CẬN TỬ NGHIỆP... TÙ BINH CỘNG SẢN.


Thế giới bên kia qua lời kể những người chết đi sống lại



Trích đoạn;" ĐẠN NỔ TRONG TÙ CẢI TẠO LONG KHÁNH "


TẦM ĐẠN RƠI CAO!

.... " Chuyện phải ngưng ngang vì có tiếng nổ lẹt đẹt vài viên đạn M16 trong đống rác đang ung khói phía bên kia rào Trung Đoàn vệ Binh là chuyện thường ngày bộ đội vệ binh ra đốt rác…Chúng tôi chào nhau về với việc lãnh cơm cho tổ. Nhưng tiếng nổ nhỏ vẫn kéo dài chưa dứt, tôi hơi chột dạ, bồn chồn không yên và đứng nhoài người định nghiêng mình ngó sang bên kia thì một tiếng nổ ầm lớn vang lên, tiếp theo là những tiếng nổ của đạn đại liên 50ly, 30ly xen kẽ nhau chớp nhoáng những viên đạn lửa bay vào kho đạn đang bốc cháy và kèm theo tiếng kẻng báo động khắp Trung Đoàn cùng tiếng la cháy cháy hô to của bộ đội bên kia rào.

Anh em Cải Tạo bên đây rào ngơ ngác nhìn nhau một thoáng vui mừng và cùng nhau đồng hô to sau tiếng nô “Ầm…Âm” khủng khiếp!!! “Nổ Kho Đạn”anh em ơi…!!!.và các anh rinh phần ăn của tổ, đội minh chạy về!...???

Tiếp theo đó là nhiều tiếng nổ lớn rung rinh trời đất, bay tốc mái tole. Những trái đạn chưa kịp nổ rơi” lịch-bịt” tứ tung như mưa!khắp láng trại cài tạo và chúng phát nổ lần thừ 2 thật là khủng khiếp chết người!...Tôi chui dưới gầm bàn phát thức ăn ban nãy! được trải vĩ sắt PSP{lót sân bay dã chiến của Mỹ}lúc nào không biết và tôi thoát nạn nhờ nó đang đở cái nhà bếp bị sập phủ trùm lên nó. Tôi lòm còm gở từ tấm tole chui ra quần áo dính đầy nước cá kho và cơm canh đầy người!...Việc đầu tiên thoát ra khỏi nhà bếp bị đè, tôi vội đi tìm người bạn Tử Vi của tôi, vì anh là tổ trưởng nuôi heo 25 cho Trại cải tạo, thật ra có 15 con cho trại còn 10 con nuôi giùm cho cán bộ Trung Đoàn để ăn cơm chung khẩu phần ăn của anh em cải tạo bị bớt khẩu phần ăn…Nhìn về phía chuồng heo chỉ thấy bầy heo nhốn nháo kêu la inh ỏi không thấy anh đâu cả. Sợ heo xuất chuồng chạy ra ngoài nên tôi phải chạy đến đóng cửa chuồng, tới nơi thì hởi ơi!!! Anh bị đạn nổ và chết tại cửa chuồng đầu anh bị bể nát và bị mấy con heo xúm nhau giành ăn phần óc trắng hếu… văng ra dính vách tole chuồng. Tôi đã từng chứng kiến nhiều cái chết bạn bè chiến hữu ngoài mặt trận tôi chỉ biết Buồn mà thôi!!! vì trong tay chúng tôi còn có súng để chống cự lại kẻ thù!...nhưng ở đây chúng tôi -Cải Tạo- không có tất sắt trong tay không có phương tiện tự vệ mà phải bị chết mới là Đau. Tôi lôi xác bạn ra ngoài và mở toang cửa chuồng phóng thích đàn heo sợ chúng chết vì đạn nổ vì còn bị nhốt trong chuồng!? Đặt xác bạn vào nơi an-toàn trong nhà bếp tan hoang chỉ cò tấm tole lũng lổ đạn là che xác anh nằm…

Còn lại mình tôi, trong tiếng nổ long trời, trái đạn rơi lịch-bịt thấy như trái sung rụng…nhưng chúng biết nổ chết người, tôi không còn đường nào trốn tránh, cứ mặc kệ cho nó tránh tôi!? Bản năng lì lợm cố hữu ngoài mặt trận đã trở lại trong tôi và phó mặc theo may rủi…Tôi lấy lại bình tỉnh và chạy về phía đội tổ của tôi dọc theo bờ suối mặc cho đạn nổ trước mặt và sau lưng tôi không tránh né mặc tình cho số mệnh chối từ tôi!. Trên đường chạy tìm đồng đội…chạy qua cái giếng mà tôi mới đào cùng các bạn 2 ngày hôm trước thì thấy trên thành giếng có nhiều vết máu loang và vở đất trên miệng giếng vì đạn nổ và nhìn xuống giếng thấy 3 xác bạn chết im lìm không tiếng kêu cứu và họ đã chết hết rồi!...Chạy tới ngang qua chỗ ở của tôi mọi vật vắng lặng trong đổ nát chỉ còn xót lai căn nhà bếp chưa sập làm tôi chợt nhớ lại trong tổ của tôi có ông già Ngự là Đ/Úy đội phòng vệ phi trường Tân Sơn Nhất bị phù nề bại liệt vì thiếu Vitamine B -Chất cám của gạo nên không đi đứng được chỉ bò và lết mà thôi!. Cứ mỗi lần phiên trực nhà bếp là lấy nước vo cơm có cám nấu chao cho bạn ăn. Nghĩ đến đây, tôi vội thò đầu vào qua tắm tole đổ và thấy ông già Ngự ngồi khóc một mình không có ai bên trong cả. Ông lo sợ và niệm liên hồi theo tiếng đạn nổ. Thấy được tôi ông mừng quá: Đ/Úy cứu tôi với, tụi nó chạy bỏ lại mình tôi vì không đi được nên chúng quên tôi!?. Thôi anh đi với tôi!...tôi bung mạnh tấm tole mở rộng đường và kề lưng cổng ông ra khỏi đóng đỗ nát nhắm hướng bờ suối cõng ông chạy nhập bọn bạn bè. Tôi không thấy ông nặng vì ông ốm đói…hay vì đạn nổ sau lưng thôi thúc tôi cõng ông chạy như bay…ra bờ suối. Đến cuối dãy nhà khu gia binh và quẹo xuống suối thì thấy cả nhóm đông bạn bè cải tạo đang nằm rạp xuống bờ tường mong manh tránh đạn rơi nổ. Như để chứng minh nhận xét đúng của tôi, một trái đạn hỏa tiên 122ly từ kho đạn bay ra rớt bên bờ rào kẽm gai cạnh lô cốt gác của vệ binh ngăn chặn đòn tù chạy xuống suối tránh đạn nổ vang trời. Trái đạn bị vướng rào còn đong đưa nhún nhảy phía đuôi còn bốc khói xì xì…!!! Cách đám tù cải tạo chừng 50m nhưng không nổ chỉ xì khói như hăm dọa. Nếu nó nổ chắc không có bài viết nầy….vì hằng trăm cải tạo lẫn cả tôi và Đ/Úy Ngự không còn sống hôm nay. Lúc đó chúng tôi bị ứ động lại chỗ nầy suýt chết vì các Cán Bộ quàn giáo và Vệ binh Cộng Sản không cho chúng tôi vượt qua rào xuống bờ suối tránh đạn nỗ nhờ các hốc đá che chắn mạng sống. Họ núp trong lô cốt an toàn và xả sung bắn vào chúng tôi khi đạp kẽ gai vượt qua rào và có 5-6 xác anh em cải tạo chúng tôi chết đang mằn vướng mắc kẽm gai cạnh bên trái hỏa tiễn 122ly chưa bắn nảy đang nằm chình ình ra đó!???. Họ mất hết tình thương đồng loại lẫn tình người. Và trời đất cung không tha cho họ…Trong im lặng nín thở chờ đợi tiếng nổ sau để quyết định đời mình thì một trái đạn cối 81 ly bay xẹt vào văn phòng thay phiên gác nổ lớn giết chết 4 cán bộ vệ binh trong đó có một đại úy VC ác ôn ra lệnh bắn chết cải tạo vừa rồi.

Một trái đạn và tiếp theo nhiều trái đạn nữa nổ tung sát cạnh rào tù văng nốc chòi canh đổ ập chồng lên rào kẽm gai đè lên xác người còn vướng dây kẽm để lộ ra một khoảng trống làm sinh lộ cho tù thoát hiểm…Tiếng nổ lớn sát phía sau góc nhà ẩn núp làm sụp thêm khoảng tường như cố tình xua đuổi người cải tạo không cho tránh đạn. Đám người tù có lẩn cả tôi ù té chạy vượt qua rào trống kẽm gai vừa mới tạo sẵn.
Anh em cải tạo nghe tiếng nổ lớn thì nỗi kinh hoàng, sợ hải thôi thúc liều lĩnh theo bản năng sinh tồn tự vệ và thấy không ai ngăn cản nên ùa nhau chạy tràn xuống suối vòng qua lô cốt, lần nầy quyết liệt hơn mọi người thừa cơ hội trời giúp nên trở thành cuộc vượt thoát trại tù không ai ngăn cấm. Tôi cũng như mọi người tìm đường vượt thoát nhưng tôi không thể bỏ lại Đ/Úy Ngự chạy đi một mình, nên khom mình xuống cỏng bạn chạy theo. Vừa khòm mình xuống cỏng bạn thì làn sóng người phía sau tràn tới dẫm đạp trên người tôi và tôi té xuống nhưng vẫn lấy thân che chở bạn. Trước khi ngất đi bên tai tôi vẫn nghe tiếng súng nổ, tiếng người la hét…và tôi cố gục trên người bạn tôi để che chở cho anh khỏi bị dẫm đạp…!!!Từng loạt súng AK 47 của vệ binh cộng sản núp trong các hóc đá bờ suối bắn vào những cải tạo thoát tù vượt trại một cách dã man khát máu của bọn cầm thú mất tính người. Tiếng la hét và và thây người ngã gục chồng kín lên nhau và máu đả nhuộm thắm rào tù…chảy xuống dòng suối vương vãi xác tù thành một dòng đỏ tang thương trên màu cờ dân tộc!!! Tiếng kêu rên thảm thiết dậy đất trời làm át hẳn tiếng đạn nổ trong tù…Máu đã loang đỏ cả dòng suối mà hằng ngày tôi xách nước sinh hoạt cho đồng tù! và bắt những con cá con cài thiện bửa ăn, cũng bị bọn vệ binh giành lấy, lý do là cá của “ Nhân Dân”các anh không có quyền bắt để ăn!?

Khi tôi mở mắt tỉnh dậy thấy ê- ẩm và đau nhức cả mình mẩy và bên tai tôi vẫn còn tiếng la hét hải hùng không phải trong mơ mà là một thực tế của hiện thực trần gian. Một bàn tay rờ nhẹ vào trán tôi tôi thấy như được xoa dịu cơn đau và sẵn sàng tha thứ những ai là kẻ thù trong quá khứ làm tôi đau đớn tủi hờn!!! Nhưng Không!? Tiếng la hét đau đớn vẫn quanh đây. Và tôi biết được đây là bệnh xá Trung Đoàn nơi tôi đang cải tạo. Một giọng nói thân thiện quen tai lúc lảnh cơm tù ban sáng, xin thêm miếng “Cơm cháy” còn động đáy nồi cho heo ăn, bác sĩ Bình{Đại Úy/BS/Tổng Thống Phủ riêng cho Ông Thiệu} và các bác sĩ khác nổi tiếng Sai gon chuyên khoa gây mê mổ xẻ-Phẫu thuật- thuộc trại cải tạo, đều được triệu tập lên trung đoàn để phụ tá cho các Y-Tá Bác Sĩ Giải phóng bộ dội mổ, gấp mãnh đạn cho bệnh nhân bị nổ kho đạn. Bác sị Bình khuyên tôi nằm yên dể chăm sóc và theo dõi những ca phẫu thuật khác đang diễn ra trong tiếng la hét rân trời trước mặt tôi…

Ôi một cảnh tượng khủng khiếp kinh hoàng, quả là” Địa Ngục Trần Gian”Người ta cưa chân, cưa tay các tù nhân cải tạo bị thương vô tội vạ bằng những cái cưa sắt tự chế của tù cải tạo làm ra trong sinh hoạt trại: để đóng rương-hòm, lượt là, kẹp tóc cho Cán bộ trung đoàn làm quà kỹ niệm gởi về Bắc. Y-Sĩ Bộ Đội dùng cưa, dao, kéo mất vệ sinh này, không cần thuốc tê, không cần gây mê,Không cầm máu, không thuốc chống nhiễm trùng. Tất cả đều không, trong điều kiện thiếu thốn thuốc men. Các Bác Sĩ Sài gon chế độ cũ từ chối những ca phẫu thuật thiếu khoa học kỹ thuật và vô nhân đạo nầy và yêu cầu nên chuyển bênh nhân về bệnh viện trung ương sài gòn cấp cứu vì nơi đây thiếu phương tiện y khoa phẫu thuật cấp cứu. Cán Bộ Quảng Giáo Trung Đoàn liền lên lớp dạy các bác sĩ “Ngụy”tinh thần phục vụ y-khoa tho quan niệm Cách Mạng phải chuyên chính với kẻ thù ”Ngụy Quân, Ngụy Quyền” mà các anh sắp sữa học tới đây giữa hai bênh nhân bị thương trên mặt trận thì người y sĩ của ta-bộ đội- phải dành thuốc cứu người mình trước đã, còn kẻ thù tính sau nếu đủ thuốc chưa cho họ!??? Trường hợp này cũng không ngoại lệ. Các xe chuyển các bộ đội và thuốc men về bệnh viện trung ương hết rồi phòng khi cứu cấp dọc đường và trung ương thiếu thuốc nên không có gì ở đây, các anh tự cứu lấy…Ở đây chì có muối pha nước rửa vết thương và thuốc xuyên tâm liên uống chống nhiễm trùng mà thôi. Chúng tôi biết nói gì hơn trong hoàn cảnh khốn cùng này của người Cải Tạo và cảm thấy rằng tinh thần y khoa của Tổ ngành y Hyporat bị xúc phạm và chà đạp của Cộng Sản!???

Tôi trở về trại theo các bác sỉ cải tạo vì thấy không giúp ích gì được cho bệnh nhân theo chức năng và lương tâm nghề nghiệp và về để mai tang đồng đội. Từ cổng trại nhìn vào, tôi thấy hai hàng quan tài chật kín lối đi trong hội trường, được ghép vội vàng bằng những tấm váng sạp giương của các anh đang mằn. Đâu đây còn tiếng khua động của búa đinh để tiếp tục đóng thêm quan tài cho người vừa mới chết trong ánh lửa bập bùng như ma trơi dưới ánh trăng mờ nhạt lặng lẽ soi bong đêm hắt hiu buồn…!

Về tới chỗ ở thấy ông già Đại-Úy Ngự có đó tự bao giờ. Ông thấy lại tôi mà cười ra nước mắt lưng tròng cám ơn tôi đã giúp ông sống sót lúc hiểm nguy và giúp tôi nằm xuống nghĩ ngơi. Ông cho tôi biết trên Trung Đoàn sai vệ binh xuống báo cáo các trại hòm ngoài tỉnh Long Khánh đã hết hòm cạn kiệt hút hàng nên lấy váng sạp của anh em đóng cho họ cái hòm gọi là tình chiến hữu có nhau.

ẢO-ẢNH TRONG MƠ!!!

Nằm nghe các bạn sống sót kể nhau, khi theo chân Bộ Đội ra chợ Long Khánh mua hòm [quan tài], thấy dân chúng ùn chạy túa ra đường lộ lớn và chuẩn bị khăn gói di tản ra khỏi vùng nổ kho đạn Long Khánh và nói rằng vụ nổ lớn quá và khéo dài từ 10g30 sáng đến tận đêm khuya nên Tù Cải Tạo chết hết rồi. Tin nầy đồn đến tận Sai gon…Câu chuyện đến đây tôi thấy trong người mệt mõi mê thiếp và chìm dần vào ảo ảnh cơn mê…các bác sĩ kinh nghiệm nghề nghiệp cho đây là hiện tượng bệnh nhân sắp chết. Riêng về kinh nghiệm chiến trường khi một chiến hữu của mình bị thương nặng sắp chết, họ thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng thoải mái. Họ bình tâm biết mình sắp giải thoát nên họ xóa được ranh giới hận thù và trong ánh mắt họ là tinh thương bao la muốn gặp lại người thân thương!và tôi đã đạt được đến trạng thái tâm linh nầy. Trong ảo ảnh mê mờ, thấy tôi trơ lại thành phố Sài gòn thân yêu. Thấy mọi người đổ xô ra đường phố vây vẩy tay, miệng hét to “Giải Phóng nữa rồi bà con Ơi!”hoan hô VNCH….Cứ mỗi lần nghe tiếng nổ lớn từ phía kho đạn Long Khánh làm rung chuyển cả thành phố. Dân chúng bàn tán và khấu nhau rằng: Do vệ tinh Mỹ chiếu tia “Laide”đốt kho đạn cứu Sai gon, nhưng tất cả không nhìn thấy tôi và họ đi xuyên qua người mà họ không hay biết tôi sợ họ đụng phải tôi nép sát vào tường và tôi đã lọt xuyên qua tường, đứng trước lớp học sinh đang học và cũng là nơi trước đây 2 năm bị bắt nhổ cỏ, vệ sinh tạp dịch cho chính quyền cách mạng phường khóm trước khi trình diện cải tạo. Và tôi đi ngang một quán cơm, nghe mùi cơm thơm phức, rất thèm và xin ăn nhưng ngươi ta làm ngơ không biết,tức minh tôi hét lớn:”Tôi từ Long Khánh về đây. Đói bụng quá, xin cho tôi ăn cơm… đói quá!” mọi người vẫn không nghe tôi nói không trả lời, cũng không hay biết có tôi đứng trước mặt họ và tôi đã đọc được ý nghĩ của họ không thích Công Sản và lầm bầm vái trời “Đạn Nổ cho chết thằng VC”

Quá buồn lòng…tôi quyết định trở về nhà, thì lập tức tôi có mặt tại nhà khu gia binh Quân Tiếp vụ Tô Hiến Thành cũng còn mái tole siêu vẹo bị đạn rớt lung mái nhà chưa kịp sửa trước khi đi cải tạo. Thấy nhà cừa đống khoen cài, thấy vợ tôi đang ngồi khóc với đứa con gái lên ba đang vô tư nghịch chén Bo Bo{Cao lương} luộc nấu thay cơm tối trước khi đi ngủ. Nghe tiếng vợ tôi bảo con qua ý nghỉ:”Mẹ có đến chùa Từ Nghiêm ở đường Bà Hạt để tìm xác ba con cải tạo tù Long Khanh bị nổ đạn sang nay!? Ở trong xóm khu gia binh của mình, ai có chồng Sĩ Quan Cải Tạo trại Long Khánh hãy đi nhận xác chồng theo thông báo phường khóm quản lý khu gia binh”. Tôi nghe rõ và gõ cửa vào nhà. Vợ tôi vẫn không hay, không biết tôi lên tiếng nói đề vợ tôi vui mừng vì tôi chưa chết và đang ở đây, nhưng vợ tôi vẫn lặng thinh và buồn bả thở than như tôi không hề có mặt bao giờ. Nắm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ tôi như nắm vào khoảng hư không trống rổng…buồn tình tôi đến bên cạnh con tôi bế nó lên như bế hư không, không nắm bắt được hình hài của nó và nó vẫn vô tư nghịch những hạt bo bo thay cơm của hai mẹ con nó. Tôi cảm thấy bơ vơ trống trải như ngày nào 30-4-1975. Mọi người đều vô tình ngoảnh mặt làm ngơ chạy theo chiến thắng kẻ thù…nay vợ con quên lãng không nhận ra mình. Đời người bạc bẻo thế đó!.Tôi buồn và bỏ nhà ra đi nhưng quên mở của nhưng nó vẫn xuyên qua bên ngoài mà không động chạm đến cánh cửa. Tôi không thèm để ý đến điều ngạc nhiên lý thú đó!!! Tôi vừa ra khỏi cửa bắt gặp lại bà mẹ vợ tôi từ trong cánh cửa không mở hiện ra tôi không ngạc nhiên lắm vì trong thơ gởi vào trại tù vợ tôi có báo tin là mẹ chết rồi! Bà nhìn tôi thương hại trong ánh mắt chở che không nói lấy một lời nào, nhưng tôi đọc được ý nghĩ tư tưởng của mẹ bảo tôi mau quay về trại Cải tạo kẻo muộn còn ở đây có mẹ lo!. Chúng tôi liên lạc cho nhau bằng ý nghĩ tư tưởng không bằng lời…và tôi thui thủi trở lại trại tù.

Thấy tôi tỉnh lại và ngoại ngậy tay chân ông đại úy già mừng rỡ kêu lên và báo bác sĩ hay! Còn tôi tỉnh lại cãm thấy cơn đau lập tức kéo đến hành hạ thân xác tôi của một người vừa trải qua một giấc mơ giữa thực và ảo giữa sống và chết!? hay là nhưng trải nghiệm bên kia cửa tử, thế giới ngươi chết??? Như vậy chết và sống đâu có gì cách biệt và khác nhau!? ranh giới giữa sống và chết chỉ được phân định cách biệt nhau giữa hận thù và tình thương giữa chiến tranh và hòa bình. Nó tạo nên một trạng thái của một dòng sống liên tục bất tận của nhân sinh vũ trụ. Tôi cố nhắm mắt một chút để ôn lại mọi diễn tiến xảy ra và một phần nào hiểu rõ tình hình cho hiện tại bấy giờ.

THỰC TẠI LÀ ĐÂY!

Dưới ánh trăng mờ thê thảm nguyên cả hội trường cải tạo rộng lớn đầy kín những cổ quan tài và những hàng nến cháy lung linh bập bùng theo từng cơn gió thoảng trong ánh trăng nhạt nhòa sương đêm! Có mấy ai rạng danh anh hùng mà cầm được nước mắt để khóc cho người nằm xuống vì quê hương tổ quốc.

“Hồn tử sĩ gió… ù ù thổi,
Ánh trăng khuya doi dõi soi
Nào ai mạc mặc nào ai gọi hồn”-Nguyễn Du

Diễn tiến tình hình…

Trung Đoàn CS sai cử người đại diện xuống để lập biên bản kiểm kê số người thương vong và lấy danh sách họ tên người chết để báo cáo về thân nhân gia đình có người đi học cải tạo. Thông báo cho trại biết ngoài tỉnh Long Khánh và vùng phụ cận các trại hòm {quan tài} hết hàng cung cấp cho chúng ta và “Thế cho nên phải tự khắc phục nấy!?” phải tập trung anh nào bị bệnh lên Trung Đoàn chữa trị.

Phía Cải Tạo chúng tôi phải chuyển những ngươi bị thương và xin cho một số Bác Sĩ Cải Tạo đi theo giúp bệnh nhân…
Đêm khuya gần sáng tiếng la tiếng hét đau đớn nảo lòng vang vọng từ phía bệnh xá trung đoàn/CS hòa lẫn với mùi tử khí rùng rợn lạnh lòng trước những cổ quan tài như tiếng gọi hồn ai oán…!

Sáng sớm hôm sau vệ binh áp tải các bác Sĩ về trại các anh vẽ mặt buồn so muốn khóc…các anh bảo ”họ chuyển người bị thương và xác chết của họ đi hết rồi!? và mang theo tất cả thuốc mem cứu chữa dọc đường để cấp cứu Cán Bộ và Bộ Đội của họ. Trên trung đoàn chỉ còn những người bị thương là người Cải Tạo tụi mình bị chúng bỏ lại cùng với hai bao muối hột bảo mình nấu` sôi lên dùng để rửa vết thương và dặn thêm ngày rửa 4-5 lần chóng lành lắm. Chúng tôi trong rừng cũng chửa bệnh bằng muối và thuốc lá Xuyên Tâm Liên chống”Sưng tấy” thế mà cũng sống ra “Phếch” đấy!?

Trước khi trở về trại có hai người bạn ta vừa chết vì vết thương quá nặng không thuốc men thiếu dụng cụ y khoa can thiệp phẫu thuật kịp thời và không cho chuyển thương sớm về bệnh viện trung ương thành phố! Một số anh em còn lại vết thương còn mãnh đạn đính trong người nếu không kịp thời mổ đạn lấy ra họ sẽ bị nhiễm trùng và chết!

Đây chính là bản chất hận thù, độc ác của quân đội Cộng Sản Quốc Tế nói chung và Bộ Đội Cụ Hồ Bắc Việt Nam nói riêng xuất phát từ long thù hận của giai cấp vô sản chuyên chính với kẻ thù:”Thà giết lầm hơn bỏ xót”. Người cộng sản không tình đồng loại họ sẵn sàng ban phát súng “Ân huệ” cuối cùng cho thương bệnh binh của họ mỗi khi bị truy kích của quân ta-VNCH- Để bảo toàn mạng sống cho họ được nhanh chống rút lui hơn là bị vướng víu thương binh. Cũng vì lý do nầy, trong cuộc chiến tranh Miền Nam, phía quân cộng sản Bắc Việt không có` chủ trương bắt giữ tù binh của VNCH trong các cuộc công đồn đánh bót được thành công, nếu bắt được địch VNCH họ VC khai thác xong là họ giết chết ngay. Không bắt giữ làm tù binh vì họ lén lút xâm nhập miền nam chỉ có mật cứ lén lút thì làm sao có đất nhốt tù binh và nuôi ăn họ. Họ cứ giết khỏi nuôi ăn và canh giữ tù. Chỉ có tù binh Mỹ là họ để lại làm con tin trao đổi cho ngày 30-4-1975 chỉ có toàn là tù binh Mỹ không có tù binh VNCH, nếu có họ cũng giết…giết để không có tù binh và chứng tỏ được mình là “Kẻ xăm lăng”Miền Nam và vi phạm trắng trợn H Đ Paris/73 chỉ có tù binh Mỹ và Tù binh VC trao đổi nhau mà thôi!??? Số tù binh Mỹ bị bắn rơi máy bay tại Hà Nội trong trận bỏ bomb chiến dịch Line Backer 1-2 trong 12 ngày đêm san bằng Hà Nội cuối năm 1972. Để trao đổi tù binh Cộng Sản bị bắt tại Miền Nam/VNCH, một tù binh Mỹ đổi lấy cả ngàn tù binh Cộng Sản Bắc Việt, cho có tiếng trao đổi và có tiếng cộng sản nhân đạo với dư luận quốc tế…và cũng để lấp đi sự xấu xa vô nhân đạo Cộng Sản BV thô bạo trắng trợn chiếm lấy miền Nam/VN và tự cho mình được quyền ”Giải phóng” dân miền Nam để che mắt thế giới bị đui chột, mù lòa…!? "- SIC

 Nguồn: https://www.blogger.com/blog/post/edit/1896694015485963991/7322745754871584293

                                                                                Huỳnh Mai St.8872
                                                           Cựu binh tù cải tao- Đạn Nổ Trong Tù Long Khánh

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHIẾN LƯỢC HOA KỲ, hay CHIẾN LỢI PHẨM csVN ?!