Chuyển đến nội dung chính

KHÁT VỌNG TỰ DO DÂN TỘC VN!!

 

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018 



KHÁT VỌNG TỰ DO DÂN TỘC VN!!

Chỉ Còn Là Quê Hương!!!

Huỳnh-Mai St.8872
Dạ Lệ Huỳnh                                        
   = & =
Kết quả hình ảnh cho www. Trăng quê


Ảnh hồ sơ
Quê hương tôi là chuổi ngày chinh chiến,
Tiếng bomb rền ru hát suốt canh đêm,
Ru con chiếc bóng chờ bên song cữa,
Đèn tàn hiu hắt mỏi bóng chinh nhân,
Khuất nẽo chiều hôm át tiếng bomb rền,
Con thơ mẹ yếu quê nhà xế bóng,
Hỏa châu soi bóng đất mẹ lối về,;
Đường hành quân vạn lối biết về đâu,
Đường về quê cũ hảo châu mờ lệ,
Chỉ là ảo mộng, còn là quê hương,

xox

Chinh chiến tàn rồi gió bụi chiến tranh,
Nắng nhạt hồng phai kiếp sống mông manh,
Lối xưa nhà cũ nay đâu còn nữa,
Mộng hồn non nước thôi phải tan tành,
Quê hương réo gọi vào đời chinh chiến
Cho Tự-Do nhưng ước vọng không thành,
Cong nòng súng gẩy dập vùi chiến đấu,
Tự Do gẩy cánh ta chết không đành,
Nữa hồn chinh chiến đi vào cải tạo,
Nữa mãnh sơn hà tan tác biển khơi;...

xox

Bao rừng cay đắng sau hồi chinh chiến,
Bỏ lại quê này mãnh vở quê hương,
"Giải phóng Tụ-do", do tự mình chọn,
Một đời Xã Nghĩa trên cả Tự-Do,
Sáng khoai chiều sắn thỏa đời khát vọng,
Dân chủ bình quyền gái điếm tự do,
Bán thân chuộc đất lấy chồng xứ lạ,
Báo hiếu kiểu nầy nhục quốc vong gia,
"Giải phóng dục tình" nữ lưu Xã Nghĩa,
Còn gì;?...đâu nữa...chỉ là quê hương,

xox

Vì đời mà thương;... đem thân  chiến đấu;...
Thất bại rồi...sao nỡ lòng nào quên…?
Quên chi những đêm nồng an giấc ngủ,
Mặc cho sương gió dạn dày chinh nhân.
Ơn anh đó tháng ngày trong lao cải,
Mai này rảnh nợ cho em lấy chồng,
"Tiếc hạnh bất phong" lấy chồng Bắc Bộ
Một đời "giải phóng" của tiền tự do,
Nữ lưu bất hạnh một thời mất nước;?...
Còn lại gì; một chút cho quê hương,

xox

Chuông chùa thúc giục tuần hành phật tử,
Đem Phật xuống đường cản lối Tự Do,
Kẽng nhà thờ;...Linh Mục đi hốt rác,
Xôn xao báo chí rũ nhau ăn mày,
Sinh viên trí thức những đêm không ngủ,
Mất Tự Do rồi, có mất quê hương;???...
Giật mình chợt tỉnh "Chân Trời Đỏ" máu,
Đêm dài;...cảnh tỉnh điểm tiếng chuông chúa,
Sáng mai héo hắc;... chuông nhà thờ đổ,
Đỏ cả sao trời;...đỏ cả quê hương,

xox 

Trời sao lấp lánh thiên đường Xã Nghĩa,
Dưới trời lệ đổ "ngục đàng'Tự DO,
Con anh quốc tế làm tròn nghĩa vụ,
Cháu anh trả nợ xung phong núi rừng,
Thế hệ tàn quân cháu con nợ máu,
Lao động công trường Xã Nghĩa cộng nô,
Bán thân nô lệ phận người dân ngụy,
Cho con Cộng Sản một thời xuất du,
Nhà lầu gái đẹp con tư bản Đỏ,
Tình người hun húc ;...chì còn quê hương,

xox 

Rừng xanh biển rộng một màu non nước,
Thác ngàn Bản Giốc nghìn năm mất rồi,
Trấn ải Địa Đầu Nam Quan dời mốc,
Tốp teo biển vịnh "Lai khứ qui Tàu";...
Hoàng -Trường Sa Giọt lệ Việt Nam đổ,
Nước mắt tuôn tràn ngập cả biển Dông,
Trong biển lệ mẹ tìm đường vượt sóng,
 Bỏ lại sau lưng mãnh vở tương-tàn,
 Biển mặn trên môi nghe hồn  chất ngất,
Ta lại nhìn ta;...còn là quê hương;;;...  

xox

Nặng nợ quê hương vượt thuyền không thoát,
Súng đạn nầy;... ta trả lại biển khơi,
Vùi Trong lòng biển ba hài cốt Mỹ;...
Đồng minh chiến hữu trách nhiệm không thành,
Sống lại quê nhà lưu đày kiếp phận,
Đường đời hẹp lối ta lại;... gặp ta;.
Mang thân súng gãy tủi hờn nhục quốc,
Nhìn lại chính mình xác chết Tự Do,
Trần truồng nhân thế;... người đời quên lãng;.
Còn gì;...cho ta,chỉ là quê hươmg,;...

xox

Bạn bè chiến đấu bỏ đi biền biệt,
Đứa chết trong tù đứa Mỹ rước đi,
Còn tôi ở lại trong cơn chiến bại,
Búa rìu dư luận;...người chối "Tự-Do",
Nhiều khi bật khóc mà không thành tiếng,;...
Nuốt lệ vào lòng cho cõi chết Tự-Do...
Trời hỡi…Tự-Do sao mà đắt thế…???
Pháo hoa chiến thắng…chôn vùi mừng vui,
Một đời chinh chiến giọt buồn biết khóc,
Tiếc thương chi;...Chỉ còn;..là quê hương,

xox

Phố cũ lên đèn hoàng hôn tắt nắng,
Buồn trong kỹ niệm đếm lá me bay,
Công viên ghế đá chờ ai muôn thưở,
Bạc tình chi lắm hỡi;?....thế nhân ơi;?.
Đèn đường hiu-hắt nhòa trong mắt lệ,
Nhớ bóng người xưa nhớ cả chiến trường,
Đường xưa lối cũ Tự- Do khuất tất.
Để lại nơi nầy môt bóng hình ai…?
Hình ai khốn khổ...lưu đày tổ quốc,
Mang khối tình chung;...chỉ là quê hương;;;...

Huỳnh-Mai St.8872
[Chỉ Còn Là Quê Hương] - http://www.vnmilitaryhistory.info/thovan/chiconlaquehuong.htm



Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm


Vũ Đông Hà (Danlambao) - Sau ngày im lặng 2/9 bạn viết cho tôi. Đó là những tâm sự nặng trĩu mối quan tâm nằm giữa nỗi buồn bã của một người đau đáu trước tương lai đen tối và vận mạng chỉ mành treo chuông của dân tộc. Và bạn kết: "Trách nhiệm thuộc về quốc nội. Nếu người dân trong nước vẫn hèn nhát, thờ ơ thì nước sẽ mất vào tay Tàu, họ và con cháu họ sẽ sống đời nô lệ của một công dân hạng hai như người Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ. Mất Tổ quốc, mất danh dự giống nòi và mất đi niềm tự hào 4000 năm lịch sử." 
Tâm sự của bạn làm tôi tự hỏi: Chẳng lẽ chỉ cần bước chân ra khỏi đất Mẹ thân yêu là Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm không còn thuộc về mình? Chỉ cần bước qua lằn ranh biên giới là chúng ta có thể cho mình một chỗ đứng tự tại để vọng về với đồng bào lời khuyên răn: hãy đứng lên, thà hy sinh, thà chết còn hơn là để tà quyền Việt gian và quân xâm lược Tàu cộng giết chết từ từ?
Vấn nạn của đất nước và lối thoát cá nhân 
Chúng ta đã nói đến sự sợ hãi dẫn đến tình trạng đại đa số người dân Việt cam phận cúi đầu trước sự cai trị của bạo quyền. Chính nỗi-sợ-hãi-đại-đồng là tảng đá lớn nhất cản đường những đôi chân cùng một lúc bước ra khỏi nhà làm cuộc cách mạng giải phóng dân tộc thoát khỏi ách độc tài đảng trị. 
Nhưng sợ hãi vẫn chưa là yếu tố chính. Khi đối diện với bất công, áp bức, chuyên quyền... cho dù sợ hãi bao trùm nhưng có lúc sẽ quá mức sức chịu đựng và nếu con người không còn chọn lựa nào khác thì buộc phải vùng lên. Do đó, một lý do khác là: mỗi người chúng ta khi đối diện với vấn nạn chung quá lớn đã quay lại đi tìm cho mình một lối thoát riêng cho bản thân và gia đình
Đi-tìm-lối-thoát-cho-riêng-mình khởi đi từ sau ngày 30/04/1975 và nó đã trở thành một hiện tượng chưa từng có trong lịch sử của giống dân có truyền thống bám chặt vào nơi chôn nhau cắt rốn, đã làm rúng động lương tâm nhân loại và từ đó ngôn ngữ loài người có thêm một danh từ mới: Boat people - Thuyền nhân. Cho dù chúng ta đặt cho hiện tượng này những tên gọi mỹ miều - hành trình tìm tự do, cuộc bỏ phiếu vĩ đại bằng chân... bản chất của việc rời bỏ quê cha đất mẹ vẫn là Đi-tìm-lối-thoát-cho-riêng-mình và bỏ lại sau lưng Tổ Quốc điêu tàn. Chúng ta chấp nhận đối diện với hiểm nguy, hãm hiếp, cướp bóc, chết chóc trên đại dương mênh mông, để hy vọng trong vô định tìm được lối thoát cá nhân, hơn là đối diện với tù đày mặc định khi đứng lên chống lại bạo quyền để tìm lối thoát chung cho dân tộc. 
Sau nhiều năm tháng, lối mở vượt biên giới, vượt trùng khơi thời vượt biên tị nạn cộng sản đã khép lại. Những người ở lại đi tìm cho mình những lối thoát riêng khác. Sau cái gọi là "đổi mới" và chính sách kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, người dân Việt Nam mưu cầu lối thoát cho mình bằng thái độ đành sống chung với lũ để tìm nguồn lợi bắt cá theo con nước dâng. Một hiện tượng mới xảy ra: trong tuyệt vọng chung của cả nước mỗi người bắt đầu mơ tưởng một "hy vọng" cho riêng mình
- Nhìn xung quanh nghèo khổ vẫn còn đầy nhưng lại thấy có thành phần cũng như mình nhưng bây giờ giàu có. Hy vọng mình sẽ là một trong những người đó. 
- Nhìn xung quanh thấy rõ tình trạng sinh viên ra trường đa số thất nghiệp, nhưng vẫn nhìn thấy thiểu số có việc làm trong guồng máy cai trị hay các công ty nước ngoài. Hy vọng con cái mình sẽ là một trong thành phần thiểu số đó. Cho nên mới có hiện tượng cho con học ngày, học đêm, đôn đáo tranh nhau vào "trường tốt" trong một hệ thống giáo dục thối nát, tệ lậu mà chính mình lên án. 
- Nhìn xung quanh vẫn thấy có nhiều người cho con du học nước ngoài, ở lại, định cư... Đó là một cách "vượt biên chính thức" an toàn. Gia đình mình sẽ tập trung công sức để biến hy vọng này thành sự thật... 
- Nhìn xung quanh vẫn thấy có nhiều người bị đối xử bất công, đàn áp, thực phẩm độc hại, môi trường bị tàn phá... nhưng gia đình mình sẽ cố gắng để sống theo đúng "luật pháp", kiếm tiền mua thực phẩm an toàn, rời xa những nơi mà môi trường bị nhiễm độc để hy vọng rằng cuộc sống gia đình ta yên ổn và sẽ thăng tiến.
...
Có gì khác nhau giữa những người Việt Nam từ nhiều thập niên trước bây giờ trở thành "người Việt Hải ngoại" và những "người Việt quốc nội" bây giờ đang ôm ấp những hy vọng về một cuộc sống khá hơn cho riêng mình? 
Lấy gì để những người đi tìm lối thoát riêng tư sau khi thực hiện được giấc mơ cá nhân thì quay lại "bàn giao" trách nhiệm hay đôi khi "trách móc" những người ở lại không hy sinh cuộc sống của họ để đứng lên tìm lối thoát chung cho dân tộc? 
Có những điều mà chúng ta không thể tìm lại được trong lối thoát cho riêng mình 
Viết gửi bạn những điều trên không phải để lại trách móc những người đi trước, đi sau, những ai đi tìm lối thoát cho riêng mình. Như câu viết mang nhiều ý nghĩa trong Tuyên ngôn Độc Lập của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà bạn và tôi cùng tâm đắc: "We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness." (Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có Quyền Được Sống, Quyền Được Tự Do và Quyền Mưu Cầu Hạnh Phúc.) Nhắc lại với nhau câu này để chúng ta cùng thấy rằng chuyện mỗi người xây dựng cuộc sống, đi tìm tự do, và mưu cầu hạnh phúc cho mình là một nhu cầu đương nhiên và là quyền tất yếu của mỗi người.
Trong thế giới càng ngày càng thu hẹp này, nếu nỗ lực tối đa và nếu may mắn, mỗi người chúng ta có thể thành công trong việc xây dựng một đời sống tương đối tốt đẹp, có tự do và nhiều hạnh phúc cho bản thân. Trong mức độ tương đối, bạn cũng có thể hài lòng với những gì mà riêng cá nhân và gia đình bạn đang có được ở VN. Nếu chưa đủ, bạn tiếp tục mưu cầu những gì chưa đạt được ở một quốc gia khác. Bạn có thể tìm thấy tự do, dân chủ, nhân quyền cho riêng bạn tại một nước Bắc Âu. Bạn có thể xây dựng giấc mơ triệu phú, con cái học Harvard, tốt nghiệp ở Yale, đi làm cho Google tại Hoa Kỳ... Nói tóm lại, bạn có thể tìm thấy rất nhiều thứ đã bị cộng sản tước đoạt cho riêng bạn mà không cần Việt Nam phải thay đổi. 
Tuy nhiên, dù xoay sở khéo léo đến tột cùng ở VN, dù bôn ba tận phương trời nào đó, có một thứ mà bạn không thể tìm kiếm, mưu cầu cho riêng bạn nếu nó bị đánh mất: Đó là Tổ Quốc Việt Nam
Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm 
Bạn thân, 
Tôi viết những dòng kế tiếp này gửi bạn vì biết rõ Tổ quốc Việt Nam vẫn là căn cước của tâm hồn bạn, vẫn là nhịp đập đều đặn trong con tim bạn, vẫn là dòng máu, là hơi thở của bạn - dù bây giờ bạn đã cầm trong tay passport Hoa Kỳ. 
Vì Tổ quốc Việt Nam là như thế đối với bạn và tôi cho nên nó sẽ... như thế đối với những ai còn cảm nhận mình là người Việt Nam - dù ở Huế, Sài Gòn, Hà Nội hay Paris, Sydney, Washington DC... 
Nếu Tổ quốc Việt Nam không còn thì Danh dự Việt Nam sẽ biến mất. 
Đến đây hy vọng bạn có thể đồng ý với tôi và hiểu được lý do tôi viết bài này thân gửi đến bạn: 
Trách nhiệm đối với Tổ Quốc và Danh Dự của Dân Tộc không có sự phân chia biên giới. Trách nhiệm đó đều ngang nhau đối với những người mang dòng máu Lạc Hồng, dù đang sống ở bất kỳ quốc gia nào. Danh dự đó đều mang cùng một ý nghĩa, một giá trị ngang nhau cho những ai còn nói được 5 chữ Mẹ đẻ: Tôi Là Người Việt Nam. 
Có rất nhiều thứ quý báu bị tước đoạt mà chúng ta vẫn có thể tìm lại được cho riêng mình. Nhưng bạn và tôi sẽ không bao giờ tìm lại được cho mình di sản 4000 năm được gầy dựng bởi hàng hàng lớp thế hệ cha ông nếu di sản đó bị Việt cộng đem bán và Tàu cộng cướp mất: Tổ Quốc và Danh Dự
Vậy mong rằng chúng ta, trong nước hay ngoài nước, cùng chung vai, sát cánh, ngang như nhau với Trách Nhiệm. Trách Nhiệm đối với lịch sử, tổ tiên và giống nòi. Trách Nhiệm đối với Danh Dự và Tổ Quốc Việt Nam. 
13.09.2018

QuanSuVNCH-04.avi
https://youtu.be/GWHJlqTXoNs

VIỆT NAM BẤT CHIẾN TỰ NHIÊN THÀNH

 https://youtu.be/hDG4GsJP-_c



Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012


TÌM LẠI GIÁ TRỊ TỰ-DO ĐÁNH MẤT!!!




Ảnh hồ sơ






























Mai Huỳnh Mai St.8872 qua Google+

2 năm trước  -  Được chia sẻ công khai
TÌM LẠI GIÁ TRỊ TỰ-DO ĐÁNH MẤT!!!
Tg: Huỳnh Mai St.8872
Suốt 40 năm qua,Hiệp Định Paris/73 đã đi vào quá khứ. Dù muốn dù không nó cũng để lại trong lòng người dân Miền Nam một nỗi buồn Mất Nước, mất Tự-Do dân tộc của quân dân,cán chính VNCH với lý tưởng Tự-Do Người Việt Quốc Gia.
Hiệp Định Paris/73 Việt Nam đã mặc nhiên chấp nhận sự sai lầm và thất bại của thế giới Tự-Do,trong đó Hoa Kỳ muốn sống chung hòa bình với Quốc Tế Cộng Sản Nga,Tàu và muốn phân cực thế giới thành lưởng cực chiến tranh giành,quyền thống trị nhân loại, mà Việt Nam vô phúc trở thành tiền đồn chống cộng ,và kéo theo bán đảo Đông Dương
Việt Miên Làotrở thành be bờ cộng Sản tràn xuống Đông Nam Á/TBD...
Xem thêm
 http://maidayhoabnh.blogspot.com/2012/02/tim-lai-gia-tri-tu-do-anh-mat.html


                TÌM LẠI GIÁ TRỊ TỰ-DO ĐÁNH MẤT!!!
                              Kỹ niệm 39 năm Hiệp Định Paris/73- 2012.
Tg: Huỳnh Mai St.8872

Bh.Dạ Lệ Hỳnh
27-1-2012, 10:49 AM
  
   Suốt 39 năm qua,Hiệp Định Paris/73 đã đi vào quá khứ. Dù muốn dù không nó cũng để lại trong lòng người dân Miền Nam một nỗi buồn Mất Nước, mất Tự-Do dân tộc của quân dân,cán chính VNCH với lý tưởng Tự-Do Người Việt Quốc Gia.
   Hiệp Định Paris/73 Việt Nam đã mặc nhiên chấp nhận sự sai lầm và thất bại của thế giới Tự-Do,trong đó Hoa Kỳ muốn sống chung hòa bình với Quốc Tế Cộng Sản Nga,Tàu và muốn phân cực thế giới thành lưởng cực chiến tranh  giành,quyền thống trị nhân loại, mà Việt Nam vô phúc trở thành tiền đồn chống cộng ,và kéo theo bán đảo Đông Dương -Việt Miên Lào- trở thành be bờ cộng Sản tràn xuống Đông Nam Á/TBD.
   Hiệp Định Paris/73 đưa đến mất chủ quyền Hoàng Sa và Tự do Miền Nam VN
   Với chủ trương sống chung hòa bình, mở rộng thị trường đông dân của Trung Quốc Cộng Sản.Hoa Kỳ-TT Nixon và Ngoại Trưởng Kissinger đi đêm, mật ước,hòa đàm với Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình tại Bắc Kinh  1972 và loại bỏ liên xô ra khỏi vùng cuộc chiến tranh chấp Đông Dương,và kéo CS Bắc Việt Nam về phía Cộng Sản TQ khi Liên Xô tan rả.
   Mỹ rốt sức thả bom B.52 suốt 12 ngày đêm tàn phá Hà Nội cuối năm 1972 ,bằng chiến dịch:Operation link Backer I+II hầu tiêu diệt khả năng chiến đấu của Hà Nội bằng những trái hỏa tiễn SAM cuối cùng của Liên Xô còn xót lại, vì đã bị hư hỏng không bắn lên được để tiêu diệt chiếc máy bay B52 Mỹ cuối cùng chấm dứt  bỏ bom Noéll Hà Nội. Cuối cùng CS /Hà nội xin đầu hàng Mỹ vô điều kiện.Nhưng Mỹ không chấp nhận đầu hàng của Hà Nội và bắt buộc Hà Nội phải nhận ban ơn tiếp trợ của Trung Quốc Cộng Sản gửi 300.000 quân kéo sang bảo vệ  chung quanh vòng đai thủ đô Hà nội, vì sợ quân VNCH thừa thắng xông lên… “Giải Phóng Hà Nội Miền Bắc”Và Hoa Kỳ đã bỏ lở mất một bàn thắng “Trông thấy!?”cho VNCH. Thật đáng tiếc cho người Mỹ phản bội vì bán đứng kẻ thù Hà Nội vào tay Trung Quốc, để rồi lần lựa tới Sài gòn/Miền Nam VNCH bằng bản H.Đ Paris/73 do CS. Hà nội tay sai tiếp quản 30-4-1975 trên bờ lục địa Việt Nam.Còn phía dưới biển quần đảo Hoàng Sa của VNCH được Mỹ bật đèn xanh cho Trung Cộng lấn chiếm-19-1- 1974, phía Hoa kỳ không can thiệp,vì muốn trao tặng Trung Cộng món hàng khuyến mãi khi mở cửa thị trường TQ.
 “Hiệp định Paris được ký kết ngày 27-1-1973, TT Nixon tuyên bố ông đã thực hiện được thỏa hiệp danh dự (an honorable agreement)., không phản bội đồng minh, không bỏ rơi tù binh. Hiệp định Paris trên thực tế vẫn không đem lại hòa bình cho Đông Dương, hơn hai năm sau ngày ký kết, BV đem đại binh tấn công miền Nam VN đưa tới sụp đổ ngày 30-4-1975, VNCH biến mất trên bản dồ thế giới. Nay người ta giải thích về thất bại của Hiệp định và sụp đổ miền Nam VN.

- Nixon và Kissinger nói họ thắng cuộc chiến nhưng Quốc Hội làm mất hòa bình, hai nhà lãnh đạo đổ lỗi cho Quốc hội đã không cho Hành pháp khả năng giám sát Hiệp định và cắt hết viện trợ bỏ rơi đồng minh.

- Hiệp định thể hiện một khoảng cách vừa đủ, decent interval để quân Mỹ rút đi, lấy tù binh còn lại người Việt tự giải quyết số phận đất nước, Hoa Kỳ không muốn CS thắng quá nhanh. Theo Frank Snepp, nhà phân tích chiến lược CIA tại VN trong cuốn Decent interval nói Hiệp định Paris chỉ là cách trốn tránh nhiệm vụ của Mỹ, chỉ là để Mỹ rút ra khỏi VN.
   “Một khi người Mỹ đã tìm được con đường ra khỏi Việt Nam, cả Quốc hội lẫn người dân đều đã không muốn tham chiến trở lại, dù có hay không vụ Watergate. “Bất kể có hay không có vụ Watergate, người Mỹ không còn muốn dính dáng gì với Việt Nam” (Kissinger A Biography p. 487)

Người dân Mỹ đã quá ghê tởm cuộc chiến tranh bẩn thỉu của Hà Nội.

Gió đã đổi chiều, hoài bão của Tổng thống Nixon để giữ một miền nam Việt Nam không Cộng Sản cuối cùng chỉ là ảo tưởng vĩ đại”{tác giả Trọng Đạt}
   
  Rút Quân Tây Nguyên, Chiến Lược NIXON hay Chiến Thuật đầu hàng cộng sản Bắc Việt của TT Nguyễn Văn Thiệu!?.
   Thượng và Hạ viện quốc hội Hoa Kỳ cảnh cáo cho biết nếu TT Nguyễn văn Thiệu không ký dự thảo Paris khi Cộng sản Bắc Việt không rút 120.000 Cộng Quân ra khỏi Miền Nam VNCH.vì vậy, gây trở ngại hòa đàm thì Quốc hội sẽ ra luật rút quân để đổi lấy tù binh, cắt hoàn toàn viện trợ, đưa ra hạ viện với tỷ lệ 2-1, nếu không có viện trợ Sài Gòn sẽ chết ngay.
   Lời nhắn cũa quốc hội Mỹ cho ông Thiệu VNCH biết rằng:họ muốn nói gần như công khai sẵn sàng đánh đổi Đông Dương lấy 580 tù binh Mỹ còn bị BV giam giữ, đối với họ chỉ có sinh mạng của tù binh Mỹ mới là quan trọng, sinh mạng của cả Đông Dương không nghĩa lý gì. Về điểm này trong No More Vietnams trang 142, Nixon cũng nói như vậy, nhưng ông Thiệu vẫn không tin cho là họ chỉ hù dọa chứ không dám bỏ Đông dương, cho tới tháng 3-1975 ông vẫn không tin Mỹ bỏ miền nam VN và đã tháu cáy giả vờ thua chạy, cho rút khỏi Pleiku giữa tháng 3-1975 để dụ cho Mỹ trở lại, hậu quả đưa tới sụp đổ VNCH thật nhanh chóng.Vì người ta quá  chán ngán chiến tranh đông dương đang xẫy ra tại Việt Nam.{Tg;Trọng Đạt}
   Ông Thiệu rút quân khỏi Tây Nguyên Trung phần là thi hành Hiệp Định Paris do Mỹ và quốc hội Hoa Kỳ bắt ép.Và đã trở thành một thất sách của hàng bại tướng chiến lược QL.VNCH,vì nghe theo lời hù dọa,áp lực của Hoa Kỳ cúp viện trợ quân sự cho VNCH,nên phải co cụm về bảo vệ thành lũy cuối cùng Sài gòn của vùng 4 chiến thuật đồng bằng sông Cữu long-Lũy tuyến Tự-Do còn lại VNCH.
   Quân Đoàn I,thuộc Quản Trị,Thừa Thiên,Huế; trở vào Quân Đoàn II,Pleiku Kom Tum,và Nha Trang Bình Thuận-Phan thiết là phần đất được Hoa Kỳ chỉ định ông Thiệu phải trao lại cho chính phủ Lâm Thời Mặt trận GPMNVN có đất,hay lãnh thỗ để thành lập chính phủ Lâm Thời Việt Cộng nằm vùng gọi thành phần thứ 3 được Mỹ chấp nhận trong Hiệp Định Paris/73 và được dân Miền Nam phản chiến;biểu tình; đề cữ,ủng hộ việt Cộng Giải Phóng Miền Nam VN.
   Kissinger -Hoa Kỳ-được Lê Đức Thọ -Hà Nội- hỏi:Hoa Kỳ chấp nhận sống chung với TQ và đối xử ra sao với đồng chí CS bắc Việt.và được trả lời:”Sống chung được với TQ,thì phải chấp nhận hòa bình với tôi tớ ông chủ”Và vì thế ông Thiệu phải cam tâm hy sinh quân lính-chiến Sĩ VNCH- rút quân chiến thuật,đưa lưng làm bia đở đạn Việt Cộng.Tay bồng tay bế  con thơ,dắt vợ chạy trong lửa đạn…và dưới nước mắt thương đau của ông Thiệu đang khóc trong tòa nhà trắng -White House- tại vịnh Cam Ranh-10-4-1975,chứng kiến cuộc di tản rút quân  thiếu chiến thuật này do người Mỹ gây nên.
   Rút quân Tây Nguyên là sách lược chống cộng của VNCH, của ông Nguyễn văn Thiệu.
   Chiến tranh Việt Nam tự nó không có thắng và thua giữa Bắc Việt và Nam Việt Nam ,và nó biến chuyển tùy theo tình hình quyền lợi được sắp đặt giữa hai khối Tư Bản Hoa Kỳ và Cộng Sản Nga Tàu chia vùng ảnh hưởng,thống trị làm ăn ,còn tự do dân chủ VNCH đứng sang bên lề thắng bại chiến-tranh. Vì thế Lê Duẩn Cộng Sản nói chiến thắng miền nam là thắng giùm cho  Nga Tàu.
   Rút quân Tây Nguyên là thế của Miền Nam phải rút, khi viện trợ quân sự Hoa- kỳ cắt giãm,rút quân giao đất,nhường vùng lãnh thổ VNCH  cho MTGPM lập chính phủ lâm thời Cộng Hoà Miền Nam VN.
  
   Ông Thiệu bị Nixon của Mỹ hăm dọa: cắt bỏ cái đầu, nếu không chịu ký kết H.Đ Paris/73 theo ý muốn quyền lợi  kinh tế  với TQ,và bầu cữ nước Mỹ.Quốc hội Hoa Kỳ ra đạo luật rút quân,cúp viện trợ quân sự VNCH do dân  Mỹ phản chiến bỏ rơi chiến tranh VN, trả con em trở về với họ.Đứng trước tình hình chiến sự nguy cấp,nên ông Thiệu phải rút quân,bảo toàn lực lượng và bỏ lại một phần đất tự do -Tây nguyên- cho địch chiếm theo áp lực cắt bỏ viện trợ quân VNCH,để tiếp tay cộng quân Bắc Việt vẫn còn hiện diện đóng quân tại Miền Nam VNCH, được Hoa Kỳ và quốc tế LHQ cho phép tồn tại trong HĐ Paris đã được ký kết.
   Tất cả trách nhiệm mất tự do miền nam,phía Mỹ đổ lỗi cho VNCH: “Không chịu chiến đấu bảo vệ tự do cho chính dân tộc mình”.Ông Thiệu phải nuốt hận,căm nín làm thinh cho đến ngày chết,không biện hộ,không kết tội người bạn đồng minh Hoa Kỳ hứa lời cam kết rồi phản bội khi VNCH ký kết xong H Đ Paris -27-1-1973.
   TT Nixon nói: “ Tới đoạn cuối nếu Hà Nội vi phạm, họ sẽ bị trả đũa nặng nề. Đô đốc Moorer đã thảo kế hoạch khẩn trương 3 và 6 ngày cho kế hoạch đòi hỏi để tấn công BV. Ban tham mưu phải thực hiện chặt chẽ kế hoạch, gài mìn trở lại và xử dụng B-52 oanh tạc Hà Nội, nếu BV vi phạm Mỹ sẽ giáng trả hết cỡ, chúng ta phải giữ một lực lượng tại địa điểm để thi hành. Sự giáng trả BV phải ồ ạt hữu hiệu, trước hết B-52 phải nhắm vào Hà Nội.”
  Một Bại Tướng Đầy Nhiệt Lòng Yêu Nước! 
   Ông  TT.Thiệu là một tổng tư lệnh QL.VNCH và các  sĩ quan tướng lãnh quân đội miền nam được đào tạo chỉ huy quân sự trong các nhà trường  quốc tế Pháp-Mỹ,và dày dạn trong chiến trường Việt Minh chống Pháp; đầy đủ kinh nghiệm mặt trận điện Biên Phủ -Bắc Việt Nam- lại phải bỏ trống Tây Nguyên,vị thế chiến lược quan trọng – Nóc nhà Tây Nguyên- trung phần miền nam VN.để rồi lần lược mất cả Miền Nam VNCH vào tay quân Cộng Sãn Bắc Việt,ngày 30-4-1975.
  Quân Cộng Sản Bắc Việt chiếm đóng Sàigon với quân số 15 sư đoàn CSBV.xiết chặt vòng  lửa bảo vệ thủ đô Saigòn của chiến sĩ VNCH cùng năm trái bom CBU-Bom ngạt chân không- bị đồng minh mỹ tháo ngòi nổ…và đổ thêm 2 tiểu đoàn thủy quân lục chiến Hoa Kỳ,từ đệ thất hạm đội  ngoài khơi Vủng Tàu vào sàigon bảo vệ các yếu nhân Mỹ chưa kịp rút đi bằng trực thăng đậu trên các cao ốc Saigon,với mục đích đề phòng quân nhân, chiến sĩ VNCH bắt tù binh Mỹ làm con tin cuộc chiến ,vì phẩn nộ không có ngòi nổ cho 5 trái CBU -Tiểu Nguyên Tử-này,tức là Mỹ muốn giao sàigon cho cộng quân Bắc Việt.Và Mỹ viên cớ không can thiệp vào VN theo H Đ Paris/73 khi quân Cộng Sản bắc việt được quyền uy hiếp Sài gòn và sẵn sàng vi phạm H Đ Paris 30-4-75.Vậy đâu là phản bội đồng minh cũa Mỹ!???
   Sài gòn bị quân cộng Sản Bắc Việt chiếm đóng trước phản ứng tự vệ để bảo vệ gia đình,thân nhân và chiến hữu đơn vị mình không bị trả thù của bọn Việt Cộng nằm vùng… và các đảng phái cách mạng 30,giờ thứ 25 nổi dậy trả thù quân- dân ,cán- chính VNCH,trước lời kêu gọi đầu hàng của tên việt gian cộng hòa T.T Dương Văn Minh,trong sự tức tối căm hờn của chiến Sĩ Tự Do VNCH.cho ngày “Gảy súng tan hàng” tối tăm đất nước!?
   Sàigon chiến bại, nhưng không đổ nát,hoang tàn trong khói lửa chiến tranh vì lòng nhân đạo của chiến sĩ VNCH biết tôn trọng của cãi và tư hữu và quền sống tự do người dân miền Nam.Nên khi cộng sản Miền Bắc vào sàigon và cả nông thôn Miền Nam để tiếp thu,được quân dân cán chính VNCH bàn giao cơ sở vật chất còn nguyên vẹn không thất thoát, hư hao hay bị đốt phá.Và cũng từ đây ta thấy đâu là chính nghĩa Tự do của Người Việt Quốc Gia,và đâu là phi nhân,phi nghĩa của người Cộng Sản.khi bắt tù binh VNCH vào tù cải tạo và cướp bóc tài sản,làm hằng triệu người dân miền nam sợ hải bỏ nước ra đi tìm tự do của hàng trăm ngàn người bỏ xác trong lòng đại dương biển cả…
 Nhờ sự kiện và biến cố “Giải Phóng  Miền Nam” ngày 30-4-1975 đã làm lộ ra chân tướng sự thật của các đoàn thể  nhân dân trí thức,nhân sĩ và các hội đoàn xã hội là cơ sở bí mât hoạt dộng cho việt cộng nằm vùng.Các giáo hội tôn giáo là cơ sở tổ chức che dấu hoạt động phong trào sinh viên,quân chúng phản chiến của phiếm quân cộng Sản Nằm vùng: “Đánh cho Mỹ cút-Ngụy nhào”.Họ: “Ăn cơm quốc gia và thờ ma Công Sản”
   Với dân tình đất nước như thế này: mất nước là phải rồi!? trách nhiệm là lỗi của VNCH, chỉ biết xử dụng thành phần Việt gian cộng Sản vào nằm vùng trong tổ chức chính phủ VNCH.Kễ từ khi dệ nhất cộng hòa do TT Ngô đình Diệm chấp chính,rồi sụp đổ 1963 .Và Mỹ đưa quân vào biển Đà Năng 1965.và kể từ đó dân Miền Nam theo Cộng Sản Miền Bắc thì nhiều,Thậm chí vùng nông thôn,hết 85% theo Việt Cộng và có mật cứ nuôi quân VC/GPMN…
   Đáng lý ra Mỹ không nên đưa quân vào Miền NamVNCH là thất sách chính trị,và tạo bằng chứng cho Cộng sản miền bắc tuyên truyền lòng yêu nước trong toàn dân để chống “Mỹ xăm lược,tay sai VNCH” Vô tình mất chính nghĩa Người Việt Quốc Gia,và đẩy người dân về phía địch,do VC đánh lừa dối dân tộc, cho một chủ nghĩa cộng sản ngoại lai.
   Một Chủ Nghĩa Pha Màu Dân Tộc!
   Từ khi Cộng sản Bắc Việt chiếm đóng Miền Nam Tự Do/VNCH,tìm vùng đất hứa của chủ nghĩa ngoại lai Cộng sản,thì người dân Miền Nam mới thực sự thực hiện ước mơ sống chung hòa bình với người anh em cộng sản Bắc Việt.Đây là một cuộc pha trộn,đổi màu dân tộc, từ màu vàng của Tự Do,trộn lẫn màu đỏ máu-Cộng Sản. người dân Miền Nam nhận được môt màu “Tim tái-đỏ bầm” rỉ máu con tim dân tộc. một màu biểu tượng chiến thắng;có pha màu máu vết thương kẻ chiến bại Miền Nam.Khi biết được thì đã muộn- màn,khánh kiệt nguồn lực sống,và liệt kháng toàn dân khi trót lở lầm đặt miền tin yêu vào sự vong bản,phản bội quê hương của CSVN.
  
   
                     US Marines - South Vietnam 1966
   Đây là phát kiến độc đáo của Tướng Một Mắt Do Thái Moshe Dayan sang thăm chiến trường Miền Nam Việt Nam,và gửi lại một lời cố vấn quân sự cho Tổng Tống Nguyễn Văn Thiệu với một quốc sách chiến lược VNCH; “ Muốn thắng Cộng Sản,phải biết thua Cộng Sản trước đã!.lùi một bước ,để tiến lên 3 bước”.Tức thua một Miền Nam mà thống nhất tư tưởng,ý chí tự do  chống cộng cả 3 miềm  Nam- Trung- Bắc; để sau này giải phóng thủ đô Hà Nội;đòi lại chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa sau những năm dài mất nước trước tỉnh thức của toàn dân.biết sống chung cùng nỗi đau thương Cộng Sản, mới vở lẽ thế nào sống chung cùng xã hội Cộng Sản.
  Trước khi thi hành chiến lược “Thụt lùi” của tướng Do Thái Moshe Dayan và lời khuyến cáo “Khổ nhục kế” chân tình của TT Lý Quang Diệu-Singapore- nên ông Thiệu  chịu nhục nhã mang 16 tấn vàng  của ngân khố VNCH,xin thế chấp cho Mỹ và vay mượn 300.triệu đô la mua đạn dược cho quân sĩ chiến đấu cầm cự 3 tháng,đợi giải pháp chính trị tự do trung lập cho Miền Nam VN, nhưng bất lực không thành…với người Mỹquyết tâm cúp viện trợ và tướt quyền Tự Do miền Nam VNCH,trói tay bức tử QL.VNCH trao cho Quân Cộng Sản Bắc Việt Hà Nội.Và lịch sử sẽ phán xét Công và Tội của TT Nguyễn văn Thiệu khi tự do và hòa bình trở lại quê hương Việt Nam…!
   Ông Thiệu dù bất tài cầm quân,khiển tướng ,nhưng nhiệt lòng yêu nước.Và đã xô đẩy Việt Nam vào hoàn cảnh khốn cùng phải sống chung hòa bình với Cộng Sản Miền Bắc để thử thách và đánh thức niềm tin dân chủ, tự do Miền Nam của người Việt Quốc Gia đã ngủ yên trong lòng dân Việt; dể lại cho đời câu nói mai sau: ‘Đừng tin những gì Cộng sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”.
  Tự Chủ -Tự Quyết Dân Tộc Là Giá Trị Tự Do Việt Nam!
   Suốt 37 năm nay-2012- người dân cả nước đang chiến đấu cho tự do,dân chủ Việt Nam không biết mệt mõi,với nhiều hình thức,tù nhân chiến tranh trong tù cải tạo cộng sản,đi vùng kinh tế mới,và tìm cách vượt biên của hàng triệu người Miềm-Nam không chấp nhận cộng sản.
   Ngay đến người dân Cộng sản Miền Bắc cũng phản tỉnh, nên hoạt động, tranh đấu đòi quyền dân chủ, nhân quyền bị áp bức độc tài đảng trị CSVN bị khống chế chủ quyền biển đảo Việt Nam.Dù phải tù tội cũng không nản chí, sờn lòng cho một ngày mai thành công dân chủ, nhân quyền và quền tự chủ-tự quyết dân tộc.
   Nhưng không thể quyết đoán,và đổ lỗi hoàn toàn trách nhiệm cho Hoa Kỳbán đứng Miền Nam VNCH.Và momg muốn sự góp sức,góp công của Mỹ cho Việt Nam mau chống tiến đến độc lập,dân chủ hòa bình dân tộc.Hiện nay,Hoa Kỳ không còn xem Việt Nam là móm hàng hóa lẫn quyền lợi trao đổi với Trung Quốc Cộng Sản khi hai nền kinh tế cạnh tranh nhau quyết liệt.Cho đến hôm nay đang xảy ra xung đột quyền lợi kinh tế tại biển Đ.Á/TBD.Vì dù sao Mỹ cũng mắc nợ Việt Nam vì thiếu trách nhiệm trên tinh thần tự do,an ninh hòa bình thế giới,vì lý do nội tại theo chủ thuyết:
Hiện Sinh Tư Bản Thực Dụng Chủ Nghĩa Hoa Kỳ
  Phát sinh từ chủ nghĩa Anh hùng trong cuộc nội chiến Nam Bắc Hoa Kỳ-1865-được cả thế gới  tôn vinh là dân tộc văn minh,độ lượng và anh hùng,nên đã trao cho danh dự,trách nhiệm giử gìn an ninh,hòa bình thế giới Tự Do.Nhưng vì Hoa Kỳ phải sống cho thực tế theo chủ nghĩa “Hiện Sinh Tư Bản” cho dân tộc mình lớn mạnh và giàu có bằng cách làm Kinh Tế là nguồn sống thực tế của Hoa Kỳ để mưu cầu  tự do và hạnh phúc cho dân tộc đang lên cũa Mỹ.do đó ta không nên trách Mỹ bán đứng VNCH vì quyền lợi sống cho họ nên đánh mất tự do,hòa bình dân chủ của Việt Nam.Hãy chấp nhận sự thật và nhận lãnh trách nhiệm về mình.Phải can đãm đứng dậy từ nơi té ngả của mình,để đòi lại quyền tự chủ, tự quyết cho Việt Nam,sau đó bạn bè thế giới và đông minh Hoa Kỳ sẽ giúp mình.Vì muốn phục hồi kinh tế toàn cầu và tìm sự sống còn cho Xã Hội Hiện SinhTư Bản Mỹ,bắt buộc họ sẽ quay trở lại Việt Nam và  giúp tìm lại tự do dân chủ mà họ đã bỏ rơi suốt 37 năm qua kể từ 30-4-1975. 
Tự Do-Hòa Bình Việt Nam Gắn Liền Phục Hồi Kinh Tế Hoa Kỳ!
   Hoa kỳ trở lại Đông Á/TBD cho phục hồi kinh tế nước Mỹ suy thoái trầm trọng.TT Barack Obama đến Honolulu-Hawaii thuộc châu á TBD để thiết lập khối mậu dịch thị trường Tự Do xuyên TBD gọi  tắt TPP,ngày 11-11-2011 để đối trọng lại nền kinh tế đang phát triển bành trướng của Trung Cộng đang lấn dần và thao túng quyền lực  lên khối kinh tế các nước Asean-Đông Nam Á- bằng tranh chấp chủ quyền Biển Đông Á.
   Hoa Kỳ tuyên bố:Đông Á/TBD là “Quyền lợi cốt lõi của Mỹ có truyền  thống xưa nay với đồng minh Hoa Kỳ trong mậu dịch buôn bán”.và Mỹ có quyền bảo vệ bạn hàng buôn bán đồng minh của mình bằng con đường Tự- do hàng hãi  được quốc tế hóa của LHQ.
   Việt Nam là một trong 6 nước có chủ quyền tranh chấp với Trung Quốc, nhưng vì là đồng khối cộng sản với Trung Quốc,nên Trung Cộng có quyền lấy biển đảoVN làm ao nhà,và mặc nhiên vẻ cung đường lưỡi bò chín đoạn bao gồm quần đảo Hòang Sa và Trường Sa của Việt Nam đầy triển vọng tiềm năng dầu mõ, khí đốt.Và cũng là năng lượng,chiến lược của Hoa Kỳ và Trung Cộng tìm cách làm chủ biển Đông Á/TBD.Hơn nữa Trường sa của VN là điểm giao lưu,ngã tư quốc tế hàng hải hội tụ nhiều thủy hải sản cá tôm, do có hai dòng nước nóng và lạnh của thế giới chảy qua.Vì thế Trung Quốc Cộng Sản Muốn VN là mãi mãi của tầu cộng,để Trung Quốc tuyên bố chủ quyền trên 8o% trên biển đông Á/TBD. Là điều không thể được trên đường phục hồi kinh tế của Hoa Kỳ sau khi rãnh tay;chấm dứt chiến tranh dầu hỏa tại Trung Đông.
   Việt Nam là một nước bị Hoa kỳ bỏ rơi trong cuộc chiến tranh Vn trước năm 1975,và nay trở thành thuộc phiên một tỉnh của Trung Quốc Cộng Sản có lãnh thổ mở rộng về phương Nam-Đông Á/TBD,là bàn đạp, căn cứ đóng vững chắc trong cuộc chiến tranh với Hoa Kỳ và đồnng minh trong tranh  chấp ngôi vị sô1 kinh tế toàn cầu xuất phát từ đây.Với vị thế chiến lược có Việt Nam là ngòi nổ chiến tranh xẩy ra, không thể tránh được một cuộc chiến khu vực biển Đông á/TBD cho tranh chấp dầu hỏa,và dẩn đến chiến tranh thế giới thứ 3.
  Việt nam có “ Quyền lợi cốt lõi trong chiến tranh!?” nên VNCS ra sức khai thác quyền lợi bằng trò đu dây qua lại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc để tìm sự tồn tại CSVN giữa hai lằn đạn bạn và thù: “Theo Tàu thì mất nước, còn Đảng theo Mỹ,còn nước mất đảng…”.Vậy giải pháp  thứ 3 là Du dây là an-toàn cho đảng CSVN tồn tại… mới là khôn ngoan của đỉnh cao trí tuệ CSVN.
   Hoa Kỳ là một con buôn tầm cở quốc tế không thua gì sư phụ “Ba Tàu cộng sản”.Biết rỏ đâu là quyền lợi “Cốt lõi Hoa Kỳ” khi trở lại Đông Nam Á/TBD,họ muốn CSVN làm “Đối tác tác chiến lược, cân bằng quyền lực Trung quốc tại Biển Đông”, thì đổi lại mỹ sẽ bồi thường chiến tranh trong chất độc da cam-dioxin với nình thức nhân đạo cho VN,theo tuyên bố của bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton ngày 23-7-2010 tại Hà Nội với TT Nguyễn Tấn Dũng và Ngoại giao Phạm Gia Khiêm CSVN. Không phải Mỹ tử tế và nhân đạo gì!? với VN, là vì Hoa Kỳ muốn lấy “Gậy ông đập lưng ông” nên tọa dựng ra màn bi kịch, xúi Cộng sản TQ đánh CSVN: “Dạy cho VN bài học vô ơn” và chạy theo Mỹ-kẽ thù TQ.Và  VN là ngòi nổ nguy hiểm chiến tranh Trung-Việt không thể tránh né được.Hoa Kỳ cũng biết rỏ CS Hà Nội không đáng tin cậy và anh hùng dám đánh Trung Cộng  như trận hải chiến Hoàng Sa-19-1-1974- của đồng Minh cũ VNCH,mới thậtđáng tin tưởng hơn CSVN.
   Cộng sản Việt Nam sắp tới đây sẽ bị Trung cộng đánh trong tháng 8 đến tháng 10-2012 theo đúng kế hoạch tranh cữ bầu phiếu của TT Obama muốn kiếm phiếu để giành phần thắng về mình, nên phải sớm khấy động biển Đông châu á/TBD cho dân Mỹ tin tưởng Obama có khả năng phục hồi kinh tế nước Mỹ,và đem lại công ăn việc làm cho thất nghiệp Hoa-Kỳ bằng hành động thực tế chính trị,quân sự  hổ trợ kinh tế Hoa Kỳ có dấu hiệu đang lên theo thắng cử nhiệm kỳ II của Obama,để cạnh tranh sống còn gay gắt với TQ đang lên…
  Tại sao Trung Quốc không chiến tranh vời Philippine và các nước có chủ quyền tranh chấp với Trung quốc.Vì các nước kia có ký hiệp ước bảo vệ chủ quyền lãnh hải khi có chiến tranh với Hoa Kỳ. còn riêng Việt Nam là cộng Sản nên không có hiệp ước hổ tương quân sự với Hoa Kỳ,nêú bị Trung Quốc đánh là ráng đở một mình…vã lại từ xưa trong chiến tranh Việt nam,các nước trong vùng Đông Nam Á có nước nào chịu chiến tranh để be bờ Công Sản,chì muốn VN làm tiền đồn chống cộng-VNCH-Họ luôn xô đẩy chiến tranh ra khỏi đất nước họ để có an bình và thời gian xây dựng lại đất nước cho được phát triển kinh tế giàu mạnh cho dân họ nhờ.
   Vừa qua,ngày 39-1-2012 Philippine tập trận cùng Mỹ tạ khu vực tranh chấp chủ qyuền Trường Sa bị Trung Cộng hăm dọa trừng phạt quân sự lẫn kinh tế, Philippine liền xuống nước nhỏ để đẩy chiến tranh TQ  sang phía VN.Như thể VN là bải rác chiến tranh không bằng!?.Đây chính là nguồn trục lợi kiếm tiền trên xương máu,đau khổ của dân VN khi chiến tranh.Dù CSVN có tài giỏi đu dây,cũng có ngày bị đứt “cable đu” và dân tộc việt Nam lãnh đủ chiến tranh thêm lần nữa!???.

   Khi Hoa Kỳ tuyên bố trở lại Đông á/TBD và thành lập khối kinh tế tự do mậu dịch xuyên Thái Bìng dương-TPP bao gồm các nước Đông –Tây-Nam Bắc bên bờ Thái Bình Dương 21 quốc gia,kễ luôn 10 nước trong khu vực Asean cũ.Nên cần phải quốc tế hóa tự do hàng hải biển Đông Á cho mục tiêu giao thương,vận chuyển hàng hóa các nước trong vùng,mà Hoàng Sa và Trường Sa VN là ngã tư giao lộ hải trình quốc tế bị Trung Cộng chiếm giữ làm ao nhà và khoanh vùng bằng đường lưỡi bò 9 đoạn,bởi  CSVN nằm trong hệ thống khối cộng sản,nên gây trở giao thương quốc tế cho khối mậu dịch Xuyên Thái Bình Dương –TPP của Hoa Kỳ.Muốn không trở ngại thì phải đưa Trung Quốc Cộng Sản trở lại thi hành H Đ Paris/73 trong chiến tranh VN,mà Trung Cộng và Hoa Kỳ đồng chủ tịch hội đồng ký H Đ paris có giám sát quốc tế LHQ và 12 nước thuộc2 khối Cộng Sản,Tự Do ký thi hành.Và Sau đó Trung Quốc và Cộng sản Hà Nội vi phạm H Đ Paris.Kẻ dưới biển-Trung Cộng chiếm đóng Hoàng Sa củaVNCH 19-1-1974;trên bờ CS Bắc Việt tấn công chiếm đóng  Saigon Miền Nam VN 30-4-1975.Đó là lý do căn bản vững chắc không thể phủ nhận của Trung quốc và CSVN phải rả lại quyền biển đảo cho VNCH để Mỹ và LHQ thi hành H Đ paris/73 và Quốc Tế hóa tự do hang hải biển Đông Á/TBD. Và trả lại Tự Do,độc lập chủ quyền dân chủ cho Việt Nam.
  “WIN-SPOIL” Học Thuyết chiến lược quân sự Hoa Kỳ.
 Đây là chiến lược đổi mới quân sự Hoa Kỳ dùng làm công cụ, phương tiện,và yễm trợ Chiến Tranh Kinh Tế giữa Mỹ và TQ.Nét đặt thù trong chiến thuật hành quân mới lạ;hoàn toàn thay đổi đối sách chiến lược Win-Win{Cùng thắng }của Hoa Kỳ.Nó có ý nghĩa tìm “Thắng lợi trong thất bại”.Đúng!chỉ cần một đạo quân nhỏ với kỹ thuật tác chiến cao và các phương  tiện vũ khí khoa học “Kỹ thuật số” cao;có bom định vị xuyên phá hầm ngầm trong lòng đất; có hỏa tiển xuyên lục địa từ ngoài biển khơi bắn vào, và hỏa lực tàng hình vượt qua màng lá chắn đạn đối phương…Tìm mục tiêu căn cứ địch bằng vệ tinh định vị toàn cầu ,là Hoa Kỳ không cần quân đội nhiều để đưa quân chiếm cứ đất đai, lập căn cứ và phải đóng quân cố định trong lòng địch mới được gọi là chiến thắng… Nay căn cứ là mục tiêu di động trên chiến trường biển khơi, rất khó bị phát hiện và tấn công của địch,nên dể bảo tồn lực lượng và duy trì khả năng tác chiến, như cuộc chiến tranh khoa học “Giữa Các Vì Sao”.Rất thích nghi,có điều kiện cho chiến trường Đông Á/TBD giữa Mỹ và Trung Quốc.
Chiến Tranh Kinh Tế
  Một cuộc chiến không cần chiếm đất,đóng quân và bảo vệ căn cứ rất hao quân,tổn tướng ,tốn hao chi phí quốc phòng.Chỉ cần đóng quân, lập căn cứ quân sự ngoài xa khơi biển cả.với căn cứ, mục tiêu di động của Hàng Không Mẫu Hạm nguyên tử Hoa Kỳ trên biển Trung Hoa cứ nả pháo vào lục địa Trung Cộng,tìm diệt và phá hủy các nhà máy,cơ sở sản xuất,làm tê liệt khả năng kinh tế đối phương,không cần đổ quân  chiếm đóng… Vừ rồi,2-2-2012 quốc phòng Hoa Kỳ  họp tham mưu hải quân Philippine,tăng cường vũ khí tối tân và hạm dội hiện đại cho các căn cứ nổi và biết di động trên biển,không cần căn cứ cố địng trên đất liền  của Phi theo hiệp ước quân sự cho phép Mỹ đóng quân trên đất liền-năm 1999-vì chiến lược quân sự Win-Spoil cần có sự di chuyển,điều động quân cho hai mặt trận ở Trung Đông và Đông Nam Á Châu.
     Đánh cho TQ sập tiệm, làm mất khả năng cạnh tranh kinh tế toàn cầu và khu vực Đông Á/TBD. Nâng kinh tế Hoa kỳ được phục hồi ngôi vị số 1 toàn cầu. Đó là học thuyết chiến lược quân sự toàn cầu “Win-Spoil”dùng cho Chiến Tranh Kinh Tế của TT Barack Obama và bộ Tham mưu quốc phòng Hoa Kỳ khởi xướng,ngày 5-1-2012 để yễm trợ cho sách lược kinh tế  mậu dịch tự do Xuyên Thái Bình Dương-TPP- tại Bali-Hawaii,ngày 11-11-2011,khi TT Obama tuyên bố trở lịa châu á TBD,để phục hồi kinh tế Mỹ trong suy trầm.
    Với chiến lược quân sự thay đổi toàn cầu nầy của hoa kỳ, và rất thích hợp cho cuộc giãm quân số, tiết kiệm ngân sách quốc phòng 480 tỷ đô la trong 10 năm sắp tới của Hoa Kỳ trong đợt phục hồi kinh tế Mỹ sắp tói.
    Một cuộc chiến vĩ đại giữa hai thế giới có nền kinh tế khác biệt,dị đồng về cơ chế tổ chức,và điều hướng kinh tế tăng trưởng,cạnh tranh nhau,giữa“Kinh Tế Định Hướng Xã Nghĩa” và “Kinh Tế thị trường Tự-Do”đều có tính ưu điểm  của “Các Vì Sao kinh tế số 1 toàn cầu” để cạnh tranh thế đứng trên thế giới giũa Trung Cộng Và Hoa Kỳ trong khủng hoảng kinh tế toàn cầu.
  Một điều ta lấy làm lạ,cứ nhìn vào hiện suy trầm kinh tế của Hoa Kỳ, thì bất cứ phe đối nghịch nào cũng cho rằng Tư Bản chủ nghĩa đang dẩy chết và kinh tế tư bản Hoa Kỳ suy thoái tiêu vong,mất khả năng lãnh đạo kinh tế toàn cầu,nên thay thế Mỹ kim bằng đồng Nhân Dân tệ TQ.Nhưng qua lịch sử lập quốc và phát triển kinh tế của Hoa Kỳ,chúng ta đồng thấy sức mạnh nội tại của dân tộc Mỹ là sức trẻ trung, năng động và có tri thức tự do tổng hợp của nhiều sắc dân trên thế giới. Cứ vài chục năm phải có một lần đáo hạn suy trầm Kinh tế và Hoa Kỳ hay đi tìm chiến tranh về “Kinh Tế” với các nước gây nên suy trầm cuộc sống dân Mỹ, và thụt lùi giá trị đạo đức tự do cho nước Mỹ.
     Việt Nam Cộng Sản Mất Cơ Hội Đu Dây!
   Vì chiến lược chiến tranh kinh tế của Win-Spoil không có nhu cầu lãnh thổ đất đai để lập căn cứ cố định trên địa thế VN, nên vai trò Đối Tác Chiến Lược cân bằng quyền lực Trung Quốc tại biển đông của CSVN là không cần thiết. Trong đợt cắt giãm quân số, tái bố trí quân lực Mỹ được tinh nhuệ và hiện đại hóa khả năng tác chiến đáp ứng nhu cầu chiến trường linh hoạt hơn. Hay nói chính xác hơn,Hoa Kỳ cắt cable đu dây của CSVN, không cần đối tác chiến lược, vì Hoa Kỳ thừa biết CSVN thà mất nước hơn là mất đảng VC đương quyền lãnh đạoVN, nên không cần đôi co,năn nỉ đền bù chiến tranh-chất độc da Cam- đã được Tầu Cộng trao đổi kinh tế mở cửa với Hoa Kỳ và bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Thị Bình trong bang giao bải bỏ cấm vận  kinh tế VN-1965. Đây là điều nhân đạo cần sự giúp đở xoa dịu vết thương chiến tranh dồng lọai của phía Mỹ, mà CSVN không nên đặt thành bồi thường chiến tranh cho kẻ thắng trận Cộng sản Miền Bắc vào cướp phá và chiếm đóng-vi phạm H Đ Paris/73,nay lại làm tiền trên những thân hình khốn khổ và dị dạng do sự tàn phá chất độc da Cam là sự tàn nhẫm vô lương tâm của con người XHCN/CSVN.
    Hoa Kỳ đang thực hiện cắt cable du dây của CSVN và điều chỉnh dần chinch phục hồi giá trị tự-do,dân chủ cho dân Miền Nam VNCH khi Cộng Sản xé H Đ Paris/73 chiếm sài gòn miền Nam nay-4-1975.
   Lượng Giá Tình Hình Biển Đông Á,Và Mật Ước Thi Hành… Cho Cộng Sản Việt Nam!
   Học thuyết chiến lược quân sự Win- Spoil được ra đời trong ngành Lượng Giá Học Quân sự Hoa Kỳ; có sự điều nghiên,đánh giá và và cân lượng rỏ ràng cho sự chọn lựa tối ưu trên mặt trận chiến trường Đông Á để phục vụ nền kinh tế Hoa Kỳ,nên nó rất khả tín,ít sai lầm và mang lại hiệu quả giá trị kinh tế tự do mậu dịch Hoa Kỳ song hành với an ninh hòa bình thế giới.
   Hoa kỳ tự hào và tự tin mang, sách lược kinh tế mậu dịch tự do Xuyên Thái Bình Dương-TPP và chiến lược quân sự Win-Spoil vào vùng  tranh chấp kinh tế Đông Á/TBD với Trung Cộng của TT Barack Obama tuyên bố trở lại Đông Á/TBD,mở tự do mậu dịch Xuyên Thái Bình Dương, và quốc tế hóa tự do hàng hải Đông Nam Á với  mục đích cốt lỏi quyền lợi cho sự phục hồi nền kinh tế suy trầm của hoa Kỳ.
   Mặc dù không còn cần CSVN làm vai trò đối tác chiến lược cho Hoa Kỳ, khi có quốc sách chiến lược Hoa Kỳ-Win-Spoil- thay thế đối tác Vn cân bằng quyền lực Trung Quốc,vì biết CSVN đã ngả hẵn về phía Trung Cộng để được che chở và tồn tại đảng CSVN. Và vì Mỹ đã mạnh tay cắt cable đu dây cộng sản Hà Nội để chấm dứt hành động bỉ ôi ,vô lương tâm của kẻ chiến thắng Hà Nội trên kẻ chiến bại Miền Nam bị què quặc,dị hình-dị dạng bởi sự tàn phá chất độc da cam-Dioxin- trong chiến tranh VN…Nhưng Mỹ vẫn cữ phái đoàn 4 Thượng Nghị Sĩ quốc hội Hoa Kỳ tới Hà Nội VN,gồm các ông: “NS John McCain, NS Sheldon Whitehouse, NS Joseph Lieberman và nữ NS Kelly Ayotte. Trong cuộc họp báo ở Hà Nội ngày Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012, các nghị sĩ Mỹ cho hay họ đã gặp một số lãnh tụ CSVN, thảo luận một số vấn đề, trong đó có cả vấn đề nhân quyền và vấn đề biển Ðông.Bản tin TTXVN tường thuật các cuộc tiếp xúc của ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CSVN, và của ông Nguyễn Sinh Hùng, chủ tịch Quốc Hội, với các nghị sĩ nói trên.
Bản tin này tảng lờ những điều họ yêu cầu chế độ Hà Nội mở rộng dân chủ, trả tự do cho các người bất đồng chính kiến, trả các quyền tự do căn bản cho người dân.
Bản tin của TTXVN cũng tảng lờ những điều phái đoàn nghị sĩ Mỹ nói với ông Dũng về các vấn đề liên quan đến tranh chấp biển Ðông.
Trước khi đến Việt Nam, 4 nghị sĩ nói trên cũng đã họp báo ở Manila, cũng cho hay họ cũng đã nói chuyện với nhiều viên chức cao cấp của Philippines về chuyện tranh chấp biển Ðông (mà Philippines gọi là biển Tây Phi).
Dịp này, ông nói rằng “Hoa Kỳ sẽ làm mọi điều cần thiết để bảo vệ tự do hải hành.”
Khi phái đoàn nghị sĩ Mỹ còn ở Manila, Hoàn Cầu Thời Báo ở Bắc Kinh đả kích Mỹ chen vào tranh chấp ở khu vực.
   Và tiếp theo, chưa đầy 2 tuân lễ Hoa kỳ đề cữ :Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Kurt Campbell, quan chức ngoại giao cao cấp nhất của Mỹ phụ trách khu vực Châu Á-Thái Bình  nói hôm 2/2 rằng để quan hệ Mỹ-Việt tiến thêm bước nữa thì Hà Nội cần có cải thiện đáng kể về nhân quyền.
 “Chúng tôi cũng nói rõ việc chúng tôi tin là vẫn còn tù chính trị, tù nhân lương tâm và những người bị giam giữ trái luật pháp [ở Việt Nam].-"Ông Kurt Campbell.Truyền thông Việt Nam khi đưa tin về chuyến thăm của ông Campbell đã không nhắc gì tới chủ đề nhân quyền.
Ông thứ trưởng ngoại giao trong chuyến đi lần này nói hiện vẫn còn lệnh cấm đối với việc cung cấp một số mặt hàng quốc phòng giữa Mỹ và Việt Nam. Thế nhưng, hai quân đội đã bắt đầu có các tương tác.
Hoa Kỳ đã phản ứng nhanh chóng trước các diễn biến dân chủ tích cực ở Miến Điện và chỉ 12 tiếng đồng hồ sau đợt thả tù chính trị tháng trước đã thông báo nối lại quan hệ cấp đại sứ với Nay Pi Taw.
Tuy nhiên, ông Campbell cũng cảnh báo rằng còn nhiều khó khăn to lớn trước mắt Miến Điện trong nhiều lĩnh vực, không chỉ ngày một ngày hai mà giải quyết xong.
"Tôi nghĩ các nước Asean đều ủng hộ việc Hoa Kỳ và các quốc gia khác hợp tác chặt chẽ với chính quyền Miến Điện và điều này không còn là trở ngại trong quan hệ giữa Mỹ và Asean nữa."
  Hai phái đoàn vừa qua của Hoa Kỳ mang điều kiện dân chủ,nhân quyền ra yêu cầu VNCS phải thi hành để góp phần vào giải quyết ổn định khu vực Đông Nam Á/TBD.Đó là mật ước thi hành H D paris/73,vì nó ẩn tàngTự Do dân Chủ của Miền Nam VNCH mà Mỹ có trách nhiệm thi hành đối với kẻ thù Cộng Sản VN, đem lại sự công bằng tự do dân chủ trả lại đồng minh,chiến hữu VNCH. Và vì ly do tế nhị ngoại giao, và tính phổ quát Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền đều là tính tất yếu trong thiêng liêng…! Nhưng nó lại nằm trong tư tưởng Người Việt Quốc Gia và có sẳn trong hiến pháp thể chế VNCH,bị cộng sản Bắc Việt vi phạm H Đ Paris chiếm đóng Miền Nam VNCH-30-4-1975.Nay CSVN phải thi hành theo mật ước Hoa Kỳ cho tự do dân chủ VN,nếu không muốn mang tiếng là kẻ cướp,quân xăm lăng Quốc Tế Cộng Sản làm xấu hổ chủ nghĩa Mác-Lenin và manh tiếng kẻ bại trận,đầu hàng Cộng sản Nga Tàu khi Hoa Kỳ đánh mất tự do dân chủ Miền Nam VNCH!?


      
Sứ Giả Hòa Bình và Thông Điệp Tự Do-Dân chủ cho Việt Nam!
  Qua hai cuộc trao đổi liên tục như con thoi của hai phái đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam trong đầu xuân mới Asean-Đông Nan Á Thái Bình Dương, được cho là động thái quyết tâm cấp bách phục hồi nền kinh tế Mỹ đang suy trầm.Để tạo sự ủng hộ,chiến thắng trong cuộc bầu cữ nhiệm kỳ2 của Barack Obama trong tháng 11-2012,và cũng tạo một niềm tin tưởng đáng tin cậy cho các đồng minh và đối tác kinh tế trong khu vực Đông Nam Á/TBD, khi TT.Barack Obama tuyên bố trở lại Biển Đông ÁTBD phục hồi lại kinh tế suy thoái Hoa Kỳ.
   Muốn làm được điều này,trước hết phải giải quyết  hiện tình Việt Nam đang nằm trong thế kẹt của  Cộng Sản Trung Quốc chiếm trọn lãnh hải một vùng “Lưỡi Bò-Chín Đoạn” rộng lớn hơn 80% Đông Nam Á/TBD, là nhờ vi phạm trắng trợn HD Paris/73 của 2 kẻ thù CSVN và Trung Cộng do sự bao che,dễ dàng trong trao đổi  mở cửa thị trường đông dân Trung Quốc Của Hoa Kỳ năm 1972 giữ Nixon và Mao Trạch Đông TQ. Và vùng Lưỡi Bò nằm áng ngữ ngả tư giao thương quốc tế,từ Đông Sang Tây của Thái Bìng Dương và Ấn Độ Dương;từ Bắc tới Nam của khu vự biển Đông Á/TBD do bị Hoàng Sa của CSTQ và CSVN  chiếm đóng kiểm soát, và khống chế giao thương quốc tế,và ảnh hưởng thất bại đến tự do mậu dich xuyên Thái Bình dương –TPP- của Hoa Kỳ .Vì thế Mỹ phải dùng sức mạnh quân sự “Win-Spoil” vừa mới chế tác ra để yễm trợ phục hồi kinh tế Hoa Kỳ,và luật quốc tế LHQ về biển{Unclos},hay nguyên tắc ứng xử biển đông{COC} ra áp dụng với Cộng Sản TQ và VN,để đòi lại quyền Tự Do hàng hải và quốc tế hóa Biể Đông Á.Nhưng chưa chắc gì chấp thuận hòa bình biển Đông của kẻ bành trướng Bắc Kinh nuôi tham vọng làm kinh tế sô1 toàn cầu và đè bẹp,nhấn chìm kinh tế Mỹ hết chỗ ngóc đầu lên,với lý do đây là vùng kinh tế đặc quyền Cộng Sàn, “Kinh tế Dịnh Hưo1ng Xã Nghĩa Cộng Sản” bách chiến bách thắng,không bao giờ suy thoái trên toàn cầu!?
   Vì muốn được niềm tin của của đồng minh buôn bán trong khu vực Asean và thắng lợi trong bầu cữ nhiệm kỳ2, nên TT Barack Obama phải đưa Trung Quốc Cộng Sản và Cộng Sản VN vào thế vi phạm H Đ Paris/73 do Trung Cộng chiếm đóng của VNCH ngày 19-1-1974,Và Cộng Sản Bắc Việt tiến chiếm Sài gòn/Miền Nam/VNCH và lôi cả quốc tế LHQ vào cuộc thi hành H D Paris.Đó là lý do rất thuyết phục cho đồng phạm TQ và VN ra Hội Đồng Bảo An LHQ thi hành bản lệnh tội ác và phải trả lại quyền tự chủ dân tộc cho Việt Nam tự quyết định Tự do, dân chủ chinh mình, cho công cuộc gia nhập vào cộng đồng thế giớiTư do Mậu dịch.
Có được như vậy TT.Obama mới giữ trọn miền tin và giữ chữ tín, bảo vệ đồng minh, không bán đứng bạn bè như VNCH trước đây,thì kinh tế mậu dịch Xuyên Thái Bình Dương-TPP- mới được thành công cho phục hồi kinh tế nước Mỹ và thắng cữ nhiệm kỳ 2 của TT Barack Obama trong trạng thái thanh-thãng làm tròn trách nhiệm mang lại tự do,dân chủ dân tộc Viêt Nam.Và làm tròn sứ mệnh thiêng liêng của Thượng Đế cho Hòa Bình Việt Nam, mà tiên tri Vũ Trụ Trần Dần chúc phúc dân tộcViệt Nam!!!
                                                                         Huỳnh Mai St.8872
VẬN NƯỚC TỰ DO- NỔI TRÔI CÙNG DÂN TỘC VN!!
Lời kính chào Độc giả thân mến!!
Sự thật không có bài viết nào mới...để trình bày cùng quý vị,; chúng tôi vốn là những Cựu Chiến Binh QL.VNCH có nhiều tâm tư thao thức với vận nước Việt Nam còn nỗi trôi theo định mệnh...và được quyết định bởi siêu cường quốc tế- chi phối luôn cả công ước LHQ về H Đ Hòa bình Paris 1973/VNCH
Người Chiến Binh QL.VNCH, cũng là kẻ tù binh chiến bại trong nhà tù cải tạo csBV, muốn nêu tâm tư còn ưu ẩn và ám ảnh bởi ...Sự Thật Chiến Tranh-cho " Thua Cuộc...?! chính mình " qua bài viết của tác giả Huỳnh Mai St.8872
TÌM LẠI GIÁ TRỊ TỰ DO ĐÁNH MẤT!!
TÌM LẠI GIÁ TRỊ TỰ-DO ĐÁNH MẤT!!!

SỨ GIẢ HÒA BÌNH VÀ THÔNG ĐIỆP TỰ DO- DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM!
Qua hai cuộc trao đổi liên tục như con thoi của hai phái đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam trong đầu xuân mới Asean-Đông Nan Á Thái Bình Dương, được cho là động thái quyết tâm cấp bách phục hồi nền kinh tế Mỹ đang suy trầm.Để tạo sự ủng hộ,chiến thắng trong cuộc bầu cữ nhiệm kỳ2 của Barack Obama trong tháng 11-2012,và cũng tạo một niềm tin tưởng đáng tin cậy cho các đồng minh và đối tác kinh tế trong khu vực Đông Nam Á/TBD, khi TT.Barack Obama tuyên bố trở lại Biển Đông ÁTBD phục hồi lại kinh tế suy thoái Hoa Kỳ.
Muốn làm được điều này,trước hết phải giải quyết hiện tình Việt Nam đang nằm trong thế kẹt của Cộng Sản Trung Quốc chiếm trọn lãnh hải một vùng “Lưỡi Bò-Chín Đoạn” rộng lớn hơn 80% Đông Nam Á/TBD, là nhờ vi phạm trắng trợn HD Paris/73 của 2 kẻ thù CSVN và Trung Cộng do sự bao che,dễ dàng trong trao đổi mở cửa thị trường đông dân Trung Quốc Của Hoa Kỳ năm 1972 giữ Nixon và Mao Trạch Đông TQ. Và vùng Lưỡi Bò nằm áng ngữ ngả tư giao thương quốc tế,từ Đông Sang Tây của Thái Bìng Dương và Ấn Độ Dương;từ Bắc tới Nam của khu vự biển Đông Á/TBD do bị Hoàng Sa của CSTQ và CSVN chiếm đóng kiểm soát, và khống chế giao thương quốc tế,và ảnh hưởng thất bại đến tự do mậu dich xuyên Thái Bình dương –TPP- của Hoa Kỳ .Vì thế Mỹ phải dùng sức mạnh quân sự “Win-Spoil” vừa mới chế tác ra để yễm trợ phục hồi kinh tế Hoa Kỳ,và luật quốc tế LHQ về biển{Unclos},hay nguyên tắc ứng xử biển đông{COC} ra áp dụng với Cộng Sản TQ và VN,để đòi lại quyền Tự Do hàng hải và quốc tế hóa Biể Đông Á.Nhưng chưa chắc gì chấp thuận hòa bình biển Đông của kẻ bành trướng Bắc Kinh nuôi tham vọng làm kinh tế sô1 toàn cầu và đè bẹp,nhấn chìm kinh tế Mỹ hết chỗ ngóc đầu lên,với lý do đây là vùng kinh tế đặc quyền Cộng Sàn, “Kinh tế Dịnh Hưo1ng Xã Nghĩa Cộng Sản” bách chiến bách thắng,không bao giờ suy thoái trên toàn cầu!?
Vì muốn được niềm tin của của đồng minh buôn bán trong khu vực Asean và thắng lợi trong bầu cữ nhiệm kỳ2, nên TT Barack Obama phải đưa Trung Quốc Cộng Sản và Cộng Sản VN vào thế vi phạm H Đ Paris/73 do Trung Cộng chiếm đóng của VNCH ngày 19-1-1974,Và Cộng Sản Bắc Việt tiến chiếm Sài gòn/Miền Nam/VNCH và lôi cả quốc tế LHQ vào cuộc thi hành H D Paris.Đó là lý do rất thuyết phục cho đồng phạm TQ và VN ra Hội Đồng Bảo An LHQ thi hành bản lệnh tội ác và phải trả lại quyền tự chủ dân tộc cho Việt Nam tự quyết định Tự do, dân chủ chinh mình, cho công cuộc gia nhập vào cộng đồng thế giớiTư do Mậu dịch.
Có được như vậy TT.Obama mới giữ trọn miền tin và giữ chữ tín, bảo vệ đồng minh, không bán đứng bạn bè như VNCH trước đây,thì kinh tế mậu dịch Xuyên Thái Bình Dương-TPP- mới được thành công cho phục hồi kinh tế nước Mỹ và thắng cữ nhiệm kỳ 2 của TT Barack Obama trong trạng thái thanh-thãng làm tròn trách nhiệm mang lại tự do,dân chủ dân tộc Viêt Nam.Và làm tròn sứ mệnh thiêng liêng của Thượng Đế cho Hòa Bình Việt Nam, mà tiên tri Vũ Trụ Trần Dần chúc phúc dân tộcViệt Nam!!!
Huỳnh Mai St.8872
Nguồn: http://maidayhoabnh.blogspot.com/…/tim-lai-gia-tri-tu-do-an…

HUỲNH MAI St.8872- THI HÀNH HIỆP ĐỊNH PARIS/73 LÀ TINH THẦN HH & HG DÂN TỘC VIỆT NAM!LeDucThovaKissinger.jpg
Thượng Viện Canada Mở Hội Nghị Về Hiệp Ðịnh Paris 1973 Về VNCH & Biển Ðông
"Canada đã từng Hỗ Trợ Thành Công Dân Chủ Hóa Nam Phi
Canada đóng góp tích cực Tiến Trình Thoái Trào CS Cuba
Ngày nay, Canada khởi động tìm lại Công Lý cho VNCH qua HĐ Pris 1973"
https://www.youtube.com/watch?v=jTZlUJh6Fkc&feature=share
http://youtu.be/jTZlUJh6Fkc
Thế mà cũng kêu gọi Hòa hợp & Hòa Giải Dân tộc để làm gì?!...Thôi thì cứ theo công ước quốc tế, thi hành Hiệp Định Paris/73- Tổng tuyể cử Tự Do có quốc tế LHQ tổ chức và giám sát. Mới là thể hiện tinh thần HH & HG đúng luật quốc tế... hơn là thứ luật rừng của Thủ Tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vừa mới ban hành, là bóp chết các nhà hoạt động Dân chủ, nhân quyền tại quốc nôi VN. Bịt miệng tiếng nói tư do của người Việt chân chính yêu nước, là tiếng thét gào của VIỆT NAM MẤT NƯỚC...!!!
Luật rừng T/Tg là bất hợp lý, đi ngược lại nguyện vọng Tự Do- Dân chủ- Nhân quyền cho Việt Nam
Thi hành HĐ Paris/73 là giải pháp tôi ưu cho Công Pháp quốc tế LHQ đòi lại 2 quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa từ tay Trung Quốc trả lại cho chủ quyền VIệt Nam.
HĐ Paris/73 vẫn còn chưa ráo mực đâu Thủ Tướng à!- Rừng U Minh- Cà Mau còn chưa thay lá; nước sông Cữu Long còn chưa cạn bờ. Ông đã hít thở không khí, bầu trời tự do miền Nam và đã ăn cơm gạo trắng, nấu với nước phù sa cữu Long giang, nhưng ông lại phản bội nghĩa tình dân tộc Miền Nam. Ai khai hoang, khẩn đất, lập ấp giữ làng. tạo một miền Nam ấm no, hạnh phúc, cuộc sống thanh bình của đồng lúa vàng bát ngát; sao ông T/Tg V.C lại phản bội quê hương Miền Nam..." Thì ông làm sao lớn nỗi...làm người ?! "
Huỳnh Mai St.8872
Sĩ quan Thành viên Chiến dịch Diên Hồng.
Hiệp Định Hòa Bình Paris/68-73

 https://youtu.be/jRNZiceVFDE

Phụ huynh cả nước đổ xô lùng mua sách giáo khoa VNCH dạy con, vứt sách GS Hồ Ngọc Đại
https://youtu.be/tqs40TJkbKk

Image result for www. Cái đẹp của chiến tranh- Sài Gòn trước 1975
Image result for www. Cái đẹp của chiến tranh- Sài Gòn trước 1975
Image result for www. Cái đẹp của chiến tranh- Sài Gòn trước 1975
Image result for www. Cái đẹp của chiến tranh- Sài Gòn trước 1975
Image result for www. Cái đẹp của chiến tranh- Sài Gòn trước 1975




Sài Gòn Thất Thủ: Kỳ 18: Kẻ thắng nhập thành

CSBV vào Saigon 30/4/1975
CSBV vào Saigon 30/4/1975
Ngày 30/4/1975 là một ngày mà tôi không thể nào quên được. Bởi vì đó là ngày Sài Gòn thất thủ và được cho là dấu ấn kết thúc cuộc chiến VN. Hơn nữa, bản thân tôi vào ngày hôm đó cũng có mặt ở thủ đô Sài Gòn của miền Nam VN hay nói cách khác là tôi đã chính mắt mục kích sự kiện mang tính cách lịch sử này nên tôi không thể nào quên được.

Hàng năm, mỗi khi đến ngày 30/4 thì trong đầu tôi lại nhớ đến tình cảnh “ngày này năm xưa” và cứ mỗi lần như vậy tôi lại có sự thay đổi suy nghĩ với câu hỏi “có thực sự đó là ngày chấm dứt cuộc chiến VN?”
Trong lịch sử đầy biến động của thế kỷ 20, cuộc chiến tranh VN đúng là một sự kiện quan trọng mang tầm ảnh hưởng đến cục diện thế giới. Trải qua bao năm tháng cho đến nay, cuộc chiến VN với màn chung kết là sự kiện Sài Gòn Thất Thủ đã mang ý nghĩa như thế nào?
Đầu tiên có lẽ phải đặt tiền đề về sự minh ám của lịch sử.
Bích chương phản chiến
Bích chương phản chiến
Việc ghi chép và bình giải về một cuộc chiến đương nhiên sẽ mang nội dung khác biệt tùy theo người thực hiện. Nghĩa là sẽ tồn tại hai ngòi bút mang lập trường tương phản giữa người chiến thắng và kẻ bại chiến nên tạo thành những điểm sáng và những điểm tối mà ta gọi là sự minh ám của lịch sử. Thông thường, kẻ chiến thắng tạo nên những thiên hùng ca, còn trái lại người chiến bại viết thành một bi kịch uất nghẹn. Nhưng cho dù là người truyền đạt hoặc kẻ đọc lại lịch sử đi chăng nữa thì sau khi trải qua một thời gian dài, tất sẽ có khuynh hướng đưa cảm quan nghiêng về một phía.
Hơn nữa, nếu cho rằng kẻ thắng là phe thiện còn người thua là phe ác thì chắc chắn khuynh hướng nghiêng một về phía càng trở nên cực đoan hơn. Trong khi sự thật của lịch sử nếu không được suy xét tìm hiểu sẽ dễ dàng bị vất bỏ và bị lãng quên. Vấn đề ghi chép và bình giải cuộc chiến VN cho hậu thế cũng giống như vậy, sau một thời gian trôi qua, sự bóp méo lịch sử của cuộc chiến này càng được đơn thuần hóa và trải rộng nên ít người ngoại quốc nhìn thấy được sự thật.
Trường hợp giới truyền thông Nhật Bản cũng có cái nhìn thiên kiến về cuộc chiến VN ngay từ lúc ban đầu. Bỏi vì, họ thông tin theo chiều hướng cảm tính bị ảnh hưởng từ các luận điệu tuyên truyền chính trị đầy hư cấu, ngụy tạo của phe CSBV. Và cho dù sự thật đôi khi được đưa ra nhưng với cảm quan chính trị đầy cố chấp, giới truyền thông Nhật không bao giờ chấp nhận những gì trái ngược với nội dung thông tin của họ về cuộc chiến VN. Trải qua năm tháng, những sự thật đầu uẩn khúc bên trong của cuộc chiến VN lại đương nhiên được chấp nhận một cách vô tình, thờ ơ hoặc vì đã quá mệt mỏi trong các cuộc tranh luận. Điều này quả thật nguy hiểm và bất công đối với   những trang chính sử của cuộc chiến VN. Vì vậy, cũng do vấn đề thời gian, nếu ta không suy gẫm và soi sáng các điểm minh ám trong lịch sử, cuộc chiến VN sẽ mãi mãi không bao giờ được nhìn ra ý nghĩa chân thật của nó.
Biểu tình phản chiến trước 1975 tại Nhật
Biểu tình phản chiến trước 1975 tại Nhật
Qua tiền đề minh ám lịch sử, tôi mạo muội tự ý tiếp tục tìm hiểu và lược qua các điểm chính yếu của cuộc chiến VN từ lúc mở màn cho đến khi kết thúc để giới thiệu đến dư luận Nhật Bản vốn có rất ít người hiểu rõ chân tướng. Và đây cũng là lý do tôi thực hiện loạt bài ký sự Sài Gòn Thất Thủ.
Vào ngày định mệnh, từ sáng sớm bầu trời thành phố Sài Gòn bị bao bọc  bởi những đám mây đen u ám với những cơn mưa nhẹ. Từ máy radio, người dân nghe rõ giọng nói nặng nề của vị tổng thống cuối cùng là ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng: “Tôi, đại tướng Dương Văn Minh, Tổng Thống chính quyền Sài Gòn, kêu gọi quân lực Việt Nam Cộng hòa hạ vũ khí đầu hàng không điều kiện quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Tôi tuyên bố chính quyền Sài Gòn từ trung ương đến địa phương phải giải tán hoàn toàn, từ trung ương đến địa phương trao lại cho chính phủ cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam”.
TT Dương Văn Minh thu thanh lời tuyên bố đầu hàng
TT Dương Văn Minh thu thanh lời tuyên bố đầu hàng tại Đài Phát thanh Sài Gòn, 30-4-1975
Đó là thời điểm quá Ngọ ngày 30/4/1975, tôi đã gửi ngay bức điện tín tốc báo sự kiện quan trọng này gửi về tòa soạn báo Mainichi ở thủ đô Tokyo.
Thế nhưng, dù nội dung bản văn đầu hàng được ông Dương Văn Minh tuyên đọc, nhưng phía CSBV vẫn  không tiếp nhận và tiếp tục công kích các đơn vị phòng thủ của quân lực VNCH. Rồi chỉ khoảng chừng hai tiếng sau, quân lính CSBV với đoàn xe tăng đã tràn vào đến tận Dinh Độc Lập  bắt ông Minh đi đến đài phát thanh để đọc bản văn đầu hàng do họ biên soạn. Tại đây khi giọng nói của ông Dương Văn Minh cất lên, coi như lần đầu tiên miền Nam VN tức nước VNCH chính thức tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trước dư luận thế giới. Thế nhưng, khi nghe Tổng Thống Dương Văn Minh  tuyên đọc những lời đầu tiên, tôi đã phán đoán rằng thế lực chiến đấu của quân đội VNCH đã thực sự bị tan rã nên tôi vội vã chạy ra ngoài đường phố.
Ngoại ô Saigon , 30/4/1975
Ngoại ô Saigon , 30/4/1975
Lúc đó từ phía đông thành phố Sài G có hàng ngàn quân nhân VNCH  cùng với xe tăng thiết giáp và xe jeep xuất hiện trong quang cảnh đổ xô nhau chạy loạn khắp nơi và trong đó có nhiều người tuy bị thương nhưng cũng cố gắng bỏ chạy. Trải qua những giây phút mà tôi có cảm tưởng như thời gian ngưng đọng lại, thì quân đội Bắc Việt bắt đầu tràn vào thành phố từ bốn phương tám hướng. Giờ đây nghĩ lại, lúc đó tôi thật liều lĩnh vì cho dù trên danh nghĩa cuộc chiến đã chấm dứt, nhưng tại nhiều nơi vẫn còn những cuộc chạm súng đẩm máu và thực tế là tiếng súng chưa im hẳn. Chính vì vậy, cho dù có nhận thức rằng bao nỗi nguy hiểm đang rình rập quanh mình, nhưng với sự suy nghĩ là không thể nào bỏ qua được giây phút lịch sử chứng kiến cảnh chấm dứt cuộc chiến VN nên tôi đã quên đi tất cả mọi thứ.

Bộ đội CSBV vào Saigon, 30/4/1975
Bộ đội CSBV vào Saigon, 30/4/1975
Lần đầu tiên, tôi đã nhìn thấy tận mắt quân đội Bắc Việt  với khoảng hai mươi mấy người ngồi trên chiếc xe vận tải của Liên Xô trong quân phục màu cỏ xanh, đầu đội nón cối trên tay nắm chặt súng và nghiêm chỉnh trong tư thế sẵn sàng đối ứng với các tình huống bất ngờ xảy ra. Trên khuôn mặt vừa có vẻ ngơ ngác vừa đăm đăm nhìn cảnh vật chung quanh là màu da rám nắng của những binh sĩ Bắc Việt. Trông họ đều là những người có cử động nhanh nhẹn và dường như đã trải qua nhiều trận đánh trên chiến trường. Rõ ràng đây là những đạo quân tinh nhuệ và thiện chiến của phía Bắc Việt .
Sau đó, tôi cũng chứng kiến cảnh quân Bắc Việt chiếm cứ Dinh Độc Lập. Từ những toán quân ngồi trên vài chiếc xe vận tải có ngụy trang lá cây, họ đã dừng lại trước Dinh Độc Lập và nhóm quân lính này nhanh nhẹn nhảy xuống xe tiến vào sân cỏ mà không hề gây ra âm thanh ồn ào nào. Kế tiếp, họ chia thành nhiều nhánh quân trên tay cầm loại súng AK 47 hoặc đeo các loại súng ngắn bên hông lần lượt tiến vào trong. Lúc đó, một người có lẽ là sĩ quan cầm đầu ra hiệu lệnh lớn tiếng rồi không quá một phút sau, tôi nhìn thấy các quân nhân VNCH xuất hiện với cờ trắng trong tay. Khi ấy, viên sĩ quan của phía Bắc Việt cũng chĩa mũi súng về hướng những người ra dấu đầu hàng.
Vì tôi đứng ở vị trí khá gần người sĩ quan này nên khi đưa ống kính chụp hình để chụp lại quang cảnh thì tôi cũng bắt gặp những tia nhìn sắc bén của các binh sĩ Bắc Việt, nhưng chỉ một chốc sau họ tỏ thái độ không thèm để ý đến sự hiện diện của tôi. Ngay khi đó trên nóc Dinh Độc Lập, lá cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH cũng bị thay bằng cờ của phe chiến thắng, đánh dấu màn chung kết của cuộc tranh VN. Tuy đó chỉ là giây phút ngắn ngủi nhưng tôi lại cảm thấy nhiều cảm xúc dâng tràn khi lá quốc kỳ VNCH bị hạ xuống một cách phũ phàng…
 30/4/1975 

30/4/1975
Từ buổi trưa cho đến tối 30/4/1975 đã có hơn 100.000 quân Bắc Việt tiến vào Sài Gòn. Tất cả đều là bộ đội thuộc lực lượng chính quy của quân đội Bắc Việt, tức quốc gia VNDCCH. Trong kế hoạch tấn công Sài Gòn mà phía Bắc Việt gọi là chiến dịch HCM do tướng Văn Tiến Dũng chỉ huy đã dùng quân số lên đến 15 sư đoàn để đánh chiếm thủ đô miền Nam VN. Trong khi phía quân đội VNCH chỉ có chưa đầy 5 sư đoàn bảo vệ thủ đô nên trong một thời gian ngắn họ bị vỡ trận.
Đối với tôi, việc quân đội cộng sản Bắc Việt tràn vào Sài Gòn với một lực lượng hùng hậu và còn được trang bị vũ khí đủ loại, đã cho thấy mức độ quy mô và áp đảo hẳn lực lượng quân VNCH như chiến xa T-54, loại pháo cực đại 130 ly, loại xe tăng lội nước PT-76 có tính cơ động đa năng của Liên Xô, cùng với đủ loại xe tải và vũ khí khác ghi hàng chữ tàu do Trung cộng sản xuất như hỏa tiễn, đại pháo. Qua đó chỉ có thể kết luận rằng quân Bắc Việt đã được trang bị ở cấp đại chiến lực cùng với nhiều loại vũ khí cận đại.
Chiến xa CSBV vào Saigon 30/4/1975
Chiến xa CSBV vào Saigon 30/4/1975
Tóm lại, những gì diễn ra trước mắt tôi quả thật đã hoàn toàn trái ngược với cái gọi là “cuộc kháng chiến thần thánh của người dân Nam Bộ dưới ngọn cờ MTGPMN đã đánh tan chính quyền Sài Gòn và đế quốc Mỹ xâm lược” mà phía Hà Nội đã tuyên truyền và được đa số dư luận thế giới tin theo.
©Komori Yoshihisa  & Khôi Nguyên @ HVR
Nguồn: https://ongvove.wordpress.com/2015/05/24/sai-gon-that-thu-ky-18-ke-thang-nhap-thanh/

[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975

Bộ ảnh của nhiếp ảnh gia Nguyễn Đạt ghi lại những khoảnh khắc lịch sử trong ngày 30.4.1975. 41 năm đã qua nhưng những hình ảnh trên đường phố Sài Gòn ngày đó vẫn khiến nhiều người nhớ mãi.




9 giờ sáng ngày 30.4.1975. Lính dù VNCH đóng tại Hóc Môn kéo chạy về hướng trung tâm thành phố Sài Gòn
9 giờ sáng ngày 30.4.1975. Lính dù VNCH đóng tại Hóc Môn kéo chạy về hướng trung tâm thành phố Sài Gòn
"Các cụ già và người đi đường đều tập trung nhìn tôi cầm máy ảnh đứng giữa đường tác nghiệp phóng sự. Trên người tôi lúc ấy dán chữ “Phóng viên” thật to phía trước ngực và phía sau lưng. Chỉ vài phút sau, quân Giải Phóng đi bộ tiến vào", nhiếp ảnh gia Nguyễn Đạt cho biết. 
Bộ ảnh như thước phim quay chậm lại diễn biến của ngày 30.4.1975 lịch sử, ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Đường phố Sài Gòn, cuộc sống người dân trong khoảnh khắc ấy đã được ghi lại chân thật. Bộ ảnh này đã có mặt trong triển lãm kỷ niệm 35 năm ngày thống nhất đất nước (30.4.1975 - 30.4.2010).
Được sự đồng ý của tác giả Nguyễn Đạt, Thanh Niên xin gửi đến bạn đọc chùm ảnh tư liệu quý giá này (Chú thích ảnh là của tác giả).
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 1Lần đầu tiên nhìn thấy Bộ Đội Giải Phóng. Khoảng 10 giờ sáng ngày 30.4.1975 quân giải phóng từ hướng Hóc Môn tiến vào trung tâm Sài Gòn đang đi ngang qua đường Trương Minh Giảng (Lê Văn Sỹ hiện nay) quận 3. Phía trước các anh là lính VNCH cởi áo đi trước. Những anh Bộ Đội năm xưa trong ảnh nếu nhận được ảnh này thì quý biết bao.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 2Chân dung Nguyễn Đạt ngày 30.4.1975
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 310 giờ 30 sáng ngày 30.4.1975 những người lính VNCH cởi áo lính nhưng còn đeo thẻ bài trên cổ đang di chuyển về hướng trung tâm Sài Gòn. Tất cả đều là con của những người mẹ Việt Nam sinh ra.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 49 giờ sáng ngày 30.4.1975. Lính dù VNCH đóng tại Hóc Môn kéo chạy về hướng trung tâm thành phố Sài Gòn.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 59 giờ sáng ngày 30.4.1975. Lính dù VNCH từ trại Hoàng Hoa Thám -Tân Bình bỏ chạy về hướng trung tâm Sài Gòn.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 6Người lính cuối cùng tôi thấy. Lúc 10 giờ 30 ngày 30.4.1975. Quân lính VNCH vứt bỏ quân trang súng đạn nhưng còn sót một anh lính hai tay cầm hai khẩu M16, vai đeo hai khẩu chống tăng M72 đi trên đường nhưng không biết về đâu? Các cụ già và người đi đường đều tập trung nhìn tôi cầm máy ảnh đứng giữa đường tác nghiệp phóng sự (trên người tôi lúc ấy dán chữ “Phóng viên” thật to phía trước ngực và phía sau lưng). Chỉ vài phút sau, quân Giải Phóng đi bộ tiến vào
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 7Khoảng 11 giờ ngày 30.4.1975 trên đường Trương Minh Giảng (Lê Văn Sỹ) quân giải phóng hướng từ Củ Chi tiến vào trung tâm thành phố.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 8Khoảng 11 giờ ngày 30.4.1975 bộ đội tiến vào trung tâm Sài Gòn đi từ hướng Miền Tây qua đường Trương Minh Giảng nay là Lê Văn Sỹ quận 3.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 9Quân Giải Phóng từ hướng Hóc Môn tiến vào trung tâm Sài Gòn, đi qua đường Trương Minh Giảng (Lê Văn Sỹ) lúc khoảng 10 giờ sáng ngày 30.4.1975
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 10Khoảng 11 giờ ngày 30.4.1975 biệt động thành xuất hiện đồng loạt, quần áo như người dân Sài Gòn nhưng trang bị súng AK và P64
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 1112 giờ ngày 30.4.1975 tại cổng Dinh Độc lập, lần đầu tiên nhìn thấy chiếc xe mà dân miền Nam hay gọi là "Motolova"
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 129 giờ sáng ngày 30.4.1975, khi hay tin quân Giải Phóng đã tiến vào Sài Gòn, những gì liên quan đến VNCH được vứt bỏ ra đường.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 13Người lính cởi bỏ áo, chân đất, tay trái đeo miếng vải (có lẽ đã được đánh dấu) đang đi về đâu đó.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 14Khoảng 10 giờ sáng ngày 30.4.1975, trên đường Trương Minh Giảng (Lê Văn Sỹ) những người lính cởi bỏ hết quân phục đang đi về hướng trung tâm thành phố, những số phận con người trong thời chiến
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 15Phía sau chiếc jeep là xác người chết đã được trùm chiếu. 12 giờ ngày 30.4.1975 tại ngã tư Phú Nhuận Sài Gòn.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 16Trên đường Võ Di Nguy - Phú Nhuận lúc 12 giờ ngày 30.4.1975
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 17Khoảng 13 giờ ngày 30.4.1975 xe M113 “bỏ của chạy lấy người”. Trên đường Chi Lăng, cửa hông bệnh viện Nguyễn Văn Học (nay là đường Phan Đăng Lưu - bệnh viện Ung Bướu).
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 1815 giờ ngày 30.4.1975 tại khu vực nhà máy xi măng Hà Tiên - Thủ Đức (ngay trạm thu phí xa lộ Hà Nội hiện nay).
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 19Tại ngã tư Hàng Xanh ngày 30.4.1975
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 20Chiếc nón ngày 30.4.1975. Chụp tại cầu Thị Nghè.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 21Tìm người trong ảnh. Kỷ niệm 40 năm ngày thống nhất đất nước, xem lại những hình ảnh ngày lịch sử 30.4.1975. Người lính trong ảnh chụp tại cầu Thị Nghè ngày 1.5.1975 . Bây giờ anh ở đâu? làm gì? Năm nay cũng đã 60 tuổi rồi. Hy vọng qua Facebook anh nhận được hình ảnh của mình ngày ấy.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 22
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 23Buổi sáng ngày 30.4.1975 trên đường Võ Thị Sáu (đường Hiền Vương cũ)
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 24Khoảng 14 giờ ngày 30.4.1975 người dân tập trung vào khu vực dinh Độc lập xem thời sự.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 25Cuộc hội ngộ sau 21 năm. Chiếc xe "Com măng ca" chở một vị bộ đội lớn tuổi (không có quân Hàm) có 2 cảnh vệ cầm tiểu liên đã làm khu xóm tại Tân Định hết vía. Người tìm đến lúc ấy là Đại tá Lê Thiện - Bộ Quốc Phòng, đi tìm người em kế là nhạc sĩ Lê Đô và.. nước mắt thay cho lời nói. Anh em ruột thịt mỗi người một chiến tuyến nay đã được gặp nhau. Đứa cháu ruột đứng trước đầu xe vừa đi lính VNCH vài tháng thì giải phóng.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 26 Khoảng 15 giờ ngày 30.4.1975 trên xa lộ Biên Hòa, đoạn gần ngã tư Thủ Đức.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 27Phút thư giãn khi đã làm chủ tình hình. Khoảng 12 giờ ngày 30.4.1975. Cuối đường Yên Đổ (Lý Chính Thắng) là Hai Bà Trưng, lúc ấy có chiếc M113 đậu trước một ngôi nhà là tiệm phở Bình rất nổi tiếng cho tới nay, rất đông người bu quanh nhưng không thấy có sự cố gì nên không chụp ảnh ,bước tới vài chục mét thì chụp ảnh này. Sau đó tôi mới biết, tiệm phở Bình là "Trung tâm chỉ huy biệt động nội thành" sau đó được gắn bản di tích cách mạng cho đến nay.Tiếc quá lúc ấy không chụp một tấm ảnh, mà cũng phải thôi vì phim chụp đếm từng tấm một.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 28Buổi chiều ngày 30.4.1975 tại ngã tư Phan Thanh Giản (Điện Biên Phủ) và Trần Quốc Thảo. Hai anh bộ đội đi xe máy nhưng không biết sang số, xe cứ chồm lên rồi tắt máy cứ loay hoay mãi
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 29Ngày 304.1975 gặp chiếc xe Jeep chở các phóng viên nước ngoài. Khoảng 12giờ trên đường Hai Bà Trưng.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 30Bùng binh chợ Bến Thành nhìn về tòa nhà Quốc Hội của VNCH vài ngày trước 30.4.1975.
[CHÙM ẢNH] Sài Gòn, những khoảnh khắc trong ngày 30.4.1975 - ảnh 31Khoảng 14 giờ chiều ngày 30.4.1975 tại ngã tư Phú Nhuận. Chiếc xe tăng M48 của lính VNCH bỏ lại trên đường còn nguyên súng đạn trên xe, một số thanh niên và trẻ em tò mò leo lên nghịch phá. Trên đường xuất hiện những lá cờ Giải Phóng xanh đỏ ngôi sao vàng được gắn trên xe máy của hai người đàn ông đang di chuyển.



Vụ phá nổ kho đạn Long Bình ngày 30 tháng 4 năm 1976


Đỗ Như QuyênNhững gì kể ra ở đây, hôm nay, chỉ có mục đích giải thích phần nào về các hoạt động tình báo của Mỹ sau lưng VC thời hậu chiến, giúp làm sáng tỏ thêm những hiểu biết loáng thoáng của một sô người chưa am tường lãnh vực này, họ không tin rằng sau 1975 tình báo Mỹ còn ngang dọc ở Việt Nam. Những gì nói ra không phải tự đề cao cá nhân, vì nó chẳng mang lại lợi ích gì, và tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về các chuyện được ghi ra đây. Người đọc tin hay không đối với tôi chẳng quan trọng, vì tất cả các diễn tìến trong đời mình xảy ra như thế nào rồi cũng sẽ được kể lại đầy đủ hơn trên giấy trắng mực đen.
Thay vì trả lời vào hai câu hỏi của anh, tôi cố gắng kể lại thật tóm tắt về sự kiện các tổ chức phục quốc, tàn binh v.v từng hoạt động ở miền Nam từ sau năm 1975 đến đầu năm 1982 mà nhiều người thường nghe đồn, không biết thực hư ra sao. Trước khi đi vô các chi tiết, tôi sẽ trình bày khái quát về toàn cảnh xã hội miền Nam trong 7 năm kể trên. Điều này rất cần thiết đối với những ai lúc đó đang ở trong tù cộng sản, đến nay vẫn còn nhiều người chưa biết rõ lúc họ đi tù thì người dân bên ngoài sống ra sao và xã hội miền Nam có những chuyển biến gì. Người nghe kể sau khi hình dung được toàn cảnh xã hội vào lúc đó, thì các câu chuyện về sự kiện phục quốc, tàn quân v.v sẽ dễ hiểu và dễ chấp nhận hơn vì nếu không được hướng dẫn trước, người nghe sẽ không thể tưởng tượng nổi làm sao các hoạt động chống phá cộng sản vẫn tồn tại lúc VC có mặt khắp nơi.
Sau khi VC chiếm miến Nam năm đầu, có một chi tiết ít ai để ý là sự xáo trộn về cư trú trong xã hội, tầm mức của nó rất lớn và rất quan trọng mà VC không thể kiểm soát hết được. Những người chạy tản cư trước kia nay lũ lượt tìm về quê, nhưng cũng có nhiều người không trở về vì sợ VC ở địa phương trả thù, số này chấp nhận sống lang bạt và giấu kín quá khứ của mình. Bên cạnh đó còn có nhiều gia đình tứ tán khắp nơi, lúc về tới nhà thì căn nhà đã bị VC chiếm đoạt vv (lúc đó chưa có vụ “kinh tế mới”).
Các năm 1975, 76, 77, 78 ở miền Nam có cả hàng triệu người sống bơ vơ không nhà không cưả, ngủ đầy các công viên, bến xe, ga xe lửa vv. Bọn VC lâu lâu nửa đêm tổ chức chận đường bố ráp bắt người và thanh lọc lý lịch ở các nơi vừa kể, nhưng con số người sống phiêu bạt mỗi ngày thêm nhiều. Trong số đông những người này thì phần lớn là giới cựu quân nhân, lớp hạ sĩ quan, sĩ quan, binh sĩ trước kia phục vụ các đơn vị xa quê quán gốc của mình, hoặc các đơn vị di tản từ Quân Khu I, Quân Khu II vào Sài Gòn, nay họ không thể về quê vì không có tiền hoặc phương tiện, và giấy tờ đi lại là cả chuyện khó khăn trước con mắt cú vọ của VC. Vì thế họ chấp nhận cuộc sống lang thang để tồn tại trước, mọi việc sẽ tính sau và phần nhiều vẫn còn nuôi hy vọng sự trở lại của Mỹ hay các đơn vị bí mật nào đó của QLVNCH qua đủ thứ tin đồn đang tràn lan ngoài xã hội.
Sau tháng 4/ 1975, chỉ trong vòng 5 tháng VC đã phục hồi tuyến đường xe lửa, bắt đầu tái hoạt động từ tháng 9 trên đoạn đường từ ga Sài Gòn đến ga Gia Rây thì quay trở lại ( xã Gia Rây, quận Xuân Lộc, Đông- Bắc thị xã Long Khánh khoảng 13 Km). Mục đích VC hối hả phục hồi tuyến đường này vì Sài Gòn dang khan hiếm lương thực trầm trọng, nhất là than và củi cho việc nấu nướng (cũng trong lúc này bến xe Petrus Ký ở Ngã Bảy vẫn còn duy trì, bến xe Nguyễn Hoàng gần đó cũng còn, mãi tới năm 1978 VC mói dời ra chân cầu Bình Triệu, riêng ga xe lửa Sài Gòn thì cuối năm 1976 chúng đưa ra Bình Triệu được hơn một năm thì dời về Hoà Hưng tới ngày nay, riêng đoạn đường từ Gia Rây tới Mương Mán thì hoạt động vào đầu năm 1977).
Trở lại với số cựu quân nhân nay đang sống phiêu bạt khắp Sài gòn và vùng phụ cận như Biên Hoà, Bình Thạnh, Gò Vấp vv, họ thuộc đủ các quân binh chủng, và quan trọng nhất là ai cũng mang trong lòng mối uất hận trước bọn cán bộ VC và sẵn sàng ra tay ám hại nếu có cơ hội, nếu được móc nối để đi vào rừng hoạt động họ sẽ mau mắn đi ngay. Số cựu quân nhân vưà kể chính là nguồn nhân lực cho các tổ chức chống cộng tuyển người và đưa đi các nơi. Ga Sài Gòn lúc đó mỗi ngày có hai chuyến tàu đi Gia Rây và ngược lại, chuyến 5 giờ sáng và chuyến 12 giờ trưa. Tàu đi qua các ga: Hoà Hưng (ga lớn); Phú Nhuận; Gò Vấp; Bình Lợi; Bình Triệu; Chợ Đồn; Thủ Đức; Dĩ An (ga lớn); Hố Nai; Biên Hoà; Sóng Thần; Trảng Bom; Dầu Giây; Bàu Cá; Long Khánh; Bảo Chánh; Gia Rây (ga lớn); Trảng Táo; Gia Huynh; Suối Kiết; Sông Dinh; Sông Phan; Suối Vận; Mương Mán (ga lớn). Lưu ý rằng lúc đó đoạn đường sắt từ Bảo Chánh tới Mương Mán hai bên vẫn còn rừng già dày đặc, rất thuận lợi cho việc nhảy xuống, nhảy lên tàu bất cứ chỗ nào để tẩu thoát nếu gặp nguy hiểm, dĩ nhiên phải có người tháo ống thắng giữa các toa tàu để yểm trợ.
Sau biến cố tháng 4 năm 1975, ở những vùng nông thôn hẻo lánh, gần núi rừng, đồn điền cao su vv vẫn còn vài đơn vị cấp trung đội, đại đội tiếp tục chiến đấu với VC vì vài nguyên nhân như sau: thất lạc đơn vị gốc cao hơn, không tin VC hoàn toàn chiếm hết miền Nam, không ra đầu hàng bởi không thể chấp nhận sống với cộng sản. Lực lượng này VC gọi là “tàn quân”.
Lực lượng thứ hai là do các tổ chức phục quốc thành lập và trang bị, số này không nhiều và bị VC truy diệt gắt gao, VC gọi họ là các “tổ chức phản động”.
Lực lượng thứ ba là các nhóm biệt vụ ngoại tuyến do Mỹ đã chuẩn bị kế hoạch từ trước năm 1975, VC tìm không ra lực lượng này vì sự tổ chức rất chặt chẽ của nó. Lực lượng vưà kể thuộc hai cơ quan khác nhau là CIA và DIA (Cục Tình Báo Trung Ương (dân sự) và Cục Tình Báo Quốc Phòng (quân sự). Nhân viên người Việt của biệt vụ ngoại tuyến có mặt khắp miền Nam Việt Nam và nhóm này không thể biết các nhóm khác đang hoạt động ở đâu, trừ khi được chỉ thị liên lạc vì nhu cầu cấp thiết.
Tôi, Đỗ Tấn Thọ (VN) tự Charlie Brown Phương (Mỹ), còn được biết là Đỗ Như Quyên (BĐQ) hay Trịnh Hồng Phương (TNXP) là người hoạt động biệt vụ ngoại tuyến cho một tổ chức không trực thuộc cả CIA hay DIA. Từ cuối năm 1975 tới 1981, chúng tôi đã bắt đầu tuyển người cho các hoạt động của mình ở phiá Nam. Tại Huế; Đà Nẵng; Quy Nhơn; Nha Trang; Phan Thiết thì mỗi nơi có từ một đến hai người làm trưởng trạm, và họ đã được Mỹ tuyển mộ tứ trước 1975, gài lại hoạt động tới hôm nay. Riêng tôi tuy có trách nhiệm về hai toán Alpha (từ Phan Thiết trở ra) và Bravo (tử Long Khánh trở vô), nhưng phải tự mình tìm người hoạt động từ Gia Rây đến Sài Gòn; từ Bến Sỏi, Dầu Tiếng- Tây Ninh qua Đồng Xoài; Bù Na và Bù Đăng – Phước Long. Nhân sự mà tôi tìm để tham gia vào công việc hầu hết là các cựu Biệt Động Quân, vào những năm đầu sau 1975 anh em thường tập trung quanh vùng Ngã Bảy, nơi có tượng đài BĐQ hoặc khu vực ga Sài Gòn. Sau vài lần để ý, gợi chuyện nhằm thăm dò lập trường tôi sẽ đợi lúc thích hợp nhất để nói thật với người đó về ý định của mình. Giai đoạn này anh em rất khổ, ăn bửa đói bửa no và ngủ bên các lề đường dơ bẩn. Nay được biết có công việc cho mình để đối đầu với cộng sản, hầu hết những người được hỏi đều chấp nhận dấn thân mà chẳng cần nghĩ tới một tương lai đầy bất trắc. Tôi sẽ đưa họ lên xe lửa đi Gia Rây, tại đây anh em sẽ được phân tán gởi đi làm công nhật ở các rẫy, hoặc gởi đi theo các nhóm thợ rừng để phụ việc. Số anh em được tuyển còn được đưa lên Tây Ninh, đưa vào làm thợ rừng (hợp đồng) cho lâm trường Dầu Tiếng, đưa qua Đồng Xoài đi theo những toán cạo mủ cao su…lậu vv, nói chung giúp anh em làm gì cũng được, miễn sao có thu nhập hằng ngày và thoát ra khỏi cái thành phố đang mỗi lúc tràn ngập dép râu và nớn cối khắp các nẻo đường.
Cũng nên biết rằng từ cuối năm 1975 đến đầu năm 1976, việc tìm vài nhân viên nồng cốt ban đầu thì do đích thân tôi đảm trách, sau đó công việc này được giao cho những anh em bà con bên vợ của tôi làm và họ đều là các quân nhân BĐQ thuộc các liên đoàn khác nhau. Hầu như những ai khi nghe nói tới các toán “phục quốc”, “tàn quân” (mọi người tưởng chúng tôi như thế) thì cứ nghĩ rằng chúng tôi chắc quanh năm suốt tháng ở trong rừng sâu, lâu lâu mới mò ra phá VC chuyện gì đó rồi rút lẹ vô rừng. Thật ra chúng tôi vẫn sống ở ngoài công khai, ngay giữa xóm làng hay ngay cả tại Sài Gòn, lúc cần bàn soạn một việc gì chúng tôi giao ước một điểm họp mặt ở trong rừng, mỗi người cứ thế vác rựa trên vai đi riêng lẻ tới điểm hẹn. Thuở đó xe lưả từ Sài Gòn đi Gia Rây thường đông nghẹt người. Kẻ đi buôn bán nông phẩm như khoai, bắp, đậu xanh, đậu nành, trái cây v.v, người đi mua than, củi, dầu rái v.v và kẻ nghèo hơn thì chỉ với một cái cưa, hoặc một cái rựa đi lên Gia Rây tìm mót củi khô bó lại đem về Sài Gòn. Chính nhờ những đoàn tàu xô bồ hỗn độn như vậy mà anh em chúng tôi mới dễ trà trộn vào nhằm di chuyển đến các nơi mà mình muốn. Bởi thế mới có vụ làm nổ kho đạn ở Long Bình đúng vào ngày 30 tháng 4 năm 1976, vụ giải thoát tù nhân ở trại K-3 Gia Rây năm 1977, (do trung tá Bảy Thích làm trưởng trại, sau đổi là Z- 30A), vụ ám sát đại uý Tư Bông (phó trại K-3) năm 1978 ở Suối Nhỏ Gia Rây, vụ làm lật cả một đoàn tàu chở súng đạn tại Trảng Táo năm 1978, vụ xâm nhập vào toà nhà Cơ Yếu Trung Ương T-78 (dinh thự của chú Hoả bị tịch thu) nằm ngay góc đường Lý Thái Tổ – Hùng Vương năm 1980 để tìm dấu vết của tù binh Mỹ, vụ tổ chức ám sát Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Phạm Hùng tại Dương Minh Châu, Lòng Hồ – Dầu Tiếng năm 1981, vụ xâm nhập vô nhà tù PA- 24 năm 1982 (đường Trần Hưng Đạo) cũng để truy tầm thông tin về tù binh Mỹ mất tích, vụ trà trộn vào “Thanh Niên Xung Phong” ở Đắc Nông 1985 và móc nối với trung tá Nguyễn Văn Phát (Hai Phát), huyện đội trưởng Đồng Xoài để thu thập chứng cớ về hài cốt tù binh Mỹ đang bị VC ém nhẹm, vụ tập trung trẻ em Việt lai Mỹ về Sài gòn trong hai năm 1988- 1989 vv và vv.
Tất cả những việc nêu trên chỉ là đơn cử vài công tác nổi bật và thành công nhất mà anh em BĐQ chúng tôi đã thực hiện ngay trong lòng địch, lúc mà hầu hết các cấp sĩ quan đã vào tù cộng sản. Và tất cả đều là những nỗ lực thầm lặng, anh em đã hiến thân vì đại cuộc mà chẳng cần bằng cấp hay cấp bậc gì cả, và cũng chẳng cần phải nêu tên, xưng họ nhằm loè loẹt với người đời.
Hôm nay, bất đắc dĩ phải lên tiếng kể ra sơ sài vài chuyện, nhưng trong lòng lại đau đớn khôn nguôi vì chạnh nhớ những anh hùng vô danh đã âm thầm nằm xuống, riêng mình vẫn còn đây trong cay đắng vì đại cuộc vẫn chưa thành.
Anh hỏi tôi có biết hay không hai người bạn đã bị VC thủ tiêu vì tham gia “phục quốc” trong giai đoạn đó. Tôi không thể biết hết được danh tính những anh hùng như vậy đâu anh ơi ! Lúc đó có khá nhiều nhóm hoạt động, anh em hy sinh trong âm thầm cũng nhiều lắm, mộ phần nay cũng không biết bị vùi lấp nơi đâu. Mai sau quê hương không còn cộng sản, xin hậu thế cho các anh được thờ tự như những anh hùng thời hậu chiến với hương khói nghìn thu.
Chúc anh nhiều sức khoẻ.
BĐQ Đỗ Như Quyên.

Tổng kho Long Bình
Tổng kho Long Bình
***
VỤ PHÁ HỦY KHO ĐẠN Ở LONG BÌNH NGÀY 30.4.1976
Một ngày giữa tháng 4 năm 1976, chuyến tàu sớm Sài Gòn-Gia Rây vẫn đến trễ như thường lệ (nhà tôi ở cách ga hơn 100 m), người bám hai bên tàu hoặc ngồi trên nóc toa vẫn đông nghẹt như từng chuyến tàu mỗi ngày (hệt như các đoàn tàu ở Ấn Độ; Pakistan mà chúng ta thấy hôm nay). Tiếng la hét, kêu réo bắt đầu náo động khi con tàu ngừng hẳn, từng giỏ cần xé bánh mì, những thùng dầu lửa, các chồng nhật báo mới in ở Sài Gòn, những bao cá khô, mắm, muốì vv được người trên tàu hối hả đạp xuống nằm lăn lóc dài theo sân ga đầy bụi đỏ. Trong khoảnh khắc, các bao than to tướng, những đống củi niền (củi bó), các lóng cây bằng lăng, căm xe, những bao bố đựng đủ loại nông phẩm vv được nhiều toán thanh niên lưc lưỡng hì hục ném lên tàu. Tất cả “hàng hoá” lên và xuống diễn ra thật nhanh vì tàu sẽ quay đầu về Sài Gòn 30 phút sau đó. Trên sân ga chỉ còn lại những toán người cả nam lẫn nữ đủ lưá tuổi, vai vác cưa, tay cấm rựa đứng tụ tập, hoặc đi tới, đi lui với vẻ mặt bồn chồn lo lắng. Họ là những người dân ở Sài Gòn, nay thời thế đảo lộn, từ chỗ có nhà, có cái ăn, có nơi để học nhưng đã bị mất tất cả và thiếu thốn đủ thứ, kể cả thứ tầm thường nhất như khoai mì khô (xắt lát), bắp hạt khô hoặc than và củi vv. Những thanh niên, thiếu nữ ấy chắc không ít trong số họ có cha, có mẹ, có chị có anh đang bị khổ sai trong ngục tù cộng sản, nay dù chưa từng biết cưa cây, chặt củi cũng mua dao sắm rựa tìm đưòng lên Gia Rây, đi vào rừng tìm gom những nhánh củi khô đem về cho gia đình tại Sài Gòn. Hoặc có toán tìm đường vô các nương rẫy để nhặt mót đậu phụng, đậu nành, khoai lang vv mà chủ rẫy chê xấu bỏ lại. Mỗi lần gặp các toán đứng ngập ngừng như thế trên sân ga, tôi biết ngay họ mới tới Gia Rây lần đầu nên lo sợ vì không biết đi hướng nào để tìm những thứ mình cần. Tôi thường chỉ họ đi đến rừng cây Giá Tỵ gần đó, hoặc chỉ lối vào các rẫy, cánh rừng chồi nào gần Gia Rây hơn là vô rừng già dễ bị lạc, và luôn luôn lắng nghe tiếng còi tàu để biết hướng trở lại ga Gia Rây.
Bỗng nhiên có một người đi ngang đụng nhẹ vào tôi, quay lại nhìn thì tôi thấy anh M, trưởng toán Hố Nai, dang vác rựa đi về hướng rừng Giá Tỵ gần Gia Lào. Nửa tiếng sau chúng tôi gặp nhau bên một bờ suối nhỏ, anh cho biết những tin tức như sau: Đám bộ đội ở trong căn cứ Long Bình nay đang lén lút móc nối với dân để bán kẽm gai, cọc sắt chữ V, ống cống, bao cát vv. Bản thân anh đã vô mua vài lần và khám phá ra một khu vực chưá đạn, nơi này không ai canh gác, rất dễ làm một “chưởng” rung rinh trời đất. Anh M yêu cầu tôi đi Hố Nai, vào đó đích thân quan sát địa thế rồi có quyết định “tung chưởng” hay không vào dịp 30 tháng 4 này, và tôi đã nhận lời. Anh M gốc Bắc di cư, trước kia là một hạ sĩ quan thuộc Liên Đoàn 3 BĐQ, nay đã trên 60 tuổi và đang sống ở Hố Nai.
Sau khi VC cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, các nhu cầu thường nhật của xã hội như gạo, xăng, than, củi, thuốc tây v.v trở nên khan hiếm và đắt đỏ vô cùng. Ở đây tôi chỉ kể sơ vài thứ vì các đồ dùng này có liên đới đến câu chuyện hôm nay. Con số người dân miền Nam sau 1975 trở thành “nông dân bất đắc dĩ” đã gia tăng rất nhiều và đột ngột, vì thế nông cụ cũng không có đủ để cung ứng cho nhu cầu nông nghiệp toàn miền. Cọc sắt hình chữ V dài khoảng 2 thước thường dùng làm trụ hàng rào kẽm gai, nay dân ta có sáng kiến đem ra đập dẹp, cưa ngắn từng đọan 30 phân ( ba tấc), xẻ hai đường rãnh uốn cong lại là có một cái cuốc trong tay. Dây kẽm gai thì chặt ra làm cây đinh (tiếng lóng gọi là đinh đểu vì nó quá mềm). Ống cống cong hình chữ C của Mỹ ngày trước, ngoài công dụng làm cống còn được làm nóc hầm tại các đơn vị quân sự, nay được dân chúng đem ra xẻ dọc thành từng thanh nhỏ, uốn cong, hàn lại thì thành niền xe đạp, bao cát nhà binh thì xé sợi để đan dây đan võng, những ống nước bằng sắt nay cũng đưọc tận dụng để làm sườn xe đạp vv (không kể các thứ nguy hiểm hơn như cưa đáy viên đạn 105 ly, thợ tiện Chợ Lớn sẽ làm ra “líp” xe đạp, cạy bom bi lấy những viên bi thép cho “đùm” giữa và cổ xe đạp vv, bi mìn Claymore bằng chì không dùng được).
Lớp bộ đội VC sau khi chiếm miền Nam đã bị hớp hồn vì sự thưà mưá của cải, vật chất mà ở miền Bắc dù có nằm mơ cũng không thể thấy được, nhưng đa số bộ đội thì lại nghèo kinh niên. Nay thấy tiền nằm rỉ sét, bỏ hoang tràn lan mà họ thì lại muốn có “cái đài, cái đồng, cái đạp” (radio, đồng hồ, xe đạp) vv để đem về quê khoe mẻ nên từ binh sĩ tới sĩ quan tranh nhau vơ vét, lén lút bán cho dân đặng có tiền mua sắm. Vì thế tôi mới có dịp đi Hố Nai một chuyến.
Khoảng 8 giờ tối ngày 22/4/1976, tôi nhảy tàu xuống ga Hố Nai trên chuyến tàu đêm Gia Rây- Sài Gòn, anh M được dặn trước nên đứng đón tại sân ga. Thấy tôi anh im lặng quay lưng bước đi, tôi lặng lẽ đi theo anh một khoảng cách trong bóng tối. Sau hơn nửa giờ bước đi quanh co giữa các xóm nhà, chúng tôi bắt đầu băng qua những khu đất trồng rau, những vườn cây im lìm rồi tới một chỗ trống trải hoàn toàn, chẳng có nhà cũng chẳng có vườn và dưới chân toàn cỏ dại. Xa xa có tiếng người í ới gọi nhau, vài ánh đèn pin chập chờn lúc ẩn lúc hiện. Tôi hỏi nhỏ anh M: “Chừng nào mới tới lớp hàng rào”? Anh M thều thào trả lời: “Làm gì còn hàng rào. Chúng nó xơi cả dzồi ! Mình đã vào bên trong, bây giờ đang tìm tụi nó”.
“Đứa nào đấy”! Có tiếng người hỏi không lớn lắm cùng ánh đèn pin loé lên. “Mờ sờ. Có bờ không” (Mua sắt. Có bán không) ? Anh M đáp lại và đứng yên chờ đợi. Gã bộ đội đến gần đưa đèn pin lên soi nhìn chúng tôi: “Chúng mày chỉ có hai thằng thôi à ! Thế đếch nào khênh được nhiều”! . Anh M hỏi lại: “Vậy anh có gì nào ! Có nặng bằng xe tăng không” ?. “Bố khỉ. Đi theo tao” ! Chúng tôi lầm lũi đi theo gã bộ đội chừng 20 phút sau khi lên xuống vài ngọn đồi nhỏ, vài căn nhà “sam” mà nóc “tôn” và vách đã bị tháo mất, chỉ còn lại khung sắt đứng trơ trọi chờ tới lúc được tháo để bộ đội “phanh thây”.
“Đây này. Có 20 cọc đấy ! Tao tính chúng mày 2 đồng một cái. Giá bèo đấy nhá vì chúng mày phải tự tháo gỡ dây gai ra. Bây giờ mười giờ rồi, bốn giờ tao trở lại lấy tiền”. Sau khi anh chàng bộ đội bỏ đi, tôi ngạc nhiên hỏi anh M: “Sao nó dám để tụi mình ở đây. Không thằng nào coi ngó à ! Còn cái “k” (kho đạn) nằm ở đâu”? Anh M vừa móc trong lưng ra hai cái đèn pin vưà thì thầm bên tai tôi: “Nó còn vài mối nữa gần đâu đây, chắc lo đi dàn xếp giá cả”. Nói xong anh kéo tay tôi đi theo một đường mòn chạy lên một con dốc (trong căn cứ Long Bình có rất nhiều gò, đồi thấp nhỏ). Trên đỉnh dốc, tôi thực sự kinh ngạc vì nhìn xuống chung quanh thấy thấp thoáng ánh đèn pin ẩn hiện nhiều nơi. Té ra cũng còn có nhiều người khác vào đây mua đồ của …đế quốc Mỹ do VC bán lén. Anh M vung ánh đèn pin chỉ về một hướng: “Xuống con dốc này sẽ gặp một đường đất lớn. Ngay chỗ đó có xác chiếc xe bị cháy. Anh đi theo tay phải chừng 200 thước sẽ gặp mấy ụ đất cao, đó là cái “k”. Bây giờ tôi trở lại tháo sắt. Khi quay về chỗ xe cháy nhớ rẽ trái theo đường mòn về đây. Hẹn gặp lại”.
Theo chỉ dẫn của anh M, tôi tìm đến được nơi cần tìm. Ở đó có ít nhất trên 10 ụ đất cao, rộng hình chữ U, chiều dài mỗi ụ khoảng 30 thước. Chung quanh các ụ đất là từng mớ dây kẽm gai nằm xen trong cỏ, dấu vết còn lại sau khi các cọc sắt đã đi ra .. ngoài chợ. Tôi bò lại trước một ụ, nằm bẹp sát đất che đầu đèn pin rọi vào bên trong. Qua ánh đèn lờ mờ tôi nhìn thấy các kiện thùng gỗ nằm chồng lên nhau rất ngay ngắn, trên cùng là những tấm bạt nhựa phủ trùm để che mưa. Nhìn kỹ một lúc tôi mới nhận ra đây là loại thùng gỗ đựng đạn 105 ly, ngày xưa chúng tôi hay lấy nó chưá đất làm hầm hố. Bò tới một ụ khác quan sát tiếp thì thấy vẫn cùng một loại. Qua ụ thứ ba thì thấy các kiện đạn 155 ly trần trụi nằm chồng lên cao và đưọc che đậy rất sơ sài.
Khoảng 2 giờ sáng, tôi trở lại chỗ anh M thì anh đã tháo được 15 cọc sắt và đang ăn vội một nắm xôi mang theo trong mình. Thấy tôi lấm lem cả người, anh ấy vụt cười phun cả xôi ra: “Chà ..chà, coi bộ ngắm cảnh .. đời hơi kỹ đấy! Thôi, ăn xôi đi”!
Gần 4 giờ sáng, chúng tôi xếp chia số cọc sắt làm hai bó, mỗi bó mười cây (một cọc sắt chữ V nặng khoảng 4 kg). Anh M vác một bó đi trước, tay cầm đèn pin rọi đường, tôi vác một bó theo sau và thắc mắc hỏi anh: “Mình không đưa tiền cho nó sao”?. “Không đưa sao được. Tụi nó đứng chờ ở phiá trước đó”! Hơn một giờ đi quanh co lên đồi xuống dốc, giữa một thảm cỏ với cây dại như trâm, sim, móc, duối, dang vv mọc lưa thưa và không bụi cây, lùm cỏ nào cao quá đầu người, trừ những cột điện bị dây leo bò lên phủ kín. Thỉnh thoảng chúng tôi dừng chân nghỉ năm ba phút lại vác đi tiếp ra Quốc Lộ 1 hướng Tây Bắc. Lúc vừa nhìn thấy xa xa bóng dài màu tím thẩm của những mái nhà, nóc chuông nhà thờ mờ nhạt chập chờn trong màn sương sớm, cũng là lúc tôi nhìn thấy bên phải, bên trái, sau lưng và trước mặt mình thấp thoáng nhiều bóng người cũng đang vác sắt chữ V, có người còn gánh tòn ten hai đầu với 6 cuộn kẽm gai bung (concertina), hoặc hai người khiêng ở giữa 2 ống cống cong loại 1 thước đường kính. Tất cả chúng tôi cùng tiến về một hướng, Hố Nai.
Bắt đầu có tiếng người lao xao nhiều nơi ở phiá trước, anh M dẫn tôi đi tách ngang một hướng khác cho lúc tới bên ngoài một trại nuôi bò thật lớn. Tại đây đã có bốn bộ đội đứng chờ mà trong đó chỉ một người mang súng AK 47, ba người kia tay cầm những khúc tre khô dài hơn sải tay (quả là dạn dày kinh nghiệm). Đây, đó vài ba tốp người cũng dân “cưa hàng”vừa đến.
Đứng gần đám bộ đội là một nhóm thanh niên, thiếu nữ thân quen của những kẻ đi mua đồ sắt (nói chung). Họ mang tiền ra đây chờ thấy người, thấy sắt thì mới trao tiến (dân Hố Nai mà). Lỡ đưa tiền trước lúc nửa đêm, chúng trở mặt thì sao? Có mà ngu mới tin VC! Sau khi hai bên kỳ kèo qua lại nào là sắt cong, thiếc mẻ, kẽm mòn v.v, gã bộ đội đêm qua bớt chúng tôi 5 đồng ! “Tiền trao … “sắt” múc”, hai bên vui vẻ đề huề, hẹn đêm nay, tối mai rối rít. Ba tay bộ đội mặt non choẹt hí hửng đi theo chúng tôi ra “phố”, sau khi gom lại ba cây gậy tre đưa hết cho gã mang súng với lời hưá sẽ mua món này, cái nọ cho hắn. Anh M đi đầu bước chậm lại dần sau lưng toán người phiá trước, giờ này trời Đông đã sáng hồng. Tới một con suối lớn, trong lúc tôi rưả mặt anh M nói với người thanh niên đi theo anh từ khi nãy, người này vóc dáng bằng tôi: “Chú cho anh ấy mượn tạm áo quần, lấm lem hết rồi”. Cậu thanh niên vui vẻ thay đổi quần áo với tôi rồi vác một bó sắt đi trước qua suối. Anh M giúi vào tay tôi vài tờ giấy bạc và thì thầm dặn dò: “nhảy mãi tân gô, gu ru” (ngày mai ta gặp, Gia Rây).
Phố thị Hố Nai dọc hai bên QL 1 đang khởi sự cho một ngày sống trong náo nhiệt. Người hối hả gánh gồng, kẻ lăng xăng khuân vác, tiếng máy xe lam, xe ba gác (máy) kêu vang inh ỏi. Tôi lầm lũi bước tìm đến một quán ăn bên ngoài sân ga. Một bát phở “đại liên”, một ly cà phê “cối” làm tôi tỉnh như sáo, một kế hoạch sơ khởi hiện ra trong đầu. Tiếng còi tàu văng vẳng bên tai, tôi rời quán, nhìn quanh rồi rảo bước tới một đám đông đang đứng chờ mua tấm vé mà mình chưa từng mua mỗi khi đi tàu lưả của VC.
Ngày 24 tháng 4 năm 1976. Anh M xuống ga Gia Rây theo chuyến tàu sáng. Vẫn thế, anh lưng đeo túi vải, tay cầm rựa như nhiều người khác lui tới trên đoạn đường này, đường vô cánh rừng Bàu Sen cách Gia Rây 3 km về hướng Bắc. Anh đi sau tôi khoảng gần 100 thước, chúng tôi đi mãi cho tới lúc cả hai hoà nhập vào lá xanh muôn thuở của rừng già. Một cuộc họp giữa rừng diễn ra với sự có mặt của năm người, hai người ở Gia Rây, một tại Ngã Ba Ông Đồn và một ở Xuân Đà – Căn Cứ 2 gần đó. Bốn người ngồi bàn luận dưới gốc một cây hơi cao và rậm rạp, một người ngồi trên cành vừa đủ tầm quan sát chung quanh, vừa lắng nghe diễn tiến buổi họp vừa để ý sự lay động cành lá hoặc các tiếng động đáng ngờ quanh khu vực.
Chúng tôi có chung thắc mắc vì nhớ lại một công tác cách đó không lâu: “Sau giao thưà rạng sáng ngày mùng 1 Tết năm 1976, lợi dụng lúc tiếng pháo của dân, tiếng súng của VC bắn suốt đêm, chúng tôi đã xâm nhập và đốt cháy một đám cỏ rộng bao quanh khu doanh trại hậu cứ Tiểu Đoàn 5 Thuỷ Quân Lục Chiến tại Suối Lồ Ồ (gần Nghĩa Trang Quân Đội, thuộc xã Bình An, quận Dĩ An tỉnh Bình Dương). Kết quả làm nổ tung kho đạn ở đây, mãi tới chiều mùng 1 Tết mới im tiếng”. Thắc mắc được nêu ra là tại sao sau vụ nổ đó VC không tăng cường canh gác cẩn mật những nơi tồn trữ đạn dược, chẳng hạn như kho đạn ở Long Bình. Đây có phải là một cái bẫy không? Các ý kiến lần lượt đưa ra để mọi người cùng phân tích lý do đó, sau cùng chúng tôi đi đến nhận định rằng: (1) VC không bao giờ dám đem một kho đạn như thế ra làm bẫy, vì nó gần Sài Gòn và ngay ngày mai, 25 tháng 4 năm 1976 chúng sẽ tổ chức “tổng tuyển cử” (bịp) toàn quốc để “thống nhất” hai miền Nam- Bắc (sau cuộc họp “hội nghị hiệp thương thống nhất hai miền”, kéo dài từ ngày 15 đến 21. 11. 1975 ở Dinh Độc Lập, <ngày 2.7. 1976, VC đổi tên nước ra CHXHCNVN tới hôm nay>); (2) Kho đạn mà chúng tôi biết vừa rồi thuộc loại nhỏ hơn nhiều so với các kho ở Cát Lái, ở Thành Tuy Hạ vv. Biết đâu chúng đã giao kho đạn này cho đơn vị VC chiếm đóng trong khu vực làm hoả lực cơ hữu. Nếu lo sợ chúng đã gom về Cát Lái hay một nơi nào khác từ lâu rồi. Có thể đây là kho đạn dự trữ của Bộ Chỉ Huy BĐQ/ Quân Khu III, vì khu vực đó gần các hậu cứ của những tiểu đoàn BĐQ trực thuộc quân khu này; (3) Sau vụ nổ ở kho đạn của TĐ 5 TQLC, có thể VC sau khi điều tra đã kết luận do cỏ bị cháy vì sự bất cẩn trong đêm giao thưà. (4) Kho đạn vửa kể nằm cách xa vùng Hố Nai chừng hơn 6 km, thường dân sẽ tránh được thương vong lúc vụ nổ xảy ra.
Sau rốt, chúng tôi quyết định “hốt ổ”, và ngày gây chấn động là sáng 30 tháng 4. Việc bây giờ là tìm và gom thuốc nổ, ngòi nổ, một cái đồng hồ để chỉnh giờ. Ngoài ra, còn phải chỉ định người rành rẽ về thuốc nổ đi theo anh M tới mục tiêu đêm 29 tháng 4 năm 1976. Chúng tôi chỉ còn gần một tuần để chuẩn bị các việc đó. Vấn đề mua đồng hồ để chỉnh giờ cho khối thuốc nổ thì tôi sẽ lo liệu. Riêng việc tìm thuốc nổ, ngòi nổ vv sẽ giao cho S ở Ngã Ba Ông Đồn vì nhà anh ở gần mỏ đá Núi Le cạnh QL 1. Anh M nhận trách nhiệm tìm người đưa khối thuốc nổ vào kho đạn.
Xã Gia Rây trước năm 1975 có năm ấp là Trung Lương; Trung Nghĩa; Trung Tín; Lập Thành; Bình Long (năm 1980 mới lập thêm ấp Gia Lào, tên cổ ghi trong Đại Nam Nhất Thống Chí đọc là Da Lao). Sau cuộc “bầu” thống nhất Bắc- Nam của VC xã Gia Rây bị đổi tên thành Xuân Trường, ấp Trung Lương bị sáp nhập với ấp Trung Nghĩa. Hai ấp Trung Nghĩa và Trung Tín thì nằm ngay khu vực thị trấn xã và nhà ga. Rẽ tay trái theo Tỉnh Lộ 15 thì đi ngang ấp Bình Long, nơi tái định cư của đồng bào nạn nhân chiến cuộc ở Bình Long – An Lộc năm 1972, tỉnh lộ này chạy mãi tới sông La Ngà; Võ Xu; Võ Đắt. Từ xã rẽ tay phải đi đúng bốn cây số thì gặp Ngã Ba Ông Đồn tức ấp Lập Thành nằm bên QL 1. Cuối dốc Ông Đồn về bên tay phải dọc theo QL 1 là Căn Cứ 1, tức xã Xuân Hiệp, còn có tên khác là giáo xứ Lều Xanh- Suối Cát, nơi tái định cư của đồng bào Việt kiều đạo công giáo ở Cam Bốt đưa về đây năm 1971. Đi theo Ql 1 ở hướng này sẽ tơí Ngã Ba Tân Phong và thị xã Long Khánh. Cuối dốc Ông Đồn bên tay trái theo QL 1 hai cây số là mỏ đá Núi Le, nơi giáp giới xã Xuân Tâm (tên cũ là Xuân Đà) tức Căn Cứ 2 với hai giáo xứ Đồng Tâm (Quảng Tín; Quảng Ngãi) và Hiệp Lực (Quảng Trị; Thưà Thiên), vùng đất mới của nạn nhân chiến cuộc ở bốn tỉnh nêu trên về đây lập nghiệp vào giữa năm 1972. Hai giáo xứ Đồng Tâm- Hiệp Lực cũng là nơi có con sông Rây chảy qua, đầu nguồn xuất phát từ núi Mây Tàu, Bình Tuy. Xã Gia Rây có hai mỏ đá, một ở chân núi Chưá Chan ngay tại thị trấn ( núi cao 837 m, đồng bào Châu Ro gọi là Gung Char, “Núi Lớn”) có từ thời Pháp, nơi đây đá được khai thác để cung cấp cho đường xe lửa từ Long Khánh đến Mương Mán, sau năm 1975 không còn hoạt động. Mỏ đá Núi Le cách Ngã Ba Ông Đồn 2 km là nơi cung cấp đá để tu bổ QL 1 cho đoạn đường từ Long Khánh đến Bình Tuy. Người thợ chẻ đá ở Núi Le làm việc rất cực nhọc, thường xuyên sống trong thiếu thốn do chính sách khắc nghiệt của VC. Chúng giao khoán trung bình 10 thước dây cháy chậm + một ngòi nổ (kíp nổ) + bốn ống thuốc nổ thì phải có 5 thước khối đá nhiều cỡ, từ 1 phân, 2 phân, 5 phân cho tới 5 phân, 7 phân vv. Vì thế dân chẻ đá ở đây phải tính toán làm sao để cắt dây, gài thuốc thật chính xác (nhưng rất nguy hiểm) cho vừa có đủ số đá VC ấn định, nhưng cũng vưà dư được dây cháy chậm, dư kíp nổ, dư ống thuốc nổ (dài 30 phân) để bán lén ra ngoài cho dân đánh cá trong sông La Ngà và sông Rây hầu kiếm thêm chút tiền mua gạo. Vì thế, chúng tôi tìm gom các thứ để phá kho đạn ở Long Bình không khó lắm (mỏ đá núi Bà Đen ở Tây Ninh cũng được chúng tôi móc nối mua các thứ cần dùng để gài mìn dọc theo Tỉnh Lộ 13 từ Suối Đá đi Lòng Hồ Dầu Tiếng, qua lâm trường (mật khu) Dương Minh Châu tới Minh Thanh; Núi Cậu; Tống Lê Chân; Tân Khai bên tỉnh Bình Long).
Sau cuộc họp tại rừng Bàu Sen, chúng tôi tỏa ra cắt rừng đi về nhà mà trong lòng của mỗi người ai cũng hớn hở chẳng lo âu.
Ngày hôm sau tôi nhảy tàu Gia Rây- Sài Gòn vào chuyến buổi chiều, trên vai là một ba lô nhăn nhúm bạc màu, gói ghém một bộ áo quần và vài bịch nông phẩm khô của Long Khánh. Trong túi là phiếu đi bầu màu đỏ, có tên họ của mình, có con dấu của xã, của ban bầu cử in lên đó hàng chữ “đã đi bầu”, sau khi cả buổi sáng đứng sắp hàng trước uỷ ban xã chờ bỏ phiếu “bầu” cái “quốc hội thống nhất” bịp bợm của VC. Về tới Sài Gòn, đêm đó tôi ngồi chờ sáng cạnh một bàn cà phê bán trên vỉa hè trước rạp Long Vân, gần bùng binh Ngã Bảy (Sài Gòn vào thời điẻm này bắt đầu có nhiều nơi bày bán cà phê, nước trà thâu đêm suốt sáng trên vỉa hè, bàn ghế thấp lè tè, nhẹ hều và khách cũng ngồi thức cả đêm. Các loại “quán” cà phê kiểu đó mỗi khi bất ngờ nghe tiếng la lớn: …”CHÈO..O..O”.. thì mạnh ai nấy chạy, bàn và ghế nhờ nhỏ và nhẹ nên biến mất khỏi lề đường chỉ trong khoảnh khắc. Đám công an đi rồi thì tất cả lại như cũ).
Người ngồi nói chuyện với tôi qua đêm tại đây là chị H, vợ Chuẩn úy Thinh ở TĐ 36 BĐQ, sau ngày 30. 4 chị không có tin tức gì về anh nữa. Nhà chị H ở khu Hoà Hưng, mỗi đêm chị để hai con nhỏ ở nhà với bà ngoại rồi rủ vài người bạn gái ra Ngã Bảy làm cái nghề gọi là “gọt bã đậu” (gạt bộ đội). Nghề này nhắm vào mấy trự bộ đội thích gái miền Nam, là các chàng được đi phép về Bắc nên ra bến xe Petrus Ký mua vé xe. Sau lúc giao hành lý cho lơ xe chất lên mui, họ phải chờ tới sáng thì xe mới rời bến nên hay đi lòng vòng quanh khu Ngã Bảy để rồi gặp những cô gái “lỡ đường”, “bơ vơ” như chị H chẳng hạn. Sau khi nghe những lời than thở não lòng của mấy nàng, trung bình cứ mười bộ đội thì ít nhất cũng có một tên cắn câu, chịu giúp ít tiền nhưng với điều kiện là “phải có qua có lại”. Vậy là chàng “bã đậu” được dắt tới một gốc cây nào đó trong bóng tối để “có qua có lại”. Đúng lúc đó bỗng xuất hiện vài ba thanh niên mặt mày bặm trợn, họ nhào tới quật chàng xuống nện một trận tối tăm mày mặt, lột hết áo quần, lấy sạch tiền, ném lại giấy tờ rồi tất cả chạy biến vào bóng tối. Chàng “bã đậu” lúc hoàn hồn lại thì chỉ còn cái quần đùi, hắn hớt hơ hớt hãi nhưng không dám kêu la mà lủi thủi cắm đầu chạy tìm về chỗ xe ca mình có vé, leo lên ghế rồi mới bắt đầu ngồi vò đầu bứt tóc và chửi om xòm! Chị H thường đi cặp với một cô tên Loan cũng ở khu Hoà Hưng. Loan là bồ của Lộc Lì, một tay anh chị có máu mặt gốc BĐQ ở Cống Bà Xếp, là người đêm đêm cùng “lâu la” đứng chờ “gọt” sạch “bã đậu” nào muốn “có qua có lại” do hai cô này “câu” được (Lộc Lì có những hỗn danh khác như Lộc Liều, Lộc Lưả, thường chạy chiếc “lam bét ta” cũ mèm phun khói đen mù mịt, máy nổ đinh tai nhức óc khắp khu Hoà Hưng. Năm 1986, Lộc Lì gặp lại tôi ở Ngã Ba Cây Chanh gần Bù Đăng, nơi hoạt động của “Liên Đội Thanh Niên Xung Phong quận Ba”, anh ta bị “cá” hốt đưa lên đây giao cho TNXP, tôi xin Liên Đội Trưỏng là Phạm Ngọc Liên (bí thư quận đoàn quận Ba) đưa Lộc Lì về đội cưa xẻ).
Mỗi lần có chuyện phải ghé Ngã Bảy, tôi thường mang theo vài ký đậu xanh, khoai mì khô, bắp hột, đường tán vv để làm quà cho chị H. Đêm nay vừa nói chuyện được không lâu chị đã khều tôi nói nhỏ: “Có ba “tàu bay” chờ cất cánh mấy đêm rồi” (có ba “tân binh” muốn gia nhập). Tôi cảm ơn và nhờ chị giúp giữ họ sống tạm lây lất quanh khu vực tuợng đài BĐQ, một tuần sau tôi sẽ trở lại. Sáng đó tôi nhảy xe buýt đi “ngân hàng” (nơi nhận tiền hoạt động), mà “ngân hàng” là một chiếc xe đẩy bán hủ tiếu lưu động trên đường Tùng Thiện Vương, quận 8 Sài Gòn. Phải có tiền mới mua được cái đồng hồ lên dây ngoài chợ trời Huỳnh Thúc Kháng, trả cho anh em chẻ đá ở mỏ đá Núi Le để có đủ ngòi nổ và sáu cốt mìn màu đỏ.
Đêm 29 rạng ngày 30.4. 1976, chúng tôi gồm bốn người xuất phát từ bốn địa diểm khác nhau rồi cùng gặp mặt bên ngoài một trại nuôi bò ở Hố Nai (là nơi đã kể ở đoạn trước). Chúng tôi chia làm hai nhóm đi cách xa nhau, vừa đủ tầm nhìn trong bóng đêm để toán sau thấy toán trước mà VC không biết chúng tôi có “cái đuôi” bám sau lưng. Anh M và tôi đi trước với bao đồ nghề gồm kềm cắt, vài nắm xôi, bình nước uống, một cái đòn tre dài, một bao bố rách để bao tay vì theo giao hẹn của gã bộ đội đêm nay hắn chỉ bán dây kẽm gai mà thôi. Hai người lén đi theo sau là BĐQ N ở Thủ Đức và BĐQ T ở Bình Chánh, sáu cốt (ống) mìn và “phụ tùng” kèm theo được hai anh cột chặt nằm hàng ngang ngay sau lưng, bên ngoài mặc áo rộng thùng thình. Hai chúng tôi đi đầu đưọc một lúc thì gặp gã bộ đội quen đứng đón với cái đèn pin, lúc đó khoảng 9 giờ tối. Vưà thấy mặt hắn đã la lớn: “Khẩn trương lên ! Chúng mày vào trễ thế. Bọn chúng nó đến trước “ăn” cả rồi. Chả còn bao nhiêu đâu” ! Gã bộ đội vưà càu nhàu vưà dắt chúng tôi đến vài ba nơi để chỉ từng đống bùi nhùi dây kẽm gai nằm dập vùi trong cỏ, hai người phiá sau vẫn lặng lẽ bám sát chúng tôi. Gã bộ đội tay cầm cây gậy tre đập đập vào đống kẽm gai vưà nói rõ: “Mấy đống này hơi rối rắm, chịu khó mà gỡ nhé. Tao tính một đồng một cân thôi”. Anh M hỏi lại: “Thế sớm mai anh vác theo cân gặp ở chuồng bò à”? Hắn cắt ngang: “Cân kéo chó gì. Tao nhìn biết ngay bao nhiêu cân vì đêm nào chả bán”! Hắn nói tiếp: “Này ! Mai chúng mày phải ra sớm hơn. Bảy giờ sáng chúng tao phải lên ô tô đi Sài Gòn để “diễu binh” đấy”! Nói xong hắn xách đèn pin chạy biến vào bóng tối.
 Anh M cẩn thận rảo bước một vòng rộng chung quanh để chắc chắn không có ai ở gần. Khoảng 20 phút sau thì hai BĐQ N và T mới thận trọng tiến tới gặp chúng tôi. Anh M bảo tôi ngồi tại chỗ vưà gỡ kẽm gai vưà quan sát động tĩnh, nếu gã bộ đội quay lại hỏi thì nói lớn tiếng hơn bình thường, cứ nói anh ấy đi gỡ kẽm gai ở đống khác. Tôi ngồi đó một mình trong đêm vắng, vài con đom đóm lập loè nhảy múa bên những lùm cây. Với cái đèn pin đạp dưới chân, tôi ngồi cặm cụi cầm chặt cáí kềm để tháo, gỡ những chỗ rối, cố hạn chế cắt ngắn vì sợi kẽm càng dài còn có giá. Thỉnh thoảng tôi đứng lên nhìn chung quanh rồi lại ngồi xuống với công việc, trong ngực tôi quả tim đập dồn dập liên hồi vì trong đầu cứ lo lắng nghĩ tới ba đồng đội đang loay hoay với bó thuốc nổ bên trong một kho đạn. Đây là lần hồi hộp và sợ hãi nhiều nhất mà tôi từng trải qua, sợ hơn cả các lần nằm dưới mưa đạn của VC ở Hạ Lào và Quảng Trị.
Sau đây là diễn tiến do anh M kể lại từ lúc ba người vác “đồ nghề” đi tới mục tiêu là cái “k”: Lúc đến được các bãi chưá đạn, anh M và N thì nằm ngoài con đường đất chờ đợi (gần chiếc xe cháy), riêng anh T thì nằm dài xuống sát bên ngoài bờ đất của ụ chưá đạn để nối các cốt mìn, kíp nổ, hộp kích hoả và đồng hồ liền vào nhau (hộp kích hoả do anh T tự “chế” từ một đồng hồ điện tử đeo tay). Sau đó anh nằm ngửa ôm bó mìn rướn người nhích dần vô bên sâu trong ụ chưá đạn 155 ly. Khoảng 10 phút sau anh bò ra rồi cả ba cùng hối hả chạy trối chết về chỗ tôi ngồi.
Bốn người chúng tôi ngay lập tức cùng xúm vô tháo, cắt vv rồi quấn lại được một vòng dây kẽm gai nặng hơn 60 kg. Anh M thúc giục hai anh N và T mau chạy theo đường cũ về hướng Hố Nai, dọc đường nếu xui xẻo gặp bộ đội chặn đường thì cứ nói đi “mờ sờ” (mua sắt) nhưng bị lạc. Hai anh vội vàng đứng lên, tay cầm hai ống sắt dài làm vũ khí rồi biến mất trong bóng tối.
Bốn giờ sáng, tôi và anh M hai người khiêng khoanh kẽm gai tà tà đi về hướng cũ. Khoanh kẽm gai cứ đong đưa qua lại theo nhịp bước chân làm chúng tôi chẳng dám đi mau. Cả hai chúng tôi đều ướt đẵm mồ hôi, bàn tay thì rướm máu và đau rát vì bị cắt ngang cắt dọc. Đi phiá sau nhìn cái lưng đẵm ướt của anh M làm tôi cảm thấy thương mến, kính phục anh hơn lúc nào hết. Không biết anh đang nghĩ gì, còn tôi thì cứ nghĩ đến đoạn đường dài mà mình và đồng đội sẽ tiếp tục chiến đấu khi cộng sản vẫn còn trên quê hương Việt Nam.
Gần 9 giờ sáng hôm đó, ngày 30 tháng 4 năm 1976, chúng tôi ngồi uống cà phê ở bốn bàn khác nhau như người xa lạ trong một quán nhỏ bên ngoài ga Hố Nai. Bỗng một tiếng nổ lớn từ phiá xa vang lên làm mọi người trong quán nhốn nháo. Ngay sau đó hàng loạt tiếng nổ chát chuá kèm theo. Chúng tôi cũng giả bộ chạy ra ngoài lẫn lộn với đám đông đang hoảng hốt, mọi người đưa tay chỉ về hướng một cột khói đen bốc cao trong khi tiếng nổ vẫn không ngớt vang động. Dọc theo đường lộ, xe cộ đều ngừng lại, tiếng người la hét khắp nơi và bóng người chạy tìm chỗ nấp ở những nơi mà họ tin rắng có thể an toàn. Có ai đó hớn hở la lên: “Tới rồi ! Tới rồi ! Phe ta về rồi” ! Xa xa, một đoàn người đông đúc đang bị VC tập trung đi diễu hành “mừng ngày 30 tháng 4” cũng bỏ chạy tán loạn. Các tấm băng rôn khẩu hiệu, cờ đỏ vv bị vứt nằm chỏng chơ dọc theo con đường, vài cái nón cối nằm lăn lóc bên vỉa hè trong lúc tiếng nổ vẫn ầm ầm từ xa vọng đến.
BĐQ Đỗ Như Quyên

Cộng Sản Bắc Việt Đã Đầu Hàng Mỹ Vô Điều Kiện năm 1973
https://youtu.be/xMpr5kP5IHk


Clip hiếm Trao đổi tù binh VNCH và Băc Việt 1973

 https://youtu.be/-ZFH2OT5_mM



Nhịp Sống Saigon Trước 1975 - Đoạn phim hiếm về Saigon thời phồn thịnh


https://youtu.be/ybZsKhCbufI

SÀI GÒN THÀNH PHỐ " NGUỴ "

https://youtu.be/hkOUA9zL4GI

Thăm Những Vùng Địa Sử - Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
 Làm chuẩn HD nên âm thanh to rõ chuẩn cho quý đồng hữu download và thưởng thức..Ai copy nhạc của Jimmy Reed xin để lại nguồn,Jimmy chủ trương tự do,không đánh dấu video bản quyền,nên quý anh chị,đồng hữu khi up lại hãy để nguồn Jimmy để tôn trọng người làm ra nó nhé ..Và để tránh việc dơ bẩn Channel của như Playlist kính mong các anh em chiến hữu khi thưởng thức và xem thì có những con rận,con sâu,những dư luận viên đi bôi nhọ người khác trên mạng thì mong mọi người hãy gắn Spam để Jimmy có thể Ban nick và remove những comment dốt nát ra khỏi Channel...Xin Cảm Ơn ! **************************************** THĂM NHỮNG VÙNG ĐỊA SỬ 1. Tàn chiến cuộc em đi theo anh Tới những vùng phố thị buồn tênh Thương quê hương đất Quảng điêu tàn Nhìn Hải Lăng nhớ về Thạch Hãn Dòng Mỹ Chánh nước xông mùi hôi tanh Hỡi Cổ Thành một thời vang danh! Thị trấn buồn cao nguyên cheo leo Gió đất miền đất đỏ mù sương KonTum đây với những kiêu hùng Kìa Charlie núi rừng thung lũng Về Chu Pao hát ca ngợi Ko Man Đak Lak ngày nào còn hiên ngang! [ĐK:] Sẽ thấy một ngày quê hương ta hoà bình Màu cờ Việt Nam phất phới thêm đẹp xinh Hỡi những ai người da chung màu vàng Mau hãy xây dựng quê hương với nhau. Sẽ thấy một ngày quê hương ta hoà bình Để nhìn cọng rau cây lúa được bình yên Hãy hát ca mừng anh em một nhà Địa sử oai hùng Việt Nam quê hương ta! 2. Rừng ngút ngàn cao su mênh mông Chiến tích còn An Lộc, Bình Long Quê hương gây thế giới kinh hoàng Lộ 13 với trận mưa pháo Giọt nước mắt khóc linh hồn vô danh Đó An Lộc địa sử ghi danh! Ðồng Tháp Mười bao năm kiên gan Với chiến trường Cái Bè, Sầm Giang Kiên Giang hay Bến Tre, Chương Thiện Ðịnh Tường đây với Cần Thơ đó Mình đi thăm Sóc Trăng rồi U Minh Suốt một vòng địa sử quê hương!




https://youtu.be/YgS1ADxaWuI

 

 

Những người Bắc 54 và Bắc 75 là như thế nào? | Go Vietnam ✔

https://youtu.be/oGmOa0GDK1U

Bắc Kỳ 75 Bắc Kỳ 9 Nút Là Gì|TTNNT

https://youtu.be/FZpBC68ID9U 

Thế nào là Bắc 54 (Bắc 9 nút) và Bắc 75 (Bắc 2 nút)

https://youtu.be/OqiOG3gmzmo


Chợ ĐỒ LÍNH khủng nhất sài gòn - SÒNG BẠC KIM CHUNG khét tiếng 1 thời 2018 I cuộc sống sài gòn

https://youtu.be/eiuv9F3TEK0

HỒI HỘP vào HẺM TÔN ĐẢN giang hồ KHÉT TIẾNG QUẬN 4 pre 75 NỔI DANH I cuộc sống sài gòn

https://youtu.be/lRBHUUA8Usc

 

Đột nhập Tầng 60 Tòa Tháp Bitexco Ăn Chơi Từ A đến Z - Saigon travel business

https://youtu.be/oNnSVWnuIw4

Chợ Tình Tây Đen Của Quý Bà U50 Đúng Là Khó Tin Nhưng Có Thật Ngay Giữa Sài Gòn

 https://youtu.be/bstx8WSDqoA

Chợ NHÀ NGHÈO THƯỢNG VÀNG HẠ CÁM độc & lạ CHỢ TRỜI giữa SÀI GÒN HOA LỆ 2018 I cuộc sống sài gòn

https://youtu.be/tQYj3Lzgo4k 

chợ Dân sinh sài gòn ベトナム.サイゴン.ヤンシン市場

https://youtu.be/tAwHmwIVpDE

Hot Girl, Người mẫu chân dài bán dâm - Làm tú bà ổ mại dâm siêu cao cấp ở Sài Gòn

 https://youtu.be/ZUS9NS8jjSQ

#quyba #khattinh #tinhyeu

QUÝ BÀ SĂN TÌNH TỪ CHỢ TÌNH ẢO ĐẾN MUA DÂM THẬT || CÂU CHUYỆN HỒI XUÂN || TRUNG KIÊN

https://youtu.be/YIt3WEL6sos

Ngủ Với Quý Bà || Truyện hay chọn lọc || Giọng đọc truyền cảm

https://youtu.be/JmfWMjiqk0Y

Cán Bộ CSVN Mua Bán Mại Dâm Nơi Thủ Đô Hà Nội Việt Nam

https://youtu.be/6mRPSx7A5LI 

#quyba #trungkien #truyenhay

Quý bà tìm trai trẻ ở Hà Nội sự thật kinh hoàng || Có thể bạn chưa biết ? || Chuyện hay chọn lọc

https://youtu.be/jSybtJrsbg0

GÓC TÂM SỰ: Sở thích quái đản của quý bà giàu có khát tình

https://youtu.be/WWs9hoy5HtU 

TRUYỆN ĐÊM KHUYA HAY - PHI CÔNG TRẺ LÁI MÁY BAY BÀ GIÀ ( quá hay )
https://youtu.be/55eXwoMH90A

Tin Tức Online 24h - "Choáng" Với Dịch Vụ Săn 'phi công trẻ tình một đêm’ cho Các Quý Bà

 https://youtu.be/8-uZNWu_J1I

 

Chính Quyền đồng ý cho sài gòn Bán dâm Mở phố đèn đỏ Ngọc trinh Tăng ngân sách

 https://youtu.be/cuHbOeK7m-8

Đột kích Phố ĐÈN ĐỎ Bùi Viện chơi thâu đêm suốt sáng mà DÂN CHƠI TÂY TA đề khoái bay lắc lại đây

https://youtu.be/8LHD36NiIGA 

 

Mại dâm giữa ban ngày ở TP Hồ Chí Minh

https://youtu.be/nQ1kcRp3mzI 

"PHỐ ĐÈN ĐỎ" SÀI GÒN BÂY GIỜ RA SAO - ĐƯỜNG HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA | Nam Việt | VietNam Travel

 https://youtu.be/SZ0aJAtVV04

Dòng nhạc Bolero nhớ về lính chiến QL.VNCH

Nhạc Lính Chiến LK Nhạc BOLERO Và Người Lính VNCH Nhạc Lính 2017

https://youtu.be/v2tF3MTUY4w

 #bolero #trutinh #haingoai

Đây mới là Nữ Hoàng Bolero 2018 - Bolero Nhạc Vàng Xưa Tê Tái Con Tim

https://youtu.be/F4jg0trHRj4

Thành phố sau lưng - Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

https://youtu.be/vioYRnXHS0Q

The khong phan boi que huong


https://www.youtube.com/watch?v=KlloDP4wpb8 

Đêm Nguyện Cầu (Lê Minh Bằng) - Đăng Vũ

https://youtu.be/bc4r7PEF-ws 

 

Tội Ác Cộng Sản Việt Nam - Tập 1

 https://youtu.be/6KqfX4tRAZY

 

Tội Ác Cộng Sản Việt Nam - Tập 3

https://youtu.be/nJH9GFVTZUM

Tội Ác Cộng Sản Việt Nam - Tập 4

https://youtu.be/5JgwTJEVJzY 

 

Tội ác tày trời của cộng sản trong các "Trại Tập Trung Cải Tạo"

https://youtu.be/ZeEydVjJZKo

TỘI ÁC CỘNG SẢN ĐỐI VỚI SỸ QUAN QLVNCH TRONG CÁC NHÀ TÙ CẢI TẠO

https://www.youtube.com/watch?v=Kou6UAKTo04

5_6 Hoi ky Kale - 17 nam cai tao - Toi ac cong san

https://youtu.be/Z3wEdzkYFTA

Lời tuyên bố của Phạm văn Đồng về tù cải tạo

 https://youtu.be/6hBqAGqMcpg

Các Tướng Lãnh VNCH bị cs bắt bỏ tù cải tạo

https://youtu.be/qe_JuYvOB1I

Những Tướng lĩnh Quân đội Mỹ chết trong chiến tranh Việt nam

https://www.youtube.com/watch?v=NnsgrYjpJ-4 

Đối với nhiều cựu quân nhân Mỹ, chiến tranh Việt Nam vẫn tiếp diễn

https://youtu.be/I2wUCfo4zlM

CHẤN ĐỘNG: Chết chưa kịp cứng xác, John McCain lộ sự thật ít ai biết về Chương trình HO

 https://youtu.be/qOnoFXT4Xpk

Việt Nam, địa chỉ 'thay thế Trung Quốc' về kinh tế?

12/09/2018















Thủ tướng Việt Nam đón chào quan khách quốc tế đến với Diễn đàn Kinh tế Thế giới
Việt Nam đăng cai Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Hà Nội từ ngày 11-13/9 trong tuần này. Dự kiến khoảng 1.000 đại biểu sẽ tham dự sự kiện này với chương trình tập trung vào khu vực rộng lớn hơn quanh Việt Nam là Đông Nam Á.
Việt Nam nhắm đến đầu tư nước ngoài vào ngành chế tạo cho xuất khẩu để duy trì nền kinh tế tăng trưởng 6-7%. Nước này có thể sẽ gây ấn tượng với các đại biểu trong hội nghị năm nay về việc các nhà đầu tư có thể xuất hàng đến cả Trung Quốc cũng như Hoa Kỳ mà không bị hút vào cuộc chiến thương mại Trung-Mỹ.
Sự kiện Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Việt Nam có sự tham gia của các nhà lãnh đạo Campuchia, Lào, Malaysia, Singapore và Sri Lanka, Indonesia, Philippines và Myanmar. Hội nghị thảo luận về dân số đang già đi, nền kinh tế Internet và nông nghiệp công nghệ cao.
Diễn đàn đã được 47 năm này ủng hộ hợp tác giữa khu vực tư nhân với chính phủ, và nhiều người coi đây là một tổ chức ủng hộ thương mại tự do ngày nay.
Vấn đề bên lề là vấn đề chính
Nhưng những gì diễn ra bên lề lại quan trọng đối với Việt Nam, các nhà phân tích tin như vậy. Các doanh nhân sẽ thấy cơ sở hạ tầng mới ở Việt Nam và có thể tìm hiểu về các ưu đãi của chính phủ dành cho các hãng chế tạo để xuất khẩu.
"Họ đang thực sự trải thảm đỏ cho tất cả mọi người ... và cố gắng đáp ứng", ông Frederick Burke, thành viên cao cấp tại công ty luật Baker McKenzie ở thành phố Hồ Chí Minh, nói.
Chi phí sản xuất ở Việt Nam thấp hơn so với Trung Quốc, một điểm có lợi để quảng bá về kinh tế Việt Nam trong 10 năm qua.
Việt Nam cũng có thể sử dụng diễn đàn này để thúc đẩy các hiệp định thương mại tự do đa quốc gia, theo ông Carl Thayer, giáo sư danh dự chuyên ngành Đông Nam Á tại Đại học New South Wales, Australia.
Ví dụ, Việt Nam hy vọng hoàn tất Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương gồm 11 thành viên sau khi thành viên thứ 12, Hoa Kỳ, đã rút ra hồi năm ngoái.
Với bối cảnh có cuộc chiến tranh thương mại Trung-Mỹ, Việt Nam sẽ có thể đánh giá các nhà lãnh đạo khác nghĩ gì, ông Thayer nói. Họ có thể lo lắng, cũng như Việt Nam, rằng tranh chấp thương mại sẽ làm rung chuyển ngành xuất khẩu thép và kìm hãm nền kinh tế kỹ thuật số, ông nói. Đầu năm nay, Mỹ đã công bố sẽ đánh thuế đối với thép của nhiều nước trên thế giới.
"Một phần của việc tổ chức các hội nghị như thế này được thiết kế để mọi người thấy Việt Nam là một công dân tốt quốc tế vững mạnh, đóng góp cho những điều tốt, và cũng vì lợi ích riêng của họ", ông Thayer nói.
Việt Nam thay thế Trung Quốc?
Tháng trước, Hoa Kỳ áp mức thuế 25% đối với lượng hàng hóa Trung Quốc trị giá 16 tỷ đô la, tiếp sau việc áp cùng mức thuế đối với lượng sản phẩm trị giá 34 tỷ đô la trong tháng 7. Bắc Kinh lần lượt đáp trả bằng cách tăng thuế đối với lượng giá trị hàng nhập khẩu tương ứng của Hoa Kỳ. Chính phủ Hoa Kỳ đã tuyên bố sẽ tăng thuế hơn nữa.
Các nhà xuất khẩu chuyển hàng từ Việt Nam đến Hoa Kỳ sẽ tiết kiệm tiền so với các công ty khác ở Trung Quốc, không bị nhiều rủi ro đối với chuỗi cung ứng xuyên biên giới của họ, theo lời một chuyên viên của công ty tư vấn kinh doanh Dezan Shira & Associates tại TP Hồ Chí Minh hồi đầu năm nay.
Các hãng xuất hàng từ Việt Nam sang Mỹ hiện bao gồm cả Intel và Samsung Electronics. Các công ty Trung Quốc muốn lập thêm nhiều nhà máy ở Việt Nam, đã gây ra các cuộc biểu tình hồi tháng 6 vì người Việt Nam lo ngại họ sẽ được tiếp cận quá nhiều với các đặc khu kinh tế.
Việt Nam tính toán rằng Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của mình vào năm ngoái, với lượng hàng hóa xuất sang Mỹ trị giá 46,5 tỷ đô la. Xuất khẩu sang Hoa Kỳ tăng 12,5% trong tháng 8, trong khi xuất khẩu sang Trung Quốc tăng 30%. Đầu tư nước ngoài năm ngoái đã đóng góp cho lượng xuất khẩu trị giá 155,24 tỷ đô la.
Việt Nam có thể thuyết phục giới kinh doanh tại diễn đàn rằng đất nước này là nơi lý tưởng cho hàng hóa trung gian như linh kiện điện tử, theo bà Alicia Garcia Herrero, nhà kinh tế cao nhất chuyên trách Châu Á-Thái Bình Dương của ngân hàng đầu tư Pháp Natixis. Bà nói thêm Việt Nam "có vị trí tốt" như một lựa chọn để thay thế Trung Quốc vì nước này giao thương với cả Trung Quốc và Hoa Kỳ.
"Nếu họ chơi con bài đó, tôi nghĩ rằng họ có thể làm tốt. Điều này có nghĩa là có thêm nhiều FDI vào Việt Nam", bà nói.

Phản hồi:
Hien NguyenMade in China 2025 China di dời Nhà máy và công nhân sang Việt nam...Trump đang nhắm tới Việt nam rồi đấy liệu chừng nhé CSVN...Mỹ rút tên ra khỏi TPP cũng vì điểm này đấy...hy vọng CSVN khôn ra để doanh nghiệp Việt làm ăn với Mỹ lâu dài
Jennifer DominiqueQuốc tế vào diễn đàn này để xem Phúc niểng diễn hài, Mazê in VN, Cờ Lờ Mờ Vờ, với động tác vặn chéo thân hình lùn phì nộn bắt tay.
Nguồn: https://www.voatiengviet.com/a/dien-dan-kt-tg-giup-quang-ba-vn-la-dia-chi-thay-the-tq/4568376.html

 

Người Mỹ vẫn cảm nhận nỗi đau chiến tranh Việt Nam

https://youtu.be/EtmGwFp3Hy0

#tintucvietnam #tintuc #tintrongnuoc

Nên phá cái chế độ CSVN để xây dựng lại quê hương

https://youtu.be/HRWoOKQgIU0

LHQ đã nhận hồ sơ mở lại hiệp định Pari 1973 nhưng cần điều gì để cứu xét đưa VNCH trở lại

https://youtu.be/mvixHRgfmfc

TT TRUMP ra THÔNG CÁO kêu gọi TOÀN DÂN Việt Nam hãy TỰ GIẢI PHÓNG DÂN TỘC thoát khỏi CỘNG SẢN

https://youtu.be/L9Kt-CV_umw 

 

18/9/2018 HƠN 90 TRIỆU DÂN VIỆT NAM VUI MỪNG VÌ MỸ THỔI BAY ĐẢO NHÂN TẠO CỦA TRUNG CỘNG

https://youtu.be/AVK3iACx3DA

Hà Nội ( 1974 ) & Sài Gòn ( 1969 )

https://youtu.be/Y5dgcjIcnPw 

Khẩn Cấp: Bộ Chính Trị Đã Có Giải Pháp 'LÀM CÁCH NÀO LẤY VÀNG CỦA DÂN' Bỏ Túi Riêng?

https://youtu.be/7YoJiOH7O3U

 

Cộng Sản Dùng tên VNCH để cướp tài sản Miền Nam

 https://youtu.be/G6_x8gEp1II

#tintuchot365 #tinmoinhat #tinmoi

Quá Bất ngờ Tập Cận Bình tuyên bố rút lui bành trướng trả lại biển Đông cho Việt Nam

 https://youtu.be/fnv6QCoOntU

 

 

Lập pháp Mỹ kêu gọi trừng phạt Trung Quốc
 
Các lãnh đạo Cộng hòa trong một ủy ban phụ trách các vấn đề về Trung Quốc tại Quốc hội Mỹ hôm 12/9 kêu gọi chính quyền của Tổng thống Donald Trump mở rộng các lệnh trừng phạt đối với các quan chức Trung Quốc do sự đàn áp của Bắc Kinh đối với người Hồi giáo thiểu số ở Khu tự trị Tân Cương.

13/09/2018  
Thượng nghị sỹ Marco Rubio lên án Trung Quốc đàn áp ở Tân Cương

Nguồn:https://www.voatiengviet.com/a/l%E1%BA%ADp-ph%C3%A1p-m%E1%BB%B9-k%C3%AAu-g%E1%BB%8Di-tr%E1%BB%ABng-ph%E1%BA%A1t-trung-qu%E1%BB%91c/4569231.html

Chiến tranh Việt Nam: chính nghĩa thuộc về ai?

18/09/2018
please wait

Embed

No media source currently available
0:00 0:03:28
2:44


Đường dẫn trực tiếp
#VOATIENGVIET Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Trong cuộc chiến tại Việt Nam (1954 -1975) vì sao Hoa Kỳ và đồng minh lại thất bại? Đó là câu hỏi mà giới học giả và rất nhiều người quan tâm tại Mỹ vẫn đang tiếp tục tìm câu trả lời cho tới ngày hôm nay, khi cuộc chiến đã đi qua gần nửa thế kỷ. Và đó cũng là nội dung chính của một cuộc hội thảo vừa được tổ chức cuối tuần qua tại trung tâm thủ đô Washington, Hoa Kỳ, với sự tham gia của những học gia và chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực nghiên cứu chính trị và lịch sử...
https://www.voatiengviet.com/a/chien-tranh-viet-nam-chinh-nghia-thuoc-ve-ai/4575435.htm

Mai Huỳnh Mai St.8872 qua Google+

VÁN BÀI LẬT NGỬA- VNCH TRỞ LẠI
Chúng tôi là những chiến sĩ Miền Nam VNCH , thấy mấy ông Mỹ phản bội đồng minh VNCH, đem 2 tàu chiến ra tuần tra vòng quanh 2 đảo Subi và Vành Khăn nhân tạo của VN; không làm cho Trung cộng run sợ đâu??!. Vì công ước quốc tế về biển Đông- Unclos 1982, Tầu Công có quyền phủ quyết chiến tranh nếu xẩy ra..nếu có.tranh chấp với Mỹ.. và chỉ bắn súng nước như VNCS mà thôi;.cho đến khi làm chủ 90% biển Đông về tay Tầu công?!
Chỉ còn giải pháp " VNCH TRỞ LAI " Là lái bài lật ngửa cuối cùng cho Mỹ và LHQ giải quyết tranh chấp Hoàng Sa & Trường Sa VN, để khai thông " Quốc tế hóa hàng hải biển Đông ".cho kinh tế đối tác TPP. Bắt buộc Trung Cộng và Quân CS Bắc Việt Hà Nội phải rút quân về Vĩ tuyến 17. Và Hoàng + Trường Sa, phải trả lại cho VNCH, theo HĐ hòa bình Paris 1973 vả Genève 54, mà Trung Cộng đã bút ký, và không thể dùng quyền phủ quyết được?!. Đây là nhược điểm của Trung Cộng, mà Mỹ cần phải thi hành HĐ Parrs/73, vì đó là giải pháp toàn vẹn nhất để Mỹ phục hồi lai danh dự và uy tín với đồng minh truyền thống làm ăn, buôn bán... với Hoa Kỳ tại Châu ÁTBD, và để Mỹ còn ở lai- ' không bị Trung cộng ' hất chưng Mỹ ra khỏi khu vực Châu Á/TBD
Huỳnh Mai St.8872

 













Xem tiếp:

PHỤC HỒI: DANH DỰ- TỔ QUỐC- TRÁCH NHIỆM QL.VNCH

http://mainguyenhuynh.blogspot.com/2018/09/phuc-hoi-danh-du-to-quoc-trach-nhiem_14.html


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHIẾN LƯỢC HOA KỲ, hay CHIẾN LỢI PHẨM csVN ?!