SÀI GÒN 46 NĂM- TÙ CẢI TẠO &TÙ COVID.19/VŨ HÁN...!!!

 


Tranh luận về 'ngược đãi' sau 40 năm





















Bản quyền hình ảnh vietnam archives
Image caption Cuộc chiến đã khép lại tròn 40 năm sau khi quân đội Bắc Việt tiến vào Sài Gòn ngày 30/4/1975, nhưng hòa giải, hòa hợp giữa hai bên thắng và thua cuộc đã đạt được tới đâu vẫn có thể là câu hỏi?

Bốn mươi năm đã qua kể từ ngày 30/4/1975, giữa thành viên Bên thắng cuộc và thành viên Bên thua cuộc trong cuộc chiến Việt Nam vẫn còn bất đồng nhất định về việc có hay không có ngược đãi hậu chiến của bên thắng đối với bên thua cuộc.
Một Đại tá thuộc Bên thắng cuộc và một Đại úy thuộc Bên thua cuộc hôm thứ Năm đã có những quan điểm khác nhau tại Bàn tròn hôm 23/4/2015 của BBC Việt ngữ.
Trước hết, Đại tá Phạm Hữu Thắng, nguyên cán bộ nghiên cứu cao cấp thuộc Viện Lịch sử Quân sự, Bộ Quốc phòng Việt Nam, bình luận về một số ý kiến mà sử gia từ Đại học Quốc gia Hà Nội, PGS. TS. Vũ Quang Hiển trao đổi với BBC được công bố gần đây và tại cuộc Tọa đàm.


















Ông Phạm Hữu Thắng nói: "Tôi cho rằng sử gia Vũ Quang Hiển cũng nói tương đối đúng thực trạng của hậu 30/4, thực ra cuộc chiến tranh mà đầu tiên do Mỹ gây ra ở Việt Nam.
"Thế và sau 30/4 thì kết thúc cuộc chiến tranh đó, rõ ràng là phía Việt Nam Cộng Hòa và phía nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam là hai lực lượng thù địch nhau.
"Cái nguyên nhân của nó có lẽ không phân tích sâu ở đây, chỉ nói rằng là thời chiến tranh hai bên xác định là kẻ thù của nhau, điều ấy là rất rõ và rõ ràng những người cầm súng phía bên kia, không phải ai cũng buộc phải cầm súng, ai cũng có lòng nhân đạo.

"Và có rất nhiều người tham gia tàn sát, rồi bắn giết nhân dân, về phía Quân đội Nhân dân Việt Nam cũng như Mặt trận, Quân Giải phóng Nhân dân Việt Nam.
"Đã xác định là đối thủ rồi thì khi khi giải phóng rồi, thì như bên ngoài tuyên truyền là sẽ có một cuộc đàm phán đẫm máu, nhưng thực chất không có tàn sát đẫm máu.
"Mà việc cho một số đi cải tạo, đi học tập, tôi nghĩ là quốc gia nào cũng thế thôi. Còn điều kiện kinh tế Việt Nam thời đó, thì rõ ràng không thể, ngay cả với quân đội, với nhân dân, cũng chưa chăm lo được hết, thì không thể nói là chăm lo được một cách đầy đủ cho những tù binh phía bên Việt Nam Cộng Hòa.
 



















Bản quyền hình ảnh vietnam archives
Image caption Nhiều người bên kia chiến tuyến (hay bên thua cuộc) vẫn còn 'tức giận' về ngày 30/4, theo nhà nghiên cứu lịch sử quân sự Việt Nam từ Hà Nội. 
 
"Điều đấy cũng phải hoàn cảnh như thế thôi, chứ còn tôi nghĩ nói là ngược đãi thì cũng có thể có những trường hợp cụ thể, bởi vì thực ra Việt Nam Cộng hòa, trong điều kiên quân đội thì được viện trợ của Mỹ, thì tôi nghĩ rằng cuộc sống có thể khá hơn phía những quân nhân của quân Giải phóng hay Quân đội Nhân dân Việt Nam.
"Cho nên có thể người ta nghĩ đấy là một sự ngược đãi, nhưng điều kiện sống, điều kiện kinh tế của Việt Nam lúc ấy, tôi cho rằng cũng không thể đối xử tốt hơn được," nhà nghiên cứu từng làm việc tại Viện Lịch sử Quân sự, Bộ Quốc phòng Việt Nam, nói với BBC.

'Ngăn cách còn lớn'

 



















Theo Đại tá Phạm Hữu Thắng, cuộc sống của nhiều người dân Việt Nam, trong đó có bản thân ông Thắng đã 'trở lại bình thường', và ông bình luận về khác biệt giữa các bên thắng cuộc và thua cuộc.
Nhà nghiên cứu nói:
"Thực ra bản thân chúng tôi sống hiện nay cũng thấy sau 30/4, cuộc sống, sau nhiều biến cố cũng đã trở lại rất bình thường.
"Và thực ra cũng không có một cái gọi là thù hằn và có những hằn học gì với lại phía những người đứng bên kia chiến tuyến.
"Nhưng mà quả thực trên mạng, qua trao đổi, cũng thấy rằng cái gọi là sự tức giận của những người phía bên kia vẫn còn đang quá lớn.
"Và cái gọi là ý thức, hệ tư tưởng của họ vẫn còn đang hằn sâu và vẫn chưa xóa nhà đi được cái từ 'cộng sản' trong họ.
"Thực ra chúng tôi bây giờ vẫn mang danh là những người cộng sản, cuộc sống thì cũng bình thường, trong xã hội vẫn hiền hòa, có thể có cái này, cái khác, nhưng mà vẫn cảm nhận là đi lên.
 



















Bản quyền hình ảnh vietnam archives
Image caption Việc ngược đãi với các thành viên đi 'học tập, cải tạo' không phải là 'chính sách nhà nước', theo nhà nghiên cứu từ Hà Nội.
"Và chúng tôi đúng thực sự là không thấy hằn học gì với những người bên kia chiến tuyến và có lẽ cái ngăn cách thì chúng tôi cho rằng không còn.
"Nhưng đúng trên mạng và qua trao đổi, chúng tôi thấy ngăn cách giữa phía bên kia vẫn còn rất lớn. Tôi nghĩ cái này có lẽ mọi người cũng phải xem xét lại trong việc chung tay gây dựng dân tộc, xây dựng đất nước.
"Chứ còn chúng ta vẫn giữ cái hận thù như thế, thì có lẽ là hơi khó tiếp cận với nhau," nhà nghiên cứu lịch sử quân sự nói với BBC.

'Khủng bố tinh thần'

Trao đổi lại với Đại tá Phạm Hữu Thắng tại Bàn tròn, ông Nguyễn Quý, nguyên Đại úy Sư đoàn Nhảy dù, người có mặt tại Bộ tư lệnh của quân đội Việt Nam Cộng Hòa tại Ngã tư Bảy Hiền, Sài Gòn, vào thời điểm 30/4/2015 và có gần 8 năm đi 'tù cải tạo', nói:
 


















"Thứ nhất, tôi xin thưa với Đại tá Thắng là những người Việt Nam ở trong nam và những người Việt hải ngoại hiện tại không có hệ tư tưởng nào hết, không có một hệ tư tưởng về cộng sản hay là không cộng sản, không có tư tưởng.
"Chúng tôi chỉ là những con người nhân bản thôi, không có căm thù, từ trong trại cải tạo, chúng tôi nói ra những cái hà khắc, cái phân biệt đối xử.
"Ngoài chuyện ăn uống không đầy đủ như quý vị nói, thì thông cảm đi. Nhưng cái khủng bố về tinh thần, chúng tôi đi tới mỗi trại tù mới đều có bắn vài người để dằn mặt cái trại đó.
"Bị chuyện ấy là sự thật, trại nào cũng có bắn vài người hết. Không có đánh đập trực tiếp trước sân.
"Nhưng có những vấn đề bắn ở sau rừng và có những trại xử tử ngay tại trong trại như trại Long Giao xử tử ông Đại úy Tịnh chỉ gởi một cái thư về nhắn thăm gia đình thôi, mà đã xử tử ông Nguyễn Văn Tịnh ngay tại Long Giao, thì hàng ngàn người biết chuyện đó.
 



















Bản quyền hình ảnh vietnam archives
Image caption Một số lượng đông đảo các thành viên binh lính, sỹ quan, nhân viên, quan chức chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã ra trình diện chính quyền mới từ sau 30/4/1975.
"Rồi tại trong trại Ka Tum tôi ở thì có xử tử ông Nguyễn Văn Tuyến và ông Nguyễn Bình Thơ, là những người ngồi gần tôi, họ không làm gì phản đối, chống đối hết.
"Họ chỉ đi làm về trễ hai tiếng đồng hồ thôi mà đem ra bắn bỏ, thì sự bắn bỏ đó là để dằn mặt những người khác không được làm cái gì hết.
"Để ú ớ là bắn chết, trại nào cũng có hy sinh vài người như vậy để dằn mặt anh em chúng tôi, để nằm yên ở trong trại tù đó, và như những đàn cừu. Đó là tôi kể chỉ sơ là chuyện như vậy thôi.
"Quý vị nói là ở trong tù không có phân biệt đối xử hà khắc, thực sự là một sự khủng bố tinh thần, thưa Đại tá Thắng," ông Nguyễn Quý từ San Diego, California, Hoa Kỳ nói.

'Không được chứng kiến'

Khi được yêu cầu bình luận ý kiến này của ông Nguyễn Quý, cựu tù nhân cải tạo đã sang Hoa Kỳ định cư từ năm 1994 theo diện HO, chương trình di cư nhân đạo hay chương trình ra đi có trật tự, Đại tá Phạm Hữu Thắng từ Hà Nội, nói:



















"Tôi thực ra không được chứng kiến những cảnh ấy, mà thực ra chính sách của nhà nước, thì rõ ràng chúng tôi không (có chính sách ấy), còn trường hợp cụ thể chúng tôi không nắm được, cho nên không thể nói là tôi có thể phản hồi được cái đó của anh.
"Tôi cũng không là người trực tiếp mục thị cái lời kể đó, cho nên là không (có ý kiến) gì, còn về mặt chính sách nhà nước, tôi nghĩ rằng sẽ không có chính sách ấy.
"Và người ta chỉ tập trung cải tạo trong một thời gian nào đấy để xóa bỏ ngăn cách, chứ còn với cái gọi là đối phương, người ta sợ rằng ra sẽ có một cái nguy hiểm cho xã hội thì nó có một chính sách ấy thôi.
"Chứ còn không có chuyện chính sách nhà nước, hoặc pháp luật nhà nước mà đề ra cái việc giết hại để dằn mặt như thế," nguyên cán bộ nghiên cứu của Viện Lịch sử Quân sự, thuộc Bộ Quốc phòng Quân đội Nhân dân Việt Nam, từ Hà Nội nói với Bàn tròn.
Chúng tôi sẽ tiếp tục giới thiệu các ý kiến của khách mời tại cuộc Bàn tròn về ngày 30/4 này.
Quý vị có thể theo dõi toàn văn cuộc Tọa đàm của các vị khách mời với BBC tại đây.

Nguồn:https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/04/150423_tranh_luan_vietnam_war

'Học tập cải tạo' hay khổ sai, lưu đày?

Việt-Long, RFA
2015-04-27


Khung cảnh một trại tù 'cải tạo' dựng lại trong phim "Vượt Sóng" được nhiều người tù 'cải tạo' nhìn nhận là trung thực 80%.
Khung cảnh một trại tù 'cải tạo' dựng lại trong phim "Vượt Sóng" được nhiều người tù 'cải tạo' nhìn nhận là trung thực 80%.
'Journey from the fall' trailer.
 Sau ngày 30 tháng Tư 1975 chỉ trong vòng hai tháng hằng trăm ngàn quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa bị đưa vào các trại tập trung cài tạo, nói là  để học tập tư tưởng tiến bộ theo chủ nghĩa xã hội rồi trở về sinh sống hài hòa trong xã hội mới. Sĩ quan cấp úy được dặn đem theo 10 ngày tiền ăn, và 1 tháng cho cấp tá trở lên. Điều gì xảy đến với họ sau đó? Chính sách tập trung cải tạo được thực hiện thế nào?
Đài Á Châu Tự Do phỏng vấn hai cựu sĩ quan  và một nhân viên dân chính trung cấp của Việt Nam Cộng Hòa về đề tài này. Vào tháng tư 1975 họ là Trung úy Nguyễn Ngọc Tiên, 8 năm tù 'cải tạo', đại úy Hồ Công Bình, 9 năm, và ông Đỗ Mạnh Trường, sĩ quan quân đội biệt phái sang một nhiệm sở dân sự, 8 năm tù.

Nhẹ dạ, cả tin?

Trả lời câu hỏi vì sao trong tháng 5 và tháng 6-1975 cả quân đội miền Nam đã trình diện đúng theo lệnh gọi để vào các trại tập trung, ông Nguyễn Ngọc Tiên nói:
Ông Nguyễn Ngọc TiênKhi mà họ chiếm hết cả miền Nam rồi thì tất cả các sĩ quan, binh sĩ Quân lực Việt Nam Cộng Hòa ở trong tay họ. Chúng tôi, một số những người , theo tin tức thì còn những tàn quân ở trong rừng, cũng có một số người cố gắng kiếm đường để vào. Cá nhân chúng tôi cũng kiếm đường để đi vào bưng nhưng cho tới giờ chót thì không còn cách nào khác hơn là đi trình diện để rồi nhận cái án tập trung của họ thôi. Nếu không thì cũng nằm trong tay họ vì sau đó bị bắt thì cũng nằm trong tay họ thôi.
Việt Long: Thưa, lúc đó ông có tin là học tập cải tạo 10 ngày hay 1 tháng rồi sẽ được trở về hay không?
Ông Nguyễn Ngọc Tiên: Tôi hoàn toàn không tin vào điều đó bởi vì có kinh nghiệm của gia đình chúng tôi. Khi ở ngoài Bắc, việc Cộng sản kêu gọi đi tập trung vào để gọi là cải tạo hay học tập thì chúng tôi không biết chắc được rằng là đi như thế nào. Tôi không tin vào thời hạn 1 tuần, 10 ngày hay 1 tháng, hay là bao lâu. Chúng tôi cũng không nghĩ rằng là họ có thể kéo dài như là họ đã làm.
Việt Long: Và ông Hồ Công Bình, cựu đại úy Biệt động quân tiếp lời:
Ông Hồ Công Bình: Lúc đó chúng tôi là Liên đoàn 4 Biệt động quân và tôi là Tiểu đoàn phó 43, Biệt động quân. Liên đoàn 4 Biệt động quân tổng trừ bị của chúng tôi được lệnh rút về Sài Gòn để phòng thủ phía Đông của Sài Gòn. Miền Nam thất thủ rồi, thì có những đường lối của họ mà mình cũng không ngờ tới. Thứ nhất họ cho binh sĩ và hạ sĩ quan học tập 7 ngày. Họ chỉ cho học có 7 ngày đó và xong xuôi thì thấy binh sĩ và hạ sĩ quan phơi phới đi ra về. Mình thấy họ nói là họ đã thống nhất và họ nói đi học tập đi rồi sẽ trở về trong 1 tháng. Như vậy, mình cũng tạm yên chí để đi vô coi như thế nào. Đến khi vào rồi mới biết rằng đó là cả một sự việc mà mình không ngờ đến.

Cải tạo hay tù khổ sai?

Việt Long: Thưa, sau đó thì ông bị đưa đi những trại tập trung nào, ở đâu?
Ông Hồ Công Bình: Họ chuyển tôi về Long Giao. Khi ở đó 8 tháng thì chúng tôi đã biết rằng đây là trại tù đầu tiên mà chúng tôi đến. Bắt đầu thấy những cơn đói đến hành hạ. Gạo tồn trữ trong rừng từ lâu đã thành mối mọt, họ cho mình ăn. Có một số anh em đã bị phù thủng rồi. Sau 8 tháng đó rồi thì xuống tàu Sông Hương. Khi xuống tàu Sông Hương rồi thì lúc đầu chúng tôi vẫn tưởng là đi ra Phú Quốc hoặc là Côn Sơn.
Không ngờ rằng trên đường thẳng đi ra lộ trình hướng Bắc. Ghé đến Hải Phòng, khi lên xe lửa thì nhốt chúng tôi vào wa-goong chở toàn súc vật. Khi tới phà Ô Lâu để qua Yên Bái thì xuống tàu để bắt đầu qua phà, chúng tôi đã bị dân ở nơi đó ném đá.
Trên đường ra Bắc, ghé đến Hải Phòng, khi lên xe lửa họ nhốt chúng tôi vào wa-goong chở toàn súc vật. Khi tới phà Ô Lâu để qua Yên Bái thì xuống tàu để qua phà, chúng tôi đã bị dân ở nơi đó ném đá.
Ô. Hồ Công Bình
Sau này, chúng tôi mới được những người đó họ nói với chúng tôi rằng đã được học tập là có tù đi qua đây và những đám này là có nợ máu với nhân dân và học tập nói là phải hành động, cư xử với họ như thế nào. Sau đó thì tụi tôi vào tới trại Sơn la, Yên Bái...nhiều trại lắm.
Ở Yên Bái gồm có những đoàn 776, hồi đó do quân đội quản lý, bắt phải đi rừng leo lên chặt nứa, chặt cây để về làm trại để nhốt mình ở trong đó.
Trong rừng thì làm sao có gạo được. Chúng tôi chỉ duy nhất có ăn khoai, ăn sắn (khoai mì) và bo bo. Buổi sáng họ chỉ phát 3 củ khoai mà leo lên rừng mà chặt cây. Tụi tôi phải đi ra ngoài, tìm kiếm rau.
May là tụi tôi là Biệt động quân đã được huấn luyện về “mưu sinh, thoát hiểm” nên có thể tìm ra được những rau quả để mà đỡ đói; Còn hơn là những ông sĩ quan phục vụ văn phòng thì rất là tội cho họ trong vấn đề đó.
Việt Long: Sau một thời gian dài như vậy thì tỉ lệ tử vong có nhiều không? Có người nào trốn trại thoát hay không?
Ông Hồ Công Bình: Thứ nhất là ăn uống thiếu thốn vệ sinh. Thứ hai là sốt rét. Có những người bị như thế này, thế kia. Con số tử vong có thể nói là khá. Tụi tôi ở trong rừng như vậy nên khi mà (có ai) chết  thì đưa từ trại này lên trên đoàn của họ rồi phải chôn tại chỗ của họ. Cho đến bây giờ cái sĩ số đếm được người chết ở ngoài Sơn La với lại Yên Bái rất nhiều.
Tôi không thể ước lượng được khoảng bao nhiêu, tại có rất nhiều trại nằm trong đoàn 776. Do đó chỉ biết rằng một cái trại của tôi là đã chết khoảng mười mấy, hai chục người với trong số độ khoảng hai trăm mấy tù nhân.
Số lượng bịnh tật nặng nề rất là nhiều; Mà đã bịnh tật thì chỉ có ‘xuyên tâm liên’ không chứ đâu có thuốc gì nữa đâu để mà chữa. Do đó số còn sống được đây là cả một điều may.
Việt Long: Trong thời gian đó thì gia đình của quí vị, vợ con… sinh sống như thế nào, được đối xử ra sao, ông Đỗ Mạnh Trường nói:
Ông Đỗ Mạnh Trường: Khi tôi về, tôi nghĩ là cò lẽ đời sống của tù là khốn nạn nhất nhưng qua câu chuyện của gia đình thì tôi thấy hóa ra là mình còn may mắn hơn người ở nhà. Người ở nhà đã phải nhịn ăn, nhịn mặc để lo kiếm sống cho chính mình và cho con cái, mà còn phải nhịn ăn để dành để thăm nuôi chống con ở ngoài trại nữa.
Đời sống của người dân miền Nam trong giai đoạn đó, ít nhất là cho đến năm 1980, những người có gia đình đi cải tạo, đời sống của gia đình rất là khó khăn và bi thảm- phải dùng chữ bi thảm.
Đời sống của người dân miền Nam trong giai đoạn đó, những gia đình có người đi cải tạo, rất là khó khăn và bi thảm- phải dùng chữ bi thảm.
Ô. Đỗ Mạnh Trường

Mưu đồ chính sách lưu đày?

Việt Long: Ông có nghĩ đến lý do vì sao mà chính quyền Cộng sản lại giam nhốt các vị lâu như vậy không?
Ông Đỗ Mạnh Trường: Tôi có thể nhìn thấy chứ. Đó là chính sách: một là muốn giam để vô hiệu hóa những thành phần có thể chống đối sau này.
Thứ hai chính là làm tê liệt, hủy hoại nguyên cả một thế hệ-đó là những thế hệ của miền Nam. Nên nếu mà họ có khả năng giam càng lâu thì càng tốt.
Việt Long: Thưa ông, có một sử gia trong nước mới đây nói rằng chính sách cải tạo đó không phải là ngượi đãi hay là tù tội mà chỉ là cải tạo cho tốt rồi cho về thôi. Nói rằng ngược đãi là không đúng sự thật.
Ông Đỗ Mạnh Trường: Hỏi anh chàng đó là có người nhà đi tù cải tạo hay không. Tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện. Những người miền Nam mà có gia đình ở miền Bắc vào thăm. Họ cũng khuyên câu đầu tiên là các bác, các chú ráng cải tạo cho tốt để được về với gia đình; Nhưng sau đó một thời gian thì những người đó họ không dám nói những điều đó nữa.
Đó là sự ngụy biện hoàn toàn. Bỏi vì đã quá rõ ràng, nếu không có áp lực của thế giới thì chắc chắn là tất cả những cựu quân nhân, với danh nghĩa là đi tù cải tạo, sẽ chẳng còn mấy người về.
Xin nhấn mạnh rằng, cho đến năm 1979, khi đã có một số người được chở vào Thanh Phong, Thanh Hóa để biến thành trại viên thay vì phạm nhân, theo danh nghĩa họ nói. Họ đã được trả lại đồng hồ, được phép đi ra khỏi trại mà không phải có tụi nó dẫn theo, thì họ lại được khuyến khích là chỉ trong một thời gian ngắn nữa các anh sẽ đưa vợ con các anh ra ngoài này.
Thế hỏi anh, giả sử chính sách tiếp tục, những thế hệ, giai cấp đó có còn hay không hay là tất cả con cái chúng ta đã trở thành người Thượng hết rồi, chỉ trong một thời gian rất ngắn.
Ông Hồ Công Bình: Cái cha đó chưa bao giờ ổng ở trong tù hết. Khi nào chính những người ở bên Mỹ này họ có cần diet, tức là họ cần làm cho con người của họ nhỏ bớt đi, ốm bớt đi thì nhiều khi tôi cũng nói đùa với họ ‘Anh cần chi uống thuốc.
Anh chỉ cần về Việt Nam, chỉ cần xin Cộng sản cho anh vô ở tù thì 1 tháng anh có thể xuống 30 lbs rồi”. Tôi nghĩ tôi không cần nói nhiều. Sử gia đó cứ vô trong tù ở đi sẽ biết nó như thế nào, thưa anh.

Đâu là hoà giải, đoàn kết?

Việt Long: Thưa ông, câu hỏi cuối là ngày đó, thời gian đó, các ông nghĩ chính quyền Cộng sản Việt Nam có thể làm điều gì tốt hơn thế đối với các sĩ quan, viên chức Việt Nam Công hòa để thực hiên điều họ nói là hòa hợp và đoàn kết toàn dân xây dựng  đất nước?
Ông Hồ Công Bình: (nói đến) Người Cộng sản thì tôi không biết sẽ nói như thế nào. Tôi cũng đọc sách sử nhiều. Tôi cũng thấy được Civil War của Mỹ, cuộc nội chiến của Mỹ. Sau khi Bắc quân đã thắng rồi và Nam quân đã đầu hàng rồi, những người thuộc Nam quân đầu hàng vẫn được giữ vũ khí, trở về địa phương của họ sinh sống. Ngay cả những nghĩa trang của họ tất cả đều được giữ nguyên như vậy.
Ngay cả bên Thổ Nhĩ Kỳ cũng có những gương như vậy. Nếu những cấp lãnh đạo của Cộng sản, ít ra họ có hiểu được sử, và hiểu và áp dụng những cái như vậy để cho nhân dân có tự do. Họ biết trọng dụng lại những người như vậy để xây đắp lại. Họ cởi mở hơn. Và họ làm như vậy, tôi nghĩ là không có cảnh người ta bỏ đi ra vượt biên “cho đến cột đèn cũng bỏ đi nữa”.
Họ sử dụng một chính sách thù địch đối tất cả những người còn lại, họ đã cắt đứt con đường gọi là hòa hợp, hòa giải dân tộc ngay từ những ngày đầu tiên.
Ô. Nguyễn Ngọc Tiên
Cho đến bây giờ, báo chí hay truyền thông vần còn nói có một số người họ vẫn còn đi tới bên Úc và bị Úc phân loại ngay trên biển để trả về. Như vậy anh tính nó như thế nào. Họ vẫn chưa có một sự chuẩn bị ở trong đó.
Ông Nguyễn Ngọc Tiên: Thưa ông, ở trên thế giới này, rất là nhiều bài học mà bài học tốt nhất là sau khi Hoa Kỳ chấm dứt cuộc chiến tranh Nam Bắc.
Đó là nếu quả thực họ có ý hướng hòa hợp, hòa giải dân tộc thì (lúc đó) họ đã chiếm toàn thể đất nước rồi, những người ở miền Nam gọi là đối nghịch với họ không có vũ khí trong tay và họ đang nắm giữ quyền lực thì tôi nghĩ rằng họ phải tận dụng tất cả những nguồn nhân lực, tài lực ở miền Nam mà khi họ vào họ đã thấy được để sử dụng.
Tôi nghĩ không phải tất cả những người ở miền Nam đều là thù địch với chính sách muốn thay đổi để mà cải tiến dân tộc như vậy. Bởi vì họ sử dụng một chính sách thù địch đối tất cả những người còn lại, họ đã cắt đứt con đường gọi là hòa hợp, hòa giải dân tộc ngay từ những ngày đầu tiên.
Việt Long: Và cuối cùng, kết thúc cuộc phỏng vấn này ông Đỗ Mạnh Trường cho rằng:
Ông Đỗ Mạnh TrườngLàm gì có hòa giải, hòa hợp dân tộc. Đó là lời “ranh” để dụ dỗ những người nhẹ dạ. Mục tiêu của Cộng sản là tiêu diệt nguyên cả chế độ của miền Nam Việt Nam hay nói chung của cả dân tộc Việt Nam. Không hề có hoà giải, hòa hợp dân tộc đâu. Người nào tin vào cái chuyện đó là điều rất là khôi hài và ngu xuẩn.
Ý kiến (19)

Việt Thường

nơi gửi USA
Những người từng ở các trại tập trung cải tạo đều biết rằng các trại nầy thường ở tuốt trong rừng xâu xa các thành thị. sinh hoạt như một trại lao động khổ sai. Thì rỏ ràng người tủ ở đây là tủ khổ sai và lưu đày biệt xứ. người tù bị di chuyển khắp nơi từ nam ra bắc vô cùng cực khổ và đói khát.
31/05/2017 06:56

Việt Thường

nơi gửi USA
Những người từng ở các trại tập trung cải tạo đều biết rằng các trại nầy thường ở tuốt trong rừng xâu các thành thị. sinh hoạt như một trại lao động khổ sai. Thì rỏ ràng người tủ ở đây là tủ khổ sai và lưu đày biệt xứ. người tù bị di chuyển khắp nơi từ nam ra bắc vô cùng cực khổ và đói khát.
31/05/2017 06:54

hailua

nơi gửi usa
dung tin nhung gi cs noi ma hay nhin ky nhung gi cs lam loi noi cua tong thong ng van thieu that la chi ly
03/05/2015 01:28

nhan ban

nơi gửi trai tim nguoi
me vn dan toc vn san sang tha thu cho nhung dua con loi lam ( dang cong san vn) dung de qua muon nhu sadam hussen carafi nhe nhung thang suc vat cong san vn
02/05/2015 23:47

forever

nơi gửi Việt Nam
Tất cả là do ý chí sắt đá của Việc giành quyền kiểm soát của các ngài cộng sản hết.
Các ngài không thể chịu nổi sự xâm lăng của đế quốc bởi tư tưởng của các ngài là :"thà làm Vua nước Nam còn hơn là làm tớ cho ngoại bang". Một tư tưởng thông minh vĩ đại mà.
02/05/2015 03:44
Xem tất cả ý kiến.
Nguồn:https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/re-education-or-hard-labor-sentences-04272015215003.html
Ngược đãi sau 30/4 là bi kịch lịch sử
Nam Nguyên, phóng viên RFA
2015-04-22

Hình ảnh người thương phế binh VNCH không được hưởng bất cứ quyền lợi gì. Cụ ăn mày Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa Bùi Văn Thiệt, SQ 67/101890 TĐ3/TrĐ7/SD5BB KBC 4.737
Hình ảnh người thương phế binh VNCH không được hưởng bất cứ quyền lợi gì. Cụ ăn mày Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa Bùi Văn Thiệt, SQ 67/101890 TĐ3/TrĐ7/SD5BB KBC 4.737
RFA files photos
 Đánh dấu 40 năm chiến tranh Việt Nam kết thúc, một vấn đề lại được đem ra mổ xẻ, đó là có hay không câu chuyện phân biệt đối xử ngược đãi quân dân cán chính VNCH sau khi miền Bắc thống nhất đất nước và đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Công dân hạng hai trên đất nước mình
Sau khi chiến tranh Quốc-Cộng kết thúc vào ngày 30/4/1975, quân dân cán chính của chế độ VNCH chịu nhiều thống khổ và bị phân biệt đối xử. Tình trạng này chỉ được cải thiện vào cuối thập niên 1980 khi Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tiến hành đổi mới.
Theo nhà báo Lê Phú Khải, nguyên thường trú Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) tại Đồng bằng sông Cửu Long thì dùng các từ “ngược đãi” “phân biệt đối xử” là chưa chuẩn xác, vì thực tế nó ghê gớm và kinh khủng hơn thế rất nhiều. Từ Saigon ông Lê Phú Khải nhận định:
“ Đây là một đường lối sai lầm làm cho nhiều người khốn khổ, thậm chí có những người phải sống dở chết dở thì đây là bi kịch chứ không phải là ngược đãi, nó là bi kịch của cả một đất nước.”
Trong khoảng một thập niên kể từ ngày 30/4/1975,  nếu nói quân dân cán chính VNCH và gia đình của họ trở thành công dân hạng hai ngay trên đất nước mình thì cũng có nhiều phần đúng. Bởi vì chính sách của Đảng Cộng sản đã thay đổi tận gốc nền tảng xã hội ở Nam Việt Nam, quyền tư hữu đất đai không còn, các đợt cải tạo công thương nghiệp tư doanh đã quốc hữu hóa đồng loạt khối doanh nghiệp tư nhân dù là doanh nghiệp lớn hay nhỏ. Ngoài ra rất nhiều tài sản và nhà ở của sĩ quan cao cấp, viên chức VNCH bị tịch thu với những lý do mơ hồ như có nợ máu với nhân dân, hoặc bị chụp mũ là tư sản.
Đây là một đường lối sai lầm làm cho nhiều người khốn khổ, thậm chí có những người phải sống dở chết dở thì đây là bi kịch chứ không phải là ngược đãi, nó là bi kịch của cả một đất nước
nhà báo Lê Phú Khải
Những sai lầm chết người
Ông lê Phú Khải nhận thức từ hiểu biết qua công tác nhà báo của mình, ngay trong những năm đầu khi Miền Nam khởi sự được nếm mùi xã hội chủ nghĩa. Ông nói:
“ Ngoài Hà Nội tôi đã chứng kiến rồi, chứ trong Nam đương nhiên là như thế, người ta nóng vội đi lên chủ nghĩa xã hội không tưởng, cái chủ nghĩa xã hội mà ông Nguyễn Phú Trọng nói là đến cuối thế kỷ này chưa chắc đã hình thành đấy. Người ta muốn đi lên thì người ta phải cải tạo, đó là một sai lầm chết người cho nên bao nhiêu là chủ xưởng, chủ nhà máy là những người lao động giỏi, của cải của họ bị tich thu hết, công tư hợp doanh hết, đi vào làm ăn đưa cho những người không biết quản lý lên quản lý thì nó đã làm tan nát hết nền kinh tế từ năm 1975-1976 cho tới đại hội Đảng lần thứ 6 năm 1986, sau đó là đổ mới thì mới bắt đầu có khá lên được.”

Ngay cả những người đã mất cũng bị kỳ thị. Nghĩa trang quân đội Biên Hòa bị bỏ hoang mộ bia bị đập phá...

Ngay cả những người đã mất cũng bị kỳ thị. Nghĩa trang quân đội Biên Hòa bị bỏ hoang mộ bia bị đập phá... Files photos

Nhà báo Lê Phú Khải qua thời gian làm phóng viên, rồi thường trú Đài Tiếng nói VOV ở Đồng bằng sông Cửu Long, nhớ lại một thời kỳ đảo điên ở miền Nam Việt Nam sau khi đất nước thống nhất. Ông nói:
“ Tôi chứng kiến nhiều lắm, ví dụ một ông chủ tiệm giày bị đuổi đi khai hoang ở Tây Ninh, nhưng khi ông thấy “đổi mới” cán bộ bắt đầu đi giày rồi, bắt đầu nhảy đầm rồi thì ông ấy kéo cả gia đình về; bây giờ ông lại có tiệm giày. Hay là ông chủ ô tô chẳng hạn, ông ấy bảo tôi có chiếc xe chở khách họ biến thành công tư hợp doanh, tôi biết công tư hợp doanh sau này dứt khoát sẽ phải trả lại tôi. Vì sao, ông ấy bảo họ đến lấy cái ô tô nhưng phụ tùng chả ông nào lấy, tôi để phụ tùng dưới gầm giường. Tôi biết mấy ông này ở nhà quê ra chẳng biết gì về ô tô, ô tô cũ phải có phụ tùng để sửa chữa. Y rằng sau này phải trả lại ô tô cho chủ cũ. Như vậy nói là ngược đãi là chưa đúng phải nói là đường lối sai lầm dẫn đến những bi kịch, những thảm họa của đất nước.”
Mặc dù hệ thống tuyên truyền của Nhà nước Việt Nam cố gắng viết lại lịch sử theo quan điểm chính trị chứ không phải những sự thật đã xảy ra, nhưng sự kiện hơn 100.000 sĩ quan và viên chức VNCH bị đưa vào các trại tù khổ sai được gọi một cách mỹ miều là tập trung cải tạo thì không thể nào chối cãi và nói khác đi được. Tất cả những quân cán chính VNCH bị đi cải tạo tập trung sau 30/4/1975 nói chung đều đã bị giam cầm cả chục năm, người ít nhất thì cũng từ 3 năm tới 5 năm.
Ông Nguyễn Ngọc Tiên, cựu Trung úy Quân lực VNCH từng bị tù cải tạo 6 năm và sau khi được thả lại bị thêm 2 năm tù về tội phản động phát biểu từ San Jose Bắc California Hoa Kỳ:
Người ta muốn đi lên thì người ta phải cải tạo, đó là một sai lầm chết người cho nên bao nhiêu là chủ xưởng, chủ nhà máy là những người lao động giỏi, của cải của họ bị tich thu hết, công tư hợp doanh hết, đi vào làm ăn đưa cho những người không biết quản lý lên quản lý thì nó đã làm tan nát hết nền kinh tế từ năm 1975-1976
nhà báo Lê Phú Khải
“ Lịch sử của thế giới chưa bao giờ thấy một chính sách gọi là cải tạo nào mà giống như chính sách cải tạo của những người cộng sản từ ở bên Liên Xô, bên Tàu hay Việt Nam. Đó chỉ là những hình thức ngược đãi tù tội để mà hành hạ những người mà đi ngược lại với chủ trương của họ. Chúng tôi không thấy một hình thức nào gọi là muốn đào tạo cho người ta tốt hơn mà giống như hình thức của họ hết.”
Ông Đỗ Mạnh Trường cựu viên chức VNCH đã bị cải tạo tập trung 8 năm và hiện định cư ở  Wesminster Quận Cam California phát biểu:
“Tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện, những người ở Miền Nam có gia đình họ ở Miền Bắc vào thăm thì họ cũng khuyên câu đầu tiên là các bác các chú ráng cải tạo cho tốt để được về với gia đình. Nhưng mà sau một thời gian thì những người này không dám nói điều đó nữa, đó là sự ngụy biện hoàn toàn, bởi vì nếu không có áp lực của thế giới thì chắc chắn là tất cả cựu quân nhân dưới danh nghĩa đi tù cải tạo sẽ chẳng còn được mấy người mà về. Xin nhấn mạnh rằng cho đến năm 1979 có một số người được chở vào Thanh Phong Thanh Hóa để biến thành trại viên thay vì phạm nhân theo danh nghĩa họ nói. Họ đã được trả lại đồng hồ được phép đi ra khỏi trại mà không phải có tụi nó dẫn theo thì họ lại được khuyến khích là trong một thời gian ngắn nữa các anh sẽ đưa vợ con các anh ra ngoài này. Thử  hỏi giả sử chính sách đó kéo dài thì thế hệ hay giai cấp có còn hay không hay tất cả con cái chúng ta đã trở thành người Thượng hết chỉ sau một thời gian rất ngắn.”
Trong khi người chủ gia đình theo lệnh Chính quyền đi học tập cải tạo, thực chất là đi tù thì vợ con họ ở nhà trở thành công dân hạng hai, không thể xin việc làm, con cái những người sĩ quan, viên chức VNCH đi cải tạo bị tước đoạt cơ hội vào đại học. Vì chính quyền phân loại các thí sinh thi vào đại học thành 4 nhóm và mỗi nhóm còn chia tới 14 thành phần. Con “ngụy” thời đó gọi là như thế, muốn vào đại học phải có điểm thi nhiều gấp đôi con cán bộ đảng viên mới có thể trúng tuyển, thí sinh đại học thời đó từng chế câu “học tài thi phận” thành “học tài thi lý lịch”. Một sự thật không thể chối cãi là sau khi đất nước thống nhất, đã chẳng có hòa hợp hòa giải gì, mà ngay trong giáo dục cũng đã phân biệt đối xử giữa con cán bộ và con “ngụy quân-ngụy quyền.”
Lịch sử của thế giới chưa bao giờ thấy một chính sách gọi là cải tạo nào mà giống như chính sách cải tạo của những người cộng sản từ ở bên Liên Xô, bên Tàu hay Việt Nam. Đó chỉ là những hình thức ngược đãi tù tội để mà hành hạ những người mà đi ngược lại với chủ trương của họ
Ông Nguyễn Ngọc Tiên
Nhà báo Lê Phú Khải nhận định:
“ Không chỉ ở miền Nam mà ở miền Bắc trước kia gia đình trí thức tiểu tư sản, địa chủ tư sản còn bị phân biệt đối xử nữa là sau này ‘giải phóng miền Nam thống nhất đất nước’. Cho nên việc thi vào đại học rồi đối xử không công bằng giữa các thành phần là chuyện hiển nhiên ai cũng thấy… Chuyện phân biệt đối xử lấy giai cấp công nông làm gốc rồi phân biệt đối xử với các giai cấp khác là sai lầm từ gốc rồi, cái này là có thật…mấy ông sử gia chẳng qua là bồi bút thôi, nói để vui lòng bè đảng để thăng quan tiến chức thôi. Chứ bản thân tôi là gia đình toàn cán bộ, thậm chí là cán bộ cao cấp của Đảng, nhưng khi ở Hà Nội ở xóm tôi mấy ông về hay đi xe máy, xe đạp do vậy xã nó phê cho là gia đình tư sản thế là 2 năm trời tôi không được vào đại học. Bản thân tôi đã chịu cái cảnh đó cho nên cái đó là có thật chứ không phải người ta bịa ra.”
Sau chiến thắng 30/4/1975, nếu không bỏ lỡ một thập niên u mê đem chính sách cải tạo năm 1954 ở miền Bắc vào áp dụng ở miền Nam, thì có lẽ Việt Nam đã tiến xa hơn nhiều và nếu đảng Cộng sản thực tâm muốn hòa hợp hòa giải thì đã không có làn sóng vượt biển tìm tự do kéo dài từ giữa năm 1975 đến 1990. Nhiều người đã tìm được bến bờ tự do nhưng hàng trăm ngàn người không may đã vùi thây đáy biển.
40 năm sau khi kết thúc cuộc chiến, ở đâu là nỗi vui mừng của người chiến thắng và ở đâu là tiếng thở dài u uất của người dân Việt.

Ý kiến (11)

Quoc Viet

nơi gửi San Diego
Toi dong y kien voi anh Ho Choa. Muc dich chinh cua cai tao va dau to cung deu muc dich la dep tan mam mong lanh dao hoac co y dinh chong doi sau nay voi dam CS cai tri ngu xuan va khong van minh dung theo the gioi ngay nay nen chung san sang tieu diet bat cu mam mong nao.
24/04/2015 16:01

Nguyễn Hữu Thọ

nơi gửi Saigon
Ngược đãi thành phần quân địch thất trận là lẽ đương nhiên, ai cũng đoán được. Cái đáng nói là thành phần đồng chí CS gốc gác miền nam cũng bị cho ra rìa dần dần (trừ các đc bự khôn khéo, khó đụng). Không tin thì hãy tìm hiểu xem. Người miền nam có câu "không có cửa" dành cho các đc gốc MN muốn dự tuyển vào các ngành an ninh, hải quan, ngoại vụ,...thậm chí dân sài gòn chính hiệu (cùng phe đồng chí ta)khi lấy vợ ngoại đô cũng phải chuyễn hộ khẩu theo vợ (?). Thế đấy "có ở trong chăn mới biết có rận"
23/04/2015 23:06

Nguyễn Tám

nơi gửi Vn
Tóm lại, khi định nghĩa về CSVN chỉ có mấy từ chính xác là: TÀN ÁC & DỐI TRÁ! Một nhà biên sử gần đây ở Hà nội bảo rằng sau 75 không có ngược đải với người VNCH là dối trá, bịp bợm !
23/04/2015 10:35

Ghet Cong San

nơi gửi Sai Gon
Tu nguoc dai hay la bi kich nghe that su cung cha tham thia gi cho che do cong san ay. Can phai nen goi la toi ac chien tranh va diet chung dong loai. Nhung tu ay nghe gan chinh xac hon ca cho nhung nguoi cong san khong co chu nghia len nam quyen hirn tai. Tao sao lai dung tu ngu nang the? Do la rat chinh xac vi chung no da cuop di mang song cua khg biet bao nhieu ong ba, cha me, anh em, con cai da tung th gia vao che do VNCH bang nhung duong loi nhu trai cai tao, xet ly lich, tay chai.... Nhung nguoi nay da dau hang tay khg ma van bi giam cam kho sai, tra tan, va chet muc suong trong trai cai tao. Khong nhng the chinh sach 40 nam va van con kht cho phep nguoi co dong ho ba doi dinh lieu toi VNCH tham gia vao cong cuoc xay dung dat nuo nhu chinh tri, cong an, quan doi.... Roi de chinh ban than ho tiep suc cho giat Tau bang cach lam ngo de nguoi dan Viet Nam bi ham hai, an hiep va giet chet tren bien dont, trong cong so cua bon Tau lam chu. Con con chau cua chung thi lai am no giau co va song cuoc doi truy lac o trong nuoc va nuoc ngoai. Che do ay la cho thu han, khong vi tha nen co nhung duong loi keo dai gan nua the ky van khg thay doi. Chinh ban than ho khg chap nhan duoc nhung nguoi trong che do VNCH va nhung con chau cua nhung nguoi dinh lieu toi VNCH sanh sau chien tranh thi lam sao ma ma chi goi nguoc dai duoc. Chung la toi do cua nhan loai va dan toc Viet Nam. Chung con ac hon ca che do apartheid o Nam Phi nua vi chung cha dap va dim chet khg cho ngoc dau len noi the he con chau cua nguoi linh VNCH.
23/04/2015 04:18

Hồ Choa

nơi gửi Hà Nội
Ngược đãi của CS cũng giống như thời phong kiến thôi. Ngược đãi cho đến chết cán binh VNCH là để trừ hậu họa về sau, diệt cỏ thì diệt tân gốc đấy là bản chất người VN. Không may cho dân tộc ta là CS học được cái chủ nghĩa CS tàn bạo nên mới thế. HCM cũng từng ca ngợi tư tưởng nhân văn bác ái của các nhà tư tưởng Pháp nhưng cũng không vận dụng mà lại đi nhận hai kẻ đồ tể ngoại bang là Stalin, Mao làm chú để nó chỉ cho cách giết hại dân mình.
23/04/2015 03:18
Xem tất cả ý kiến.
Nguồn: http://mainguyenhuynh.blogspot.com/2019/01/chien-luoc-hoa-ky-hay-chien-loi-pham.html

                                                  Huy2nhy Mai St. 8872
                                            Cựu tù binh Cải tạo tù cộng sản

P/s- Sau 46 năm csVN  kỷ trị Sài Gòn Miền Nam VN, nhưng không đồng hóa được hệ tư tưởng quốc tế cộng sản Nga Tàu, để thay thế lý tưởng Tự Do của dân Miền Nam VNCH. Vì vậy TQCs, mới dùng vũ khí sinh học là con Covid.19/Vũ hán đánh bại dân Miền NamVN để chiếm toàn cõi việt Nam theo Hiệp Ước Thành Đô đã hết hạn bàn giao, năm 2020 . Và nới rộng lãnh thổ Trung Cộng, tiến chiếm vùng ĐNÁ/TBD. 
 Và đã tạo nên Sài Gòn thàng ngục tù thứ 2, lớn nhất thế giới,sau ngày bắt tù binh QL.VNCH váo 185 nhà tù cải tạo csVN dọc vùng biên giới Việt- Miên -Lào, do sự phản bội đồng minh Hoa kỳ, ngày 30-4- 1975...!?

SÀI GÒN NHÀ TÙ...COVIVID.19/VŨ HÁN LỚN NHẤT THẾ GIỚI!!
{ XIN MỜI CÁC ĐỘC GIẢ THEO DÕI TIN TỨC, BÌNH LUẬN THẾ GIỚI VỀ COVID.19/VŨ HÁNTẠI VIỆT NAM- MÀ CHÚNG TÔI KHÔNG TIỆN ĐĂNG BÀI TẠI ĐÂY... } 

Xin mời đọc thêm :
COVID.19/VŨ HÁN & HỘI LONG HOA
https://quochonvietnam.blogspot.com/2021/09/chung-toi-khong-muon-song.html.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHIẾN LƯỢC HOA KỲ, hay CHIẾN LỢI PHẨM csVN ?!