " Thời thế- thế thời phải thế! " và lãnh đạo Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời, với nghệ thuật " Thăng bằng giữa Thắng và Thua
Bất Chiến Tự Nhiên Thành Liệt
Nguyễn-Xuân Nghĩa - Người Việt Ngày 151207
"Hoa Kỳ Nhìn Từ Bên Ngoài"
Chống khủng bố bằng võ khí nào?
* Thuật quỷ biển: kết nạp đặc công khủng bố trên không gian ảo *
Hoa Kỳ lại vừa bị quân khủng bố tấn công, lần này là một mục tiêu mềm rất khó bảo vệ là một trung tâm sinh hoạt dân sự hẻo lánh trong thành phố San Bernardino tại miền Nam California vào buổi trưa Thứ Tư mùng hai. Sau vụ 9-11, đây là nạn thảm sát nghiêm trọng nhất, làm 14 người tử vong và 21 người bị thương.
Điều bất ngờ là phản ứng rất nhanh của cảnh sát địa phương. Bốn phút sau, họ đã có mặt tại hiện trường và tìm ra nơi trú ngụ của hai nghi can để kết thúc vụ tàn sát trong một cuộc đấu súng. Đây là sự may mắn cho cư dân địa phương, nếu không, các hung thủ - hết là nghi can – đã có thể gây nhiều tổn thất sinh mạng hơn nữa.
Sau mấy ngày điều tra, nhà chức trách mới dần dần hiểu rõ hơn nội vụ.
Hai hung thủ là cặp vợ chồng chưa từng được tổ chức khủng bố xưng danh Nhà nước Hồi giáo ISIS liên lạc, kết nạp và huấn luyện để tiến hành vụ khủng bố theo một kế hoạch trù tính từ xa. Họ ủng hộ mục tiêu của ISIS, tự chuẩn bị lấy việc trang bị võ khí tàn sát, kể cả bom thủ công nghệ, tập bắn để gieo rắc cái chết ngay trong lòng xã hội Hoa Kỳ.
Đấy là một hướng mới của phong trào khủng bố xưng danh Thánh Chiến Hồi giáo: khủng bố tự phát.
Khi biến cố vừa bùng nổ và chưa ai biết động lực của vụ tàn sát, Tổng thống Barack Obama có phản ứng của một chính trị gia, không của nhà lãnh đạo một quốc gia đang gặp thảm kịch. Ông xoay vấn đề thành chuyện bạo động, quá nhiều, vì luật lệ kiểm soát súng quá lỏng lẻo.
Bốn ngày sau, ông mới điều chỉnh tác xạ qua một bài diễn văn long trọng trình bày từ Phòng Bầu Dục, vào tối Chủ Nhật mùng sáu. Ông xác nhận rằng vụ San Bernardino là nạn khủng bố, nhấn mạnh đến chiều hướng mới của tổ chức khủng bố ông gọi là ISIL, nhưng không đưa ra một chiến lược rõ rệt hơn về cách đối phó.
Người ta có thể - và nhiều người đã – bình luận về bài diễn văn này. Nhìn từ bên ngoài, người viết xin nói về chuyện khác. Về bệnh quên trí nhớ - rồi quên trách nhiệm.
Về chuyện quên trí nhớ đã. Từ khi Hoa Kỳ còn là một thuộc địa của Đế quốc Anh, người da đen vẫn nằm trong chế độ nô lệ và tất nhiên không có quyền hạn gì, kể cả quyền có súng. Nước Mỹ phải trải qua một cuộc nội chiến mới chấm dứt được chế độ nô lệ. Một trăm năm sau đó, người da đen mới được giải phóng, từ giữa thập niên 1960.
Nỗ lực chấm dứt chế độ nô lệ xuất phát từ đảng Cộng Hòa, với vai trò quyết định của Tổng thống Abraham Lincoln. Sau cuộc Nội chiến (1861-1865), đảng Dân Chủ mới là lực lượng cưỡng chống trào lưu tiến hóa. Nhiều người trong số phản động này còn lập ra tổ chức Ku Klux Klan (ba đợt: 1865-1871, 1915-1944 và từ 1946 đến… ngày nay) trong mục tiêu ban đầu là tàn sát người da đen như súc vật. Khi ấy, bên đảng Cộng Hòa mới có nỗ lực vận động cho dân da đen được có quyền mang súng để tự vệ.
Từ khi lập quốc, các thế hệ tiên phong đã khai phá và lập ra Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ đều có khuynh hướng sùng chuộng quyền mang súng. Theo đà tiến hóa của xã hội, tổ chức bảo vệ quyền mang súng còn cải tiến kỹ thuật nhằm huấn luyện thành viên cách sử dụng súng cho an toàn. Năm 1871, Hiệp hội National Rifle Association (NRA) ra đời với tinh thần đó. Một trong các Chủ tịch của NRA cũng chính là Tổng thống Ulysses S. Grant, cận tướng của Tổng thống Lincoln trong Nội chiến, và là người tranh đấu cho quyền lợi của dân da đen. Ông cũng xây dựng hệ thống luật lệ để ngăn chặn KKK và cho quân đội truy lùng các tay súng của lực lượng KKK.
Sau đấy, thời cuộc đổi thay mà ngày nay nhiều người đã quên mất.
Cũng như đã quên là khi tư thất bị đặt bom vào năm 1956, Mục sư Martin Luther King nộp đơn xin được quyền có súng mà bị Chính quyền tiểu bang Alabama từ chối. Tinh thần “nội chiến” vì vậy vẫn kéo dài, âm ỉ và đôi khi bùng phát trong thiểu số cực đoan ở cả hai phía. Việc một người da đen lên làm Tổng thống vẫn không đẩy lui được phản ứng kỳ thị ấy, mà còn gây hậu quả trái ngược. Đấy mới là bối cảnh của cuộc tranh luận về súng trong xã hội Hoa Kỳ.
Nhưng xã hội Hoa Kỳ cũng đã đổi khác từ vụ khủng bố 9-11…. Chúng ta “fast forward” đến chuyện khủng bố ngày nay và về trách nhiệm của những ai.
Trong bài diễn văn về vụ khủng bố tại San Bernardino, Tổng thống Obama có nêu vấn đề, rằng nếu quốc dân muốn có đạo luật minh bạch về quyền sử dụng quân đội cho cuộc chiến chống khủng bố ISIL, Quốc hội nên biểu quyết đạo luật này. Lại một phản ứng của chính trị gia, không phải là lãnh đạo một quốc gia lâm nạn.
Chỉ một ngày trước khi súng nổ tại San Bernadino, Tổng trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ là Ash Carter và Đại tướng Joseph Dunford, Chủ tịch Ban Tham mưu Liên quân, đã có cuộc điều trần trước Ủy ban Quân vụ Hạ viện. Nói về nhu cầu ngăn chặn tổ chức ISIL tại Iraq, hai nhân vật cao cấp nhất của bộ máy quân sự Hoa Kỷ đều cho là trong hoàn cảnh hiện tại, Chính quyền không cần thêm một đạo luật Authorization for Use of Military Force (AUMF).
Trong một nền dân chủ, cơ sở luật pháp của việc dụng binh phải được minh định rõ ràng. Nên người ta có thể tranh luận về định nghĩa và mục tiêu của “dụng binh”, đấy là phạm vi và tài nghệ của các chính khách, thường rất giỏi về luật. Về chính trị thì từ quan điểm của người cầm đầu bộ máy chiến tranh, hai ông Ash và Dunford có trả lời các dân biểu trong buổi điều trần, rằng dù khỏi cần thêm luật lệ, nếu Quốc hội biểu quyết thêm một đạo luật AUMF khác thì sẽ khích lệ tinh thần binh lính. Vì họ biết là có quốc dân hậu thuẫn nỗ lực hy sinh của mình.
Chúng ta giải thích thế nào về mâu thuẫn bi thảm này?
Đó là nỗi cô đơn và sự hoang mang của người lính chiến khi khó biết về chính nghĩa của cuộc chiến, nếu lâm trận còn phải thận trọng để tuân thủ “thể thức giao tranh”, rules of engagement, hầu khỏi vi phạm quân lệnh, trước một kẻ thù đang mở ra một cuộc đấu tranh toàn diện!
Hoa Kỳ lâm vào một cuộc chiến chống khủng bố từ gần 15 năm qua, nay phong trào khủng bố đã chuyển hóa. Rồi lan rộng với hiện tượng khủng bố tự phát ngay trong lòng xã hội Mỹ.
Hung thủ Syed Farook là người sinh tại Hoa Kỳ, không thuộc loại lầm than bất mãn mà còn đầy triển vọng chinh phục “giấc mơ Hoa Kỳ”. Nhưng chỉ vì sự lung lạc của người vợ mà trở thành tòng phạm của một vụ tàn sát thường dân và đồng nghiệp. Vấn đề hết là chiến lược, pháp chế hay chính trị, mà là văn hóa: chẳng lẽ sự cảm hóa và hội nhập của xã hội Hoa Kỳ, với quyền tự do và trình độ kỹ thuật rất cao, lại thất bại trước lời kêu gọi của tội ác?
Nói đến lời kêu gọi của tội ác, tổ chức ISIS hay lực lương Al-Qaeda và các nhóm phái sinh đang sử dụng phương tiện truyền thông hiện đại của Tây phương, trước nhất là của Hoa Kỳ, để tuyên truyền cho mục tiêu của họ. Vì vậy, dù chẳng cần được ISIS hay Al-Qaeda tiếp xúc, kết nạp, huấn luyện và trang bị, nhiều người vẫn có thể trở thành đặc công và gieo rắc cái chết trong một xã hội tự do thịnh vượng nhất. Từ nạn thảm sát tại Paris ngày 13 Tháng 11 đến vụ San Bernardino vào tuần qua, người ta thấy ra một khía cạnh đáng sợ hơn của khủng bố.
Nó không xảy ra trong vòng ba tuần mà đã phải có trước đó từ lâu. Nhưng chúng ta không thấy.
Bây giờ đã thấy, người ta nên làm gì?
Các chính trị gia thì xoay vào vòng tranh luận về trách nhiệm của Chính quyền, về luật mang súng, về hệ thống kiểm soát an ninh hay về chiến lược, v.v…. Nhưng người dân, hay xã hội công dân, không thể thụ động chờ đợi kết quả từ trên ban xuống.
Xã hội công dân, dân sự hay thường dân mới là nạn nhân của khủng bố khi chúng tấn công vào các mục tiêu “mềm”, định nghĩa là dân sự. Chính là họ, tức là chúng ta, phải suy ngẫm thêm về trách nhiệm tự vệ của mình, ngay từ động thái thường nhật là lướt sóng trên không gian ảo và tham gia các mảng truyền thông xã hội, nơi bọn khủng bố đang tung hoành. Nền dân chủ đòi hỏi điều ấy.
Nếu không, bất chiến sẽ tự nhiên thành liệt. Và đấy mới là mục tiêu của khủng bố….
Được đăng bởi Nguyễn Xuân Nghĩa vào lúc 07:35
T.C Tổng hợp
Nguồn: http://kienthucgiadinh.com.vn/tin-tuc-v87/van-hoa/sam-trang-trinh-tien-doan-bien-dong-khong-danh-van-thang-a67502
Sự hội nhập Việt Nam với thế giới hoàn hảo qua nghệ thuật " Thăng Bằng " Vũ trụ, của Sấm Trạng Trình- Nguyễn Bỉnh Khiêm

Nguồn: http://dainamaxtribune.blogspot.co.id/2015/12/bat-chien-tu-nhien-thanh-liet.html
Sấm Trạng Trình tiên đoán Biển Đông không đánh vẫn thắng
11/05/2014 - 09:09 (GMT +7)
Sấm Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm thì hẳn ai cũng biết rồi. Nhưng có lẽ ít người biết được là cụ cũng đã để lại cho hậu thế những tiên đoán về cuộc chiến trên Biển Đông giữa Trung Quốc và Việt Nam.
Cách đây hơn 500 năm Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã nói đến trận đánh ở biển Đông. Sau đây là nguyên văn đoạn viết. Nếu không tin, xin tìm cuốn” Trạng Trình NBK” xuất bản 1992 NXB Văn hóa:
1/-”Phú quý Hồng trần mộng, bần cùng bạch phát sinh; Hoa thôn đa khuyển phệ (Hoa thôn: làng người Hoa,đa khuyển phệ:có nhiều tiếng chó sủa;);
2/- Mục giã dục nhân canh (những người trông thấy giục người ra canh giữ);
3/-Bắc hữu kim thành tráng, Nam hữu Ngọc bích thành (miền bắc có thành vàng (hoàng-kim) hoành tráng, miền nam có thành Ngọc bích);
4/-Phân phân Tùng bách khởi, nhiễu nhiễu xuất đông chinh ( phân phân tùng bách khởi: giữa hai năm tùng bách (canh dần-Tân mão) sẽ khởi binh,nhiễu nhiễu xuất đông chinh:trùng trùng,điệp điệp xuất quân ra biển đông chinh chiến…);
5/- Bảo giang thiên tử xuất, bất chiến tự nhiên thành (vùng Bảo giang sẽ xuất hiện Thiên tử, không cần phải chinh chiến, mà thành công)…
6/- Rồi ra mới biết thánh minh, mừng đời được lúc hiển vinh reo hò….
Nếu cụ Trạng Trình đúng thì thật may mắn cho xã tắc !

Bảo vệ biển Đông là nhiệm vụ của chúng ta
2/- Mục giã dục nhân canh (những người trông thấy giục người ra canh giữ);
3/-Bắc hữu kim thành tráng, Nam hữu Ngọc bích thành (miền bắc có thành vàng (hoàng-kim) hoành tráng, miền nam có thành Ngọc bích);
4/-Phân phân Tùng bách khởi, nhiễu nhiễu xuất đông chinh ( phân phân tùng bách khởi: giữa hai năm tùng bách (canh dần-Tân mão) sẽ khởi binh,nhiễu nhiễu xuất đông chinh:trùng trùng,điệp điệp xuất quân ra biển đông chinh chiến…);
5/- Bảo giang thiên tử xuất, bất chiến tự nhiên thành (vùng Bảo giang sẽ xuất hiện Thiên tử, không cần phải chinh chiến, mà thành công)…
6/- Rồi ra mới biết thánh minh, mừng đời được lúc hiển vinh reo hò….
Nếu cụ Trạng Trình đúng thì thật may mắn cho xã tắc !
Bảo vệ biển Đông là nhiệm vụ của chúng ta
Xin góp thêm một vài ngu ý:
Về câu 1: “Phú quý hồng trần mộng” có thể hiểu: Do Biển Đông có nhiều dầu, Trung Quốc lại đang “ bần cùng bạch phát sinh”, nghĩa là đang thiếu nhiên liệu trầm trọng do kinh tế phát triển nóng nên phải mơ độc chiếm Biển Đông; Còn câu: “Hoa thôn đa khuyển phệ” thì quá rõ. Hiện có rất nhiều tướng lĩnh Trung Quốc thuộc phái “ khuyển phệ “ đang chủ trương phái động đánh Việt Nam để độc chiếm Biển Đông; trong đó ý kiến của Lý Hồng Mai trên Hoàn cầu gần là một trong những “khuyển phệ” tiêu biểu…Lời tiên tri của cụ Trạng Trình là chính xác…
Về câu thứ 2: Mục giã dục nhân canh (những người trông thấy giục người ra canh giữ) câu này ứng với đám blogger đang thường xuyên viết bài thúc giục chính phủ không được hèn hạ tìm cách thỏa hiệp, đầu hàng Trung Quốc mà phái có biện pháp cứng rắn bảo vệ chủ quyền quốc gia, lãnh hải, lãnh thổ…
Về câu thứ 3: Bắc hữu kim thành tráng, Nam hữu Ngọc bích thành (miền bắc có thành vàng (hoàng-kim) hoành tráng, miền nam có thành Ngọc bích)…
Có thể cụ Trạng Trình đã tiên đoán miền bắc sẽ có máy bay SU 34 hoặc máy bay HU 1A do Mỹ trang bị để trông giữ biển ; miền nam có Tàu ngầm Kilo của Nga, hay Hạm đội của Mỹ giúp canh chừng…
Về câu thứ 4: -Phân phân Tùng bách khởi, nhiễu nhiễu xuất đông chinh ( phân phân tùng bách khởi: giữa hai năm tùng bách(Canh Dần-Tân Mão) sẽ khởi binh, nhiễu nhiễu xuất đông chinh:trùng trùng,điệp điệp xuất quân ra biển đông chinh chiến…);
Về câu thứ 5: – Bảo giang thiên tử xuất, bất chiến tự nhiên thành (vùng Bảo giang sẽ xuất hiện Thiên tử, không cần phải chinh chiến, mà thành công)…
Có thể tiên đoán: Thiên tử ở đây sẽ là Mỹ sẽ xuất hiện đóng vai trò trọng tài để phân chia Biển Đông không để Trung Quốc bắt nạt Việt Nam.
Về câu thứ 2: Mục giã dục nhân canh (những người trông thấy giục người ra canh giữ) câu này ứng với đám blogger đang thường xuyên viết bài thúc giục chính phủ không được hèn hạ tìm cách thỏa hiệp, đầu hàng Trung Quốc mà phái có biện pháp cứng rắn bảo vệ chủ quyền quốc gia, lãnh hải, lãnh thổ…
Về câu thứ 3: Bắc hữu kim thành tráng, Nam hữu Ngọc bích thành (miền bắc có thành vàng (hoàng-kim) hoành tráng, miền nam có thành Ngọc bích)…
Có thể cụ Trạng Trình đã tiên đoán miền bắc sẽ có máy bay SU 34 hoặc máy bay HU 1A do Mỹ trang bị để trông giữ biển ; miền nam có Tàu ngầm Kilo của Nga, hay Hạm đội của Mỹ giúp canh chừng…
Về câu thứ 4: -Phân phân Tùng bách khởi, nhiễu nhiễu xuất đông chinh ( phân phân tùng bách khởi: giữa hai năm tùng bách(Canh Dần-Tân Mão) sẽ khởi binh, nhiễu nhiễu xuất đông chinh:trùng trùng,điệp điệp xuất quân ra biển đông chinh chiến…);
Về câu thứ 5: – Bảo giang thiên tử xuất, bất chiến tự nhiên thành (vùng Bảo giang sẽ xuất hiện Thiên tử, không cần phải chinh chiến, mà thành công)…
Có thể tiên đoán: Thiên tử ở đây sẽ là Mỹ sẽ xuất hiện đóng vai trò trọng tài để phân chia Biển Đông không để Trung Quốc bắt nạt Việt Nam.
Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai - Giám đốc Trung tâm Minh Triết Việt Nam cho biết, hai câu thơ đó trích từ bài "Cự Ngao Đới Sơn" trong "Bạch Vân Am Thi Tập" của danh sĩ Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Nguyên văn bài thơ:
Bích tẩm tiên sơn triệt để thanh,
Cự ngao đới đắc ngọc hồ sinh.
Đáo đầu thạch hữu bổ thiên lực,
Trước cước trào vô quyển địa thanh.
Vạn lý Đông minh quy bả ác,
Ức niên Nam cực điện long bình.
Ngã kim dục triển phù nguy lực,
Vãn khước quan hà cựu đế thành.
(Dịch nghĩa: Con rùa lớn đội núi
Nước biếc ngâm núi tiên trong tận đáy,
Con rùa lớn đội được bầu ngọc mà sinh ra.
Ngoi đầu lên, đá có sức vá trời
Bấm chân xuống, sóng cuồn cuộn không dội tiếng vào đất.
Biển Đông vạn dặm đưa về nắm trong bàn tay,
Muôn năm cõi Nam đặt vững cảnh trị bình.
Ta nay muốn thi thố sức phù nguy,
Lấy lại quan hà, thành xưa của nhà vua).

Theo ông Mai, bài thơ trên có tuổi đã 5 thế kỷ mà bây giờ càng đọc càng thấy rất… thời sự, tưởng như “cụ Trạng Trình đang nói với chính chúng ta hôm nay”. Bài thơ nguyên là để nói cái chí của cụ Trạng Trình, nhưng lại “đọng trong đó một tư tưởng chiến lược một dự báo thiên tài: “Biển Đông vạn dặm giang tay giữ, Đất Việt muôn năm vững trị bình”.
Ông Mai cho rằng, hai câu thơ đầy tính dự báo chiến lược của Nguyễn Bỉnh Khiêm càng lay động từ đáy sâu của ý chí, của tâm hồn cái tâm thức biển đảo của người Việt.
Tự ngàn xưa, dân Việt đã là cư dân của văn hóa biển - đảo. Vạn dặm biển Đông phải quay về nắm lấy trong bàn tay. Làm được như vậy, mà phải làm được như vậy - làm chủ được biển Đông, thì muôn đời cõi trời, đất nước Nam này sẽ vững vàng trong cảnh thanh bình thịnh trị lớn lao!
“Đó là lời dự báo thiên tài, lời truyền dạy của tổ tiên. Nó phải được cảm nhận để hành động trên quy mô của dân tộc. Nói quay về giữ trong bàn tay có nghĩa là nói sự làm chủ của mình. Tinh thần làm chủ của chúng ta là vừa biết kiên quyết bảo vệ chủ quyền hợp pháp của mình, kiên quyết chống lại mọi sự xâm lăng, vừa biết tôn trọng chủ quyền hợp pháp của các nước lân bang”, ông Mai nói.
Nhà nghiên cứu này cũng cho rằng, tinh thần làm chủ phải thể hiện cả ba mặt. Thứ nhất là làm chủ những vấn đề về lịch sử, pháp lý, cả những gì liên quan đến sức mạnh vật chất, tinh thần, để bảo vệ chủ quyền biển đảo. Thứ hai là phải xây dựng một nền kinh tế biển hoàn chỉnh hữu hiệu. Thứ ba là phát triển khoa học và văn hóa biển.
“Cả ba lĩnh vực trên là ba khâu liên hoàn, làm tiền đề, nhân quả lẫn nhau. Bảo vệ chủ quyền để phát triển kinh tế biển. Muốn phát triển kinh tế biển và bảo vệ chủ quyền hữu hiệu lại phải coi trọng xây dựng các ngành khoa học biển và văn hóa biển. Đó chính là một năng lực của dân tộc để xây dựng và bảo vệ đất nước”, ông nhấn mạnh.
Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai cũng cho biết, đọc lại bài thơ với hai câu dự báo chiến lược thiên tài, chúng ta càng khâm phục cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Bao đời, nhân dân gọi Cụ như vậy vì Cụ sống vào thời Lê-Mạc (1491-1585).
Cụ đỗ Trạng nguyên, được phong tước Trình Tuyền hầu. Cụ đã đễ lại một di sản văn hóa đồ sộ, với cả ngàn bài thơ văn với những giá trị nhân văn, đầy chất triết lý, đầy tình yêu nước, thương dân, là một kho Minh triết của muôn đời. Cụ còn là nhà dự báo, tiên tri. Câu “Hoành sơn nhất đái vạn đại dung thân” là lời dự báo không chỉ cho Nguyễn Hoàng, cho đàng trong mà là cả cho Việt Nam.
Về hai chữ Việt Nam, chính cụ là người đầu tiên dùng để chỉ tên đất nước, rồi được vua Gia Long dùng làm tên nước chính thức cho đến tận hôm nay.
“Câu thơ cuối bài của cụ ta nay cũng muốn đem sức phò nguy chính là nói về chúng ta trong những nhiệm vụ làm chủ biển Đông hôm nay vậy”, ông Mai nói.Nguồn: http://kienthucgiadinh.com.vn/tin-tuc-v87/van-hoa/sam-trang-trinh-tien-doan-bien-dong-khong-danh-van-thang-a67502
Sự hội nhập Việt Nam với thế giới hoàn hảo qua nghệ thuật " Thăng Bằng " Vũ trụ, của Sấm Trạng Trình- Nguyễn Bỉnh Khiêm
| VĂN HÓA
Được đăng bởi Mai Huỳnh Mai St.8872 vào lúc 01:01
https://www.youtube.com/watch?v=xyzQym9u3Sc
https://www.youtube.com/watch?v=xyzQym9u3Sc
Đệ nhất quân sư của TT Trump sẽ đưa nước Mỹ về đâu?
Jimmy Le10 giờ trước
1 tên là luật sư, 1 tên là ký giả, mà nói toàn là tuyên truyền giống như chủ nghĩa của Obama chia rẻ nước Mỹ hơn là xây dựng nước Mỹ. Faked news mà on air nhiều cũng thành real news như tụi left media (CNN,NBC,CBS,ABC) đang làm, nhân vật nào mà chống đối lại đám liberals thì left controlled media trù dập y như mấy nước socialist đã làm.
4
Do Truong
Do Truong10 giờ trước
y kien hay, dang khich le.
2
Tony Hoang
Tony Hoang9 giờ trước
Jimmy Le may bi benh ha co biet ( la quyen tu do ngon luat o hoa ky, Tao cho may tien ma NGOi o Vietnam ma noi duoc vay, may bo CA chop may an dap. Co oc ma khong suy nghi.)
3
4
2
2
2
1

1
Được đăng bởi Mai Huỳnh Mai St.8872 vào lúc 22:04
=====
Jimmy Le10 giờ trước
1 tên là luật sư, 1 tên là ký giả, mà nói toàn là tuyên truyền giống như chủ nghĩa của Obama chia rẻ nước Mỹ hơn là xây dựng nước Mỹ. Faked news mà on air nhiều cũng thành real news như tụi left media (CNN,NBC,CBS,ABC) đang làm, nhân vật nào mà chống đối lại đám liberals thì left controlled media trù dập y như mấy nước socialist đã làm.
4
Do Truong
Do Truong10 giờ trước
y kien hay, dang khich le.
2
Tony Hoang
Tony Hoang9 giờ trước
Jimmy Le may bi benh ha co biet ( la quyen tu do ngon luat o hoa ky, Tao cho may tien ma NGOi o Vietnam ma noi duoc vay, may bo CA chop may an dap. Co oc ma khong suy nghi.)
3
Thanh Luan - Tân Hiến Pháp vs Việt Cộng Tái Đàm Phán Hiệp Định Paris
Xuất bản 12 thg 2, 2017
ai cũng muốn VNCH trở lại để nhân dân hạnh phúc hơn
10 TRIỆU DÂN YÊU NƯỚC ĐỒNG BƯỚC Trên lịch sử toàn cầu không có một chính quyền nào còn tồn tại khi hàng triệu người dân quyết tâm đoàn kết để lật đỗ. Ý chí đoàn kết,̣ hy sinh của hàng triệu người dân Việt Nam sẻ là sức mạnh mà ĐCSVN phải sợ và tuân phục. Can đảm lên người dân trong nước ơi, đoàn kết đứng lên đòi lại nhân quyền, tự do, chủ quyền, độc lập cho Việt Nam. Người dân trong nước chúng ta là nguồn động lực chính, chỉ cần chúng ta đoàn kết đứng lên cùng một lúc thì sẻ bẽ gãy chính quyền CSVN. Người dân Việt Nam ở nước ngoài trên toàn cầu đang chờ cuộc tổng nổi dậy của chúng ta, họ sẻ là nguồn động lực phụ để hổ trợ cho chúng ta. Hãy chuẩn bị dự trữ nước, lương thực, dụng cụ y tế, xe cộ, vũ khí các loại. Chuẫn bị dụng cụ thông tin, loa, bãn ngữ nhân quyền cho Việt Nam, tự do cho Việt Nam (Human Rights For Vietnam; Freedom For Vietnam). Hãy chuẫn bị tinh thần hy sinh, đoàn kết, bão vệ,̣ che chở, giúp đở cho nhau. Khi thấy cuộc biễu tình nhân quyền cho Việt Nam, tự do cho Việt Nam diễn hành, thì ngay lập tức buôn tất cả, vì đất nước hy sinh tất cả việc cá nhân, nhanh chống xuống đường tham gia, tức khắc tạo sự đông đảo và sức mạnh, đoàn kết, bão vệ,̣ che chở cho nhau. Tổng nỗi dậy, tạo sự tổng bế tắc lâu dài trên toàn quốc. Đấu tranh để thay đổi chính quyền CSVN. Nếu tên CSVN nào gây sự đổ máu cho một người dân, thì toàn dân phải đoàn kết hợp lại, mười chống một, một gạch, một dao, một dủi, một kéo, một kềm, một búa, một gậy, cướp súng, cướp vũ khí, tàn xác hết bọn côn đồ CSVN, đánh hết phường nầy, đánh tới phường khác. Chiếm đoạt trạm y tế, nhà thương. Chiếm đoạt trạm thông tin mạng, đài phát thanh, đài tuyền hình. Chiếm đoạt kho lương thực, kho vũ khí, kho nhiên liệu, kho ngân khố. Chiếm đoạt dinh, phủ, truy xác tất cả các đảng viên cao cấp, không cho một tên trốn thoát ra nước ngoài. Diệt hết tất cả những tên phản quốc vẩn còn ngoan cố làm tay sai cho ĐCSVN chỉ biết bán nước cho Trung Quốc và hiếp chế dân lành. Một khi đả phải đánh thì đánh nhanh, đánh mạnh, đánh ngày, đánh đêm, đánh tháng, đánh không ngừng, đánh tới cùng, còn hơi thở là còn đánh, đánh đến khi ĐCSVN hoàng toàn bị tiêu diệt. Nên nhớ là chế độ cộng sãn, bất cứ dưới hình thức nào, củng không có nhân quyền và không có tự do thật sự. Đánh cho đất nước, đánh cho dân tộc, đánh đến khi có được nhân quyền, tự do, chủ quyền, độc lập cho Việt Nam.
https://youtu.be/jQLaZylQMGg
Hé lộ tân hiến pháp với Việt Cộng tái đàm phán với Paris
Xuất bản 15 thg 2, 2017
Bấm Like và đăng ký ủng hộ kênh nhé
Hé lộ tân hiến pháp với Việt Cộng tái đàm phán với Paris
Hé lộ tân hiến pháp với Việt Cộng tái đàm phán với Paris
https://youtu.be/AAeFu07hL7k
Nếu Chính phủ QGVNCHLT/ Đào Minh Quân được tái thành lập tại Hội Đồng Bảo An LHQ và được phép trở về Miền Nam VNCH , để thi hành HĐ hòa bình Paris 1973 cho biến cố lịch sử mất miền Nam, ngày 30/4/1975- Thì căn cứ vào công ước quốc tế LHQ mà thi hanh- Không cần bàn cải gì với cộng sản TQ + cộng sản VN để ' bớt một thêm hai ' trong thương lượng HĐ Paris đã định hình sẵn sự tủi nhục, thương đau cho nhân dân Miền Nam VN, nay đừng để phải mất mát gì thêm nữa, cho con cháu Hậu Duệ VNCH. Nếu không thống nhất được VN, mà phải lâm cảnh chia đôi Việt Nam, theo quyền lợi quốc tế siêu cường...Mỹ- Trung; Nga- Pháp cho ' xía phần Biển Đông ', thì Chính phủ QGVNLT/Đào Minh Quân phải giữ vững vị trí Vĩ tuyến 17- theo HĐ Paris/73, không được di dời cột móc vĩ tuyến vào nam... của vĩ tuyến 16- 17, thuộc Đà nẵng, Quảng Ngãi trung phần Miền Nam. Vì như thế, chúng ta VNCH sẻ mất luôn căn cứ chiến lược Cam Ranh, và nếu kéo dài ra biển, theo vĩ tuyến 16-15, thì chúng ta, miền Nam sẽ mất thêm 2 quần đảo Hoàng Sa & Hoàng Sa cho Trung quốc cộng sản và Đảng Thái thú Ba Đình CsVN. Hãy thức tỉnh trách nhiêm cứu dân,cứu nước, hởi toàn dân Việt Nam...!!!- Huỳnh Mai St.8872
Rất sợ tụi nó dùng mưu kế dụ cho đầu nảo của Việt Nam Cộng Hòa về nước rồi nó chơi lén như tết mậu thân tiêu diệt hết vì trung cộng kế bên nó đem quân qua rất dễ . trung cộng thèm khát Việt Nam từ ngàn năm trước nó đả có rồi nó không dạy gì mà bỏ đâu vì tiền trung cộng có rất nhiều một nước nhỏ như Việt Nam nó cứu kinh tế không khó đâu!!!
=====
Chia sẻ bài viết -Timemtrongkyniem Nguyen đã chia sẻ bài viết của JpLe Thanh Luan.
http://mainguyenhuynh.blogspot.com/2017/02/ve-viet-vinh-danh-la-co-viet-nan-cong.html

VỀ VIỆT VINH DANH LÁ CỜ VIỆT NAN CỘNG HÒA
Phản Đối Việc Vinh Danh Cờ VNCH Và L á Thư Trả Lời Timemtrongkyniem Nguyen đã chia sẻ bài viết của JpLe Thanh Luan . 3 giờ · Nhục! JpLe Thanh Luan 4 giờ · 🌻 🌻 Theo yêu cầu của các bạn, đây là 2 bức thư của đại sứ quán CSVN và lá thư trả lời của Nghị Sĩ Mỹ...
THƯ PHÚC ĐÁP TỪ WASHINGTON STATE .
Thưa Ông Đại sứ,
Tôi vừa nhận được một bản sao của thư ông gửi đến Nghị sĩ Pam Roach đề ngày 10-2-2004. Tôi xin trả lời thư đó.
Nếu bất cứ một nước nào khác viết bức thư này, thì sẽ đơn thuần một chuyện buồn cười. Nhưng đây lại là của nước ông, Ông Đại Sứ, nước Cộng sản Việt Nam. Nước ông chưa bao giờ tôn trọng hoặc thành thật tuân theo những thủ tục và quy định của bất cứ một thỏa hiệp quốc tế nào mà nước ông đã ký kết vào. Tuy nhiên, nước ông sẽ chỉ núp đằng sau các Thỏa hiệp ấy khi nào chúng thích hợp cho quyền lợi của nước ông. Khi có những cá nhân, chẳng hạn như bản thân tôi hoặc Ông M. Benge, hoặc các tổ chức như Ân Xá Quốc Tế, Ủy Ban Tự Do, Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền, cáo buộc quý quốc với vô số hành động vi phạm nhân quyền hoặc tổn hại, thì lập tức quý quốc đáp lại bằng cách nói rằng những vấn đề mà chúng tôi đang quan tâm tới là những vấn đề nội bộ và rằng chúng tôi đã can thiệp vào chính sách của quý quốc. Thế cũng được. Ở đây, với quá trình được sắp đặt, chính ông đang can thiệp vào Tiểu bang Washington về những vấn đề không liên quan gì đến ông cả. Sao mà chúng tôi vinh danh sự đóng góp của các cá nhân hoặc các cộng đồng dân tộc ở đây tại Washington lại là ăn nhập đến ông. Xin hãy từ bỏ hành động can thiệp vào những vấn đề nội bộ của chúng tôi.
Ông muốn chúng tôi công nhận và vinh danh lá cờ của ông. Lá cờ đại diện cho một quốc gia đã thực hiện những cuộc tàn sát diệt chủng, huynh đệ tương tàn và buôn bán nô lệ quốc tế. Tôi, với tư cách một cư dân của tiểu bang Washington, không thể nào tha thứ hành động ấy. Sao ông dám đòi hỏi tôi làm? Làm như thế sẽ đưa tôi đến sự đồng lõa với những tội ác lớn lao chống nhân loại của nước ông.
Ông nói rằng dự án Đài Tưởng Niệm phủ định sự tồn tại của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nó chẳng làm được việc nào như thế đâu. Đối lại với các bảo tàng viện và đài tưởng niệm của nước ông, Đài Tưởng Niệm này bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những người đã trả cái giá cao nhất cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trong nước Việt Nam Cộng Hòa cũ. Ngọn cờ của Việt Nam Cộng Hòa từ đó được công nhận như là ngọn cờ của tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trên khắp thế giới. Các màu sắc của nó thật là tiêu biểu. Ba sọc đỏ tượng trưng cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Trong lúc màu vàng nói lên sự quý giá biết bao của những lý tưởng ấy, màu đỏ tượng trưng cho sự đổ máu để bảo vệ những lý tưởng đó. Cả trong quá khứ và cả đối với những người sẽ bảo vệ những lý tưởng ấy cho đến chết. Tôi, trước hết, hân hạnh công nhận lá cờ Tự Do và tỏ lòng vinh danh nó. Tôi cũng sẽ hân hạnh công nhận lá cờ của ông khi ông công nhận lá cờ của chúng tôi. Trước khi ấy, đối với tôi, lá cờ của ông tượng trưng cho giết hại, khủng bố, ngược đãi, tráo trở, buôn bán nô lệ và vi phạm nhân quyền.
Ông tuyên bố rằng ông đang “cực kỳ” nỗ lực để đẩy lùi quá khứ. Vâng, với nước của ông, hồ sơ quá khứ là sự xâm phạm tất cả các tiêu chuẩn của hành động văn minh, nên tôi hoàn toàn hiểu được mong muốn đẩy lùi quá khứ của ông. Sau hết, mục đích về sự thừa nhận của ông chỉ bị tổn thương bởi những hành động quá khứ của nước ông.
Tất cả các cư dân của tiểu bang Washington sẽ cảm thấy sung sướng hơn để mở bàn tay thân hữu và hợp tác khi nước ông có đầy đủ Tự Do, Dân Chủ và mở rộng Nhân Quyền cho tất cả người dân Việt Nam. Trước khi đó, xin hãy tránh khỏi công việc nội bộ của chúng tôi.
Dự Án Đài Tưởng Niệm không phải là một lời tuyên bố của chính sách ngoại giao. Nơi mà ông lấy ra cái ý tưởng đó ngoài phạm vi của tôi. Một lần nữa, ông lại cố gắng làm mờ tối vấn đề. Những gì mà nhân dân Mỹ làm không mắc mớ gì tới ông. Đây là một vấn đề nội bộ của tiểu bang Washington do những công dân bình thường vinh danh những người đã hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, là những lý tưởng đáng nguyền rủa đối với chính phủ chuyên chính bạo ngược của ông. Đó là những lý tưởng mà lá cờ nền vàng với ba sọc đỏ đã tượng trưng.
Bây giờ chúng ta hãy nhìn kỹ vào những gì mà nước ông đã làm và đang tiếp tục làm .
Cộng sản Việt Nam đã tham gia vào hành động diệt chủng. Nó đã chính thức bắt đầu suốt trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai. Chính nước ông đã tuyên chiến Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai. Theo định nghĩa lúc bấy giờ, đó là một cuộc chiến tranh. Như vậy, nước ông bị ràng buộc bởi những Quy Ước Genève về cách đối xử với Tù binh chiến tranh. Thế nhưng, như tôi đã nói trước đây, nước ông chưa đủ thành thật và tôn trọng đối với những nguyên tắc căn bản của bất cứ một hiệp định quốc tế nào mà nước ông đã ký vào.
Sự đối xử với tù binh chiến tranh của các ông đã chứng minh cho điều đó. Ngoài ra, các ông đã hành quyết ít nhất là 11 tù binh Hoa Kỳ đang bị các ông giam giữ. Đó là một tội phạm chiến tranh và diệt chủng. Cho đến ngày nay, các ông vẫn cố tình phạm tội diệt chủng. Hãy lấy trường hợp của Lý Tống, một người Mỹ gốc Việt. Các ông đã tìm cách can thiệp vào tòa án và luật pháp của Thái-Lan và yêu cầu Thái-Lan hãy hành quyết Lý Tống. Tội danh của ông ta là gì? Nói cho dân Việt Nam về Tự Do là một trường hợp mà các ông không thể nào tha thứ được.
Cộng sản Việt Nam đã tham gia và tiếp tục tham gia vào cuộc huynh đệ tương tàn. Việc này đã khởi đầu vào năm 1956 khi chế độ Cộng sản tại Hà Nội phát động chương trình Cải Cách Ruộng Đất. Trong lúc có thể dễ dàng trút trách nhiệm lên kẻ khích động của Cộng sản Quốc tế là Hồ Chí Minh, thì kiến trúc sư thực sự là Trường Chinh. Đã có bao nhiêu người Việt Nam chết dưới cuộc tàn sát này? 10,000? - 50,000? - 100,000? Nhiều hơn? Ngay cả chỉ có một nạn nhân của cuộc tàn sát này, cũng đã tạo nên cảnh tương tàn huynh đệ rồi. Cuộc tàn sát nhắm vào người thiểu số Việt Nam tại miền Tây Bắc Việt Nam cũng cùng một loại (với cải cách ruộng đất). Mục đích của cuộc tàn sát này là “xóa sạch chủng tộc” số người Việt Nam thiểu số đã giúp cho người Pháp. Tôi nhắc đến điều này là để chứng minh rằng các ông đã tiếp tục chính sách này sau khi kết thúc Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai với sự bắt đầu chính sách cưỡng bách tái định cư những người Việt Nam đã cộng tác với Việt Nam Cộng Hòa cũ tại những vùng mà các ông thản nhiên gọi là Vùng Kinh Tế Mới. Các ông tiếp tục chính sách diệt chủng hiện nay dưới dạng ngược đãi và khủng bố tôn giáo, nó cũng là một bằng chứng hiển nhiên về vi phạm nhân quyền. Bất cứ một người nào bị giết hại trong cuộc tàn sát này cũng là nạn nhân của chính sách diệt chủng và tương tàn của nước ông.
Hãy nhìn vào sự gắn bó của nước ông trong hành động buôn bán nô lệ. Nhiều lần trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai và cả sau đó, nước ông bán người Mỹ, bán đồng minh và tù binh Việt Nam qua nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô-Viết. Một bằng chứng, năm 1983, nước ông bán 275 người Mỹ và 27,000 tù binh Việt Nam qua Liên-xô để trừ nợ đã vay trong chiến tranh. Đây là một vi phạm quá trọng đại đối với nhân quyền và là một tội ác chống nhân loại. Đã có nhiều lần nước ông bán người Mỹ, đồng minh và tù binh Việt Nam qua Liên-Xô, nhưng mỗi một lần số lượng không nhiều lắm.
Nước ông có thể giải quyết nhiều trường hợp Tù Binh/Người Mất Tích Trong khi làm nhiệm vụ một cách dễ dàng bằng cách mở các hồ sơ quân đội và Công an của nước ông. Nhưng nước ông đã không làm chỉ vì không có lợi lộc gì trong việc giải quyết nhân đạo vấn đề tình cảm này. Nước ông tống tiền nước Mỹ cho lợi nhuận riêng và hưởng thụ. Tại sao? Bởi vì nước ông nhận thấy rằng Tổng Thống Nixon đã hứa viện trợ tái thiết cho nước ông khoảng 4 tỷ 3 đô-la. Điều này có thể xảy ra, nước ông có thể nhận được số tiền này một cách dễ dàng, nếu chịu công bố hồ sơ và danh sách tù binh của nước ông cho các gia đình và cho thế giới. Ít ra việc này cũng có thể làm giảm nhẹ một phần nào trong số tội ác của nước ông.
Rồi thì ông dám trơ tráo đòi hỏi rằng người Mỹ đừng can thiệp vào công việc nội bộ của ông và đòi vinh danh lá cờ của nước ông. Với hồ sơ của nước ông, lẽ ra ông nên vui mừng là đã không bị đưa ra xét xử bởi một Tòa án Quốc Tế về những tội ác chống nhân loại mà nước ông đã phạm.
Vậy thì, xin đừng can thiệp vào các vấn đề nội bộ của chúng tôi trong việc vinh danh những người đã chết vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Xin đừng xen vào để xem làm sao chúng tôi vinh danh những công dân đã đóng góp vào sự an sinh và no ấm của Tiểu bang chúng tôi.
Terrell A. Minarcin
Concerned Citizen for Freedom, Democracy, and Human Rights for Vietnam.

← ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM VÀ THÂN TÂM… TẬT NGUYỀN !! YOU NEVER TOLD ME YOU LOVED ME… → 30 NGÀY ĐẦU TIÊN LÀM VIỆC CỦA TT DONALD TRUMP HƠN 30 NĂM CỦA 4 ĐỜI TỔNG THỐNG TIỀN NHIỆM!!! Posted on February 20, 2017 by chrisvietstar Như thông lệ, quốc dân Hoa Kỳ thường chú...
Như thông lệ, quốc dân Hoa Kỳ thường chú ý đến 100 ngày đầu tiên của Tân Tổng Thống Mỹ nào mới lên nhậm chức, sau đó thì mọi người mới đánh giá được tốt-xấu, giỏi-dở và có thay đổi theo chiều hướng tích cực nào hay không. Thế nhưng, đến lúc này chỉ mới đúng 30 ngày đầu tiên làm việc của tổng thống Donald Trump đã thấy hoàn toàn khác với người tiền nhiệm, nếu không muốn nói là khác luôn cả 4 đời tổng thống vừa qua. Sự khác biệt điển hình so sánh về kinh tế, những sắc lệnh ban hành và những hữu ích mà tổng thống Trump đã đem lại cho quốc dân một cách tốt đẹp, mặc dù chung quanh ông toàn là hùm beo lang sói, nhất là đảng viên Dân chủ và giới truyền thông khuynh tả luôn dèm pha, tìm cách ngăn chặn những công việc đem lại nguồn lợi cho dân tộc Hoa kỳ, vì sao thế? đơn giản lắm thôi, bên chống đối muốn chặn lại bước chân thành công và cố tình tìm đủ mọi cách hạ uy tín tổng thống Trump để chuẩn bị dọn đường cho 4 năm tới bầu cử trở lai, và quyết giành chiếc ghế rồng, nếu không làm vậy chắc chắn đảng Dân Chủ phải chờ đến không những 8 năm, có thể 80 năm sau cũng không thể lấy lại được ngôi vị đế vương này…
Chúng ta thử nêu ra một số vấn đề thiết thực mà tân tổng thống Donald Trump và nội các của ông đem lại những sự kiện tích cực, tốt đẹp cho toàn dân trong vòng chỉ vỏn vẹn 30 ngày đầu tiên.
chúng ta hãy công bằng mà nói tổng thống Donald Trump quyết tâm thực hiện lời hứa, đem lại quyền lợi cho dân, bảo về an nình cho dân, nâng cao đời sống tốt đẹp cho dân, và xây dựng lại một quốc gia hùng cường, vững mạnh từ Chính Trị, Kinh Tế, lẫn Quân Sự… Vì hơn ai hết, chính bản thân tân tổng thống làm việc không lãnh lương, chủ trương tiết kiệm ngân quỹ quốc gia tối đa… Dồn nổ lực tất cả đều lo cho quốc dân.
Bởi thế, chính hảng tin CNN (khuynh tả luôn chống báng ông) cũng đã khẳng định: “tân tổng thống Donald Trump là người của công việc”…
Đúng thế, chính vì người của quốc dân, người của công việc, nên chỉ mới 30 ngày đầu tiên của tân tổng thống Donald Trump làm việc hiệu quả hơn gần 30 năm của bốn đời tổng thống tiền nhiệm George W.H. Bush (cha), Bill Clinton, George W. Bush (con) và Barrack Obama…
Như vậy, tiết kiệm gì mà bạn không nở một nụ cười với ông Trump … chia vui (?)
PHAN NGUYÊN LUÂN
Được đăng bởi Mai Huỳnh Mai St.8872 vào lúc 23:31
http://mainguyenhuynh.blogspot.co.id/2017/02/30-ngay-au-tien-lam-viec-cua-tt-donald.html
Xem tiếp:
PHỤ LỤC & SƯU TẦM- QUỐC HỒN VIỆTNAM- P. 20
http://mainguyenhuynh.blogspot.co.id/2017/03/phu-luc-suu-tam-quoc-hon-vietnam-p-20.html
http://mainguyenhuynh.blogspot.com/2017/02/ve-viet-vinh-danh-la-co-viet-nan-cong.html
VỀ VIỆT VINH DANH LÁ CỜ VIỆT NAN CỘNG HÒA
Phản Đối Việc Vinh Danh Cờ VNCH Và L á Thư Trả Lời Timemtrongkyniem Nguyen đã chia sẻ bài viết của JpLe Thanh Luan . 3 giờ · Nhục! JpLe Thanh Luan 4 giờ · 🌻 🌻 Theo yêu cầu của các bạn, đây là 2 bức thư của đại sứ quán CSVN và lá thư trả lời của Nghị Sĩ Mỹ...
THƯ PHÚC ĐÁP TỪ WASHINGTON STATE .
Thưa Ông Đại sứ,
Tôi vừa nhận được một bản sao của thư ông gửi đến Nghị sĩ Pam Roach đề ngày 10-2-2004. Tôi xin trả lời thư đó.
Nếu bất cứ một nước nào khác viết bức thư này, thì sẽ đơn thuần một chuyện buồn cười. Nhưng đây lại là của nước ông, Ông Đại Sứ, nước Cộng sản Việt Nam. Nước ông chưa bao giờ tôn trọng hoặc thành thật tuân theo những thủ tục và quy định của bất cứ một thỏa hiệp quốc tế nào mà nước ông đã ký kết vào. Tuy nhiên, nước ông sẽ chỉ núp đằng sau các Thỏa hiệp ấy khi nào chúng thích hợp cho quyền lợi của nước ông. Khi có những cá nhân, chẳng hạn như bản thân tôi hoặc Ông M. Benge, hoặc các tổ chức như Ân Xá Quốc Tế, Ủy Ban Tự Do, Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền, cáo buộc quý quốc với vô số hành động vi phạm nhân quyền hoặc tổn hại, thì lập tức quý quốc đáp lại bằng cách nói rằng những vấn đề mà chúng tôi đang quan tâm tới là những vấn đề nội bộ và rằng chúng tôi đã can thiệp vào chính sách của quý quốc. Thế cũng được. Ở đây, với quá trình được sắp đặt, chính ông đang can thiệp vào Tiểu bang Washington về những vấn đề không liên quan gì đến ông cả. Sao mà chúng tôi vinh danh sự đóng góp của các cá nhân hoặc các cộng đồng dân tộc ở đây tại Washington lại là ăn nhập đến ông. Xin hãy từ bỏ hành động can thiệp vào những vấn đề nội bộ của chúng tôi.
Ông muốn chúng tôi công nhận và vinh danh lá cờ của ông. Lá cờ đại diện cho một quốc gia đã thực hiện những cuộc tàn sát diệt chủng, huynh đệ tương tàn và buôn bán nô lệ quốc tế. Tôi, với tư cách một cư dân của tiểu bang Washington, không thể nào tha thứ hành động ấy. Sao ông dám đòi hỏi tôi làm? Làm như thế sẽ đưa tôi đến sự đồng lõa với những tội ác lớn lao chống nhân loại của nước ông.
Ông nói rằng dự án Đài Tưởng Niệm phủ định sự tồn tại của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nó chẳng làm được việc nào như thế đâu. Đối lại với các bảo tàng viện và đài tưởng niệm của nước ông, Đài Tưởng Niệm này bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những người đã trả cái giá cao nhất cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trong nước Việt Nam Cộng Hòa cũ. Ngọn cờ của Việt Nam Cộng Hòa từ đó được công nhận như là ngọn cờ của tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trên khắp thế giới. Các màu sắc của nó thật là tiêu biểu. Ba sọc đỏ tượng trưng cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Trong lúc màu vàng nói lên sự quý giá biết bao của những lý tưởng ấy, màu đỏ tượng trưng cho sự đổ máu để bảo vệ những lý tưởng đó. Cả trong quá khứ và cả đối với những người sẽ bảo vệ những lý tưởng ấy cho đến chết. Tôi, trước hết, hân hạnh công nhận lá cờ Tự Do và tỏ lòng vinh danh nó. Tôi cũng sẽ hân hạnh công nhận lá cờ của ông khi ông công nhận lá cờ của chúng tôi. Trước khi ấy, đối với tôi, lá cờ của ông tượng trưng cho giết hại, khủng bố, ngược đãi, tráo trở, buôn bán nô lệ và vi phạm nhân quyền.
Ông tuyên bố rằng ông đang “cực kỳ” nỗ lực để đẩy lùi quá khứ. Vâng, với nước của ông, hồ sơ quá khứ là sự xâm phạm tất cả các tiêu chuẩn của hành động văn minh, nên tôi hoàn toàn hiểu được mong muốn đẩy lùi quá khứ của ông. Sau hết, mục đích về sự thừa nhận của ông chỉ bị tổn thương bởi những hành động quá khứ của nước ông.
Tất cả các cư dân của tiểu bang Washington sẽ cảm thấy sung sướng hơn để mở bàn tay thân hữu và hợp tác khi nước ông có đầy đủ Tự Do, Dân Chủ và mở rộng Nhân Quyền cho tất cả người dân Việt Nam. Trước khi đó, xin hãy tránh khỏi công việc nội bộ của chúng tôi.
Dự Án Đài Tưởng Niệm không phải là một lời tuyên bố của chính sách ngoại giao. Nơi mà ông lấy ra cái ý tưởng đó ngoài phạm vi của tôi. Một lần nữa, ông lại cố gắng làm mờ tối vấn đề. Những gì mà nhân dân Mỹ làm không mắc mớ gì tới ông. Đây là một vấn đề nội bộ của tiểu bang Washington do những công dân bình thường vinh danh những người đã hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, là những lý tưởng đáng nguyền rủa đối với chính phủ chuyên chính bạo ngược của ông. Đó là những lý tưởng mà lá cờ nền vàng với ba sọc đỏ đã tượng trưng.
Bây giờ chúng ta hãy nhìn kỹ vào những gì mà nước ông đã làm và đang tiếp tục làm .
Cộng sản Việt Nam đã tham gia vào hành động diệt chủng. Nó đã chính thức bắt đầu suốt trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai. Chính nước ông đã tuyên chiến Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai. Theo định nghĩa lúc bấy giờ, đó là một cuộc chiến tranh. Như vậy, nước ông bị ràng buộc bởi những Quy Ước Genève về cách đối xử với Tù binh chiến tranh. Thế nhưng, như tôi đã nói trước đây, nước ông chưa đủ thành thật và tôn trọng đối với những nguyên tắc căn bản của bất cứ một hiệp định quốc tế nào mà nước ông đã ký vào.
Sự đối xử với tù binh chiến tranh của các ông đã chứng minh cho điều đó. Ngoài ra, các ông đã hành quyết ít nhất là 11 tù binh Hoa Kỳ đang bị các ông giam giữ. Đó là một tội phạm chiến tranh và diệt chủng. Cho đến ngày nay, các ông vẫn cố tình phạm tội diệt chủng. Hãy lấy trường hợp của Lý Tống, một người Mỹ gốc Việt. Các ông đã tìm cách can thiệp vào tòa án và luật pháp của Thái-Lan và yêu cầu Thái-Lan hãy hành quyết Lý Tống. Tội danh của ông ta là gì? Nói cho dân Việt Nam về Tự Do là một trường hợp mà các ông không thể nào tha thứ được.
Cộng sản Việt Nam đã tham gia và tiếp tục tham gia vào cuộc huynh đệ tương tàn. Việc này đã khởi đầu vào năm 1956 khi chế độ Cộng sản tại Hà Nội phát động chương trình Cải Cách Ruộng Đất. Trong lúc có thể dễ dàng trút trách nhiệm lên kẻ khích động của Cộng sản Quốc tế là Hồ Chí Minh, thì kiến trúc sư thực sự là Trường Chinh. Đã có bao nhiêu người Việt Nam chết dưới cuộc tàn sát này? 10,000? - 50,000? - 100,000? Nhiều hơn? Ngay cả chỉ có một nạn nhân của cuộc tàn sát này, cũng đã tạo nên cảnh tương tàn huynh đệ rồi. Cuộc tàn sát nhắm vào người thiểu số Việt Nam tại miền Tây Bắc Việt Nam cũng cùng một loại (với cải cách ruộng đất). Mục đích của cuộc tàn sát này là “xóa sạch chủng tộc” số người Việt Nam thiểu số đã giúp cho người Pháp. Tôi nhắc đến điều này là để chứng minh rằng các ông đã tiếp tục chính sách này sau khi kết thúc Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai với sự bắt đầu chính sách cưỡng bách tái định cư những người Việt Nam đã cộng tác với Việt Nam Cộng Hòa cũ tại những vùng mà các ông thản nhiên gọi là Vùng Kinh Tế Mới. Các ông tiếp tục chính sách diệt chủng hiện nay dưới dạng ngược đãi và khủng bố tôn giáo, nó cũng là một bằng chứng hiển nhiên về vi phạm nhân quyền. Bất cứ một người nào bị giết hại trong cuộc tàn sát này cũng là nạn nhân của chính sách diệt chủng và tương tàn của nước ông.
Hãy nhìn vào sự gắn bó của nước ông trong hành động buôn bán nô lệ. Nhiều lần trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai và cả sau đó, nước ông bán người Mỹ, bán đồng minh và tù binh Việt Nam qua nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô-Viết. Một bằng chứng, năm 1983, nước ông bán 275 người Mỹ và 27,000 tù binh Việt Nam qua Liên-xô để trừ nợ đã vay trong chiến tranh. Đây là một vi phạm quá trọng đại đối với nhân quyền và là một tội ác chống nhân loại. Đã có nhiều lần nước ông bán người Mỹ, đồng minh và tù binh Việt Nam qua Liên-Xô, nhưng mỗi một lần số lượng không nhiều lắm.
Nước ông có thể giải quyết nhiều trường hợp Tù Binh/Người Mất Tích Trong khi làm nhiệm vụ một cách dễ dàng bằng cách mở các hồ sơ quân đội và Công an của nước ông. Nhưng nước ông đã không làm chỉ vì không có lợi lộc gì trong việc giải quyết nhân đạo vấn đề tình cảm này. Nước ông tống tiền nước Mỹ cho lợi nhuận riêng và hưởng thụ. Tại sao? Bởi vì nước ông nhận thấy rằng Tổng Thống Nixon đã hứa viện trợ tái thiết cho nước ông khoảng 4 tỷ 3 đô-la. Điều này có thể xảy ra, nước ông có thể nhận được số tiền này một cách dễ dàng, nếu chịu công bố hồ sơ và danh sách tù binh của nước ông cho các gia đình và cho thế giới. Ít ra việc này cũng có thể làm giảm nhẹ một phần nào trong số tội ác của nước ông.
Rồi thì ông dám trơ tráo đòi hỏi rằng người Mỹ đừng can thiệp vào công việc nội bộ của ông và đòi vinh danh lá cờ của nước ông. Với hồ sơ của nước ông, lẽ ra ông nên vui mừng là đã không bị đưa ra xét xử bởi một Tòa án Quốc Tế về những tội ác chống nhân loại mà nước ông đã phạm.
Vậy thì, xin đừng can thiệp vào các vấn đề nội bộ của chúng tôi trong việc vinh danh những người đã chết vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Xin đừng xen vào để xem làm sao chúng tôi vinh danh những công dân đã đóng góp vào sự an sinh và no ấm của Tiểu bang chúng tôi.
Terrell A. Minarcin
Concerned Citizen for Freedom, Democracy, and Human Rights for Vietnam.
30 NGÀY ĐẦU TIÊN LÀM VIỆC CỦA TT DONALD TRUMP HƠN 30 NĂM CỦA 4 ĐỜI TỔNG THỐNG TIỀN NHIỆM!!!

← ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM VÀ THÂN TÂM… TẬT NGUYỀN !! YOU NEVER TOLD ME YOU LOVED ME… → 30 NGÀY ĐẦU TIÊN LÀM VIỆC CỦA TT DONALD TRUMP HƠN 30 NĂM CỦA 4 ĐỜI TỔNG THỐNG TIỀN NHIỆM!!! Posted on February 20, 2017 by chrisvietstar Như thông lệ, quốc dân Hoa Kỳ thường chú...
Như thông lệ, quốc dân Hoa Kỳ thường chú ý đến 100 ngày đầu tiên của Tân Tổng Thống Mỹ nào mới lên nhậm chức, sau đó thì mọi người mới đánh giá được tốt-xấu, giỏi-dở và có thay đổi theo chiều hướng tích cực nào hay không. Thế nhưng, đến lúc này chỉ mới đúng 30 ngày đầu tiên làm việc của tổng thống Donald Trump đã thấy hoàn toàn khác với người tiền nhiệm, nếu không muốn nói là khác luôn cả 4 đời tổng thống vừa qua. Sự khác biệt điển hình so sánh về kinh tế, những sắc lệnh ban hành và những hữu ích mà tổng thống Trump đã đem lại cho quốc dân một cách tốt đẹp, mặc dù chung quanh ông toàn là hùm beo lang sói, nhất là đảng viên Dân chủ và giới truyền thông khuynh tả luôn dèm pha, tìm cách ngăn chặn những công việc đem lại nguồn lợi cho dân tộc Hoa kỳ, vì sao thế? đơn giản lắm thôi, bên chống đối muốn chặn lại bước chân thành công và cố tình tìm đủ mọi cách hạ uy tín tổng thống Trump để chuẩn bị dọn đường cho 4 năm tới bầu cử trở lai, và quyết giành chiếc ghế rồng, nếu không làm vậy chắc chắn đảng Dân Chủ phải chờ đến không những 8 năm, có thể 80 năm sau cũng không thể lấy lại được ngôi vị đế vương này…
Chúng ta thử nêu ra một số vấn đề thiết thực mà tân tổng thống Donald Trump và nội các của ông đem lại những sự kiện tích cực, tốt đẹp cho toàn dân trong vòng chỉ vỏn vẹn 30 ngày đầu tiên.
chúng ta hãy công bằng mà nói tổng thống Donald Trump quyết tâm thực hiện lời hứa, đem lại quyền lợi cho dân, bảo về an nình cho dân, nâng cao đời sống tốt đẹp cho dân, và xây dựng lại một quốc gia hùng cường, vững mạnh từ Chính Trị, Kinh Tế, lẫn Quân Sự… Vì hơn ai hết, chính bản thân tân tổng thống làm việc không lãnh lương, chủ trương tiết kiệm ngân quỹ quốc gia tối đa… Dồn nổ lực tất cả đều lo cho quốc dân.
Bởi thế, chính hảng tin CNN (khuynh tả luôn chống báng ông) cũng đã khẳng định: “tân tổng thống Donald Trump là người của công việc”…
Đúng thế, chính vì người của quốc dân, người của công việc, nên chỉ mới 30 ngày đầu tiên của tân tổng thống Donald Trump làm việc hiệu quả hơn gần 30 năm của bốn đời tổng thống tiền nhiệm George W.H. Bush (cha), Bill Clinton, George W. Bush (con) và Barrack Obama…
Như vậy, tiết kiệm gì mà bạn không nở một nụ cười với ông Trump … chia vui (?)
PHAN NGUYÊN LUÂN
Được đăng bởi Mai Huỳnh Mai St.8872 vào lúc 23:31
http://mainguyenhuynh.blogspot.co.id/2017/02/30-ngay-au-tien-lam-viec-cua-tt-donald.html
Xem tiếp:
PHỤ LỤC & SƯU TẦM- QUỐC HỒN VIỆTNAM- P. 20
http://mainguyenhuynh.blogspot.co.id/2017/03/phu-luc-suu-tam-quoc-hon-vietnam-p-20.html
Nguồn: http://mainguyenhuynh.blogspot.com/2017_02_05_archive.html
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác



