HIỆN THỰC CỦA MÙA THU...!!
Thơ TIẾNG THU ĐÊM!!!
Tiếng Thu Đêm,
Huỳnh-Mai.St.8872
Bh.Dạ Lệ Huỳnh
Phố cũ ngày xưa,mưa buồn chợt nắng,
Vàng thu rực rở,ngắm lá me bay,
lá bụi vàng phai vương chân lở bước,
Vào vùng ảo ảnh nhớ bóng người xưa,
Ghế đá công viên buồn trong niệm nhớ,
Thuở nào hai đứa mới biết yêu nhau,
Mây thu dệt mộng một trời mơ ước,
Gió cuộn tóc thề quấn -quít vai anh,
có lá me vàng điểm hoa trên tóc,
Gởi thương,gởi nhớ dáng hình bóng ai,
***
Trong gió heo may,me soi bóng đổ,
Lá muôn chiều,lơi lã tóc mây bay!
Ghế đá công viên lặng buồn thổn thức,
Khép cánh vai gầy...lành-lạnh ấp-e,
Chiếc bóng đơn côi in hình ghế đá,
Nắng nhạt hồng phai,lá đổ ngập lòng!
Anh đi biền biệt phương trời xa vắng,
Rừng sâu lá đổ, buồn lòng không anh!?
Cùng một trời thu hai nơi... mỗi khác!
Nơi nầy rực nắng,nơi anh mưa buồn,
***
Tiếng thu khuya khoắt rao chè lảnh lót,
Gõ nhịp tiếu mì lóc cóc suốt thu đêm,
Tiếng buồn vang vọng lời ca vé số,
Mời khách ấm lòng,lở bước qua đêm,
Đêm hoang đếm bước giữa lòng phố thị,
Lòng đường vang tiếng thì thầm bước chân...
Nghe lòng trĩu nặng người xưa thiếu vắng,
Ai đưa em về...lối cũ,đường xưa!?
Trở gót đơn côi,thu đêm vắng lạnh,
Nhớ anh xa vắng,tiếng thu vọng về...!!!
Huỳnh -Mai
{Tiếng vọng mùa thu}
,
- Mai Bình luận:18:21 05-12-10
Tôi Xin viết và luận về "Hiện Thực của Mùa Thu"
Là hai nét đặc thù của hai kiếp sống dan xen nhau trong một xã hội Việt Nam sau ngày tàn cuộc chiến tranh!.Cứ mỗi lần mùa thu đến là nó mang theo nhiều,biết bao nhiêu hy vọng lẩn muộn phiền của những cụ già,trai gái thanh niên mới lớn lên và biết yêu nhau.Nhưng vì chiến tranh chia cắt nên họ mới nhớ thương nhau,chia sẻ cho nhau những hiểm nguy chiến trường với chồng con người tình qua hình ảnh người lính Bộ Đội Cụ Hồ Miền Bắc vượt Tường-Sơn vào Nam cứu nước.Ở Miền-Nam có anh lính chiến Cộng-Hòa trấn giữ quê hương nơi địa đầu giới tuyến.
Nhưng tất cả chúng ta cũng chỉ là Nạn nhân cuộc chiến vô nghĩa,phi lý bị lợi dụng của các siêu cường quốc tế,còn dân tộc Việt Nam vẫn là kẽ chiến bại!. Không bao giờ có thắng và thua giữa người Việt với nhau có cùng một quê hương,xứ sở...Nên thắng chỉ là thắng giùm cho ngoại bang đế quốc?Tại sao chúng ta phải để sầu để nhớ cho nhau khi tàn rồi chinh chiến mà không có hòa bình trong tâm hồn dân Việt chúng ta.
Hòa bình đâu,sao mỗi lần mùa thu trở lại quê hương,trên khắp phố phường thành thị tỉnh thành đều mang những màu sắc tâm trạng muộn phiền khác nhau,mỗi người một kỹ niệm quá khứ không giống nhau,nhưng quá khứ nào củng xót xa đau đớn buồn nhiều hơn vui...Bởi vì thế hệ người lớn tuổi ít nhiều liên quan đến quá khứ chiến tranh,nên vẫn bị buồn phiền chi phối...thấy nao nao lòng khi mùa thu đến có lá me vàng rơi cứ ngỡ là nước mắt người xưa vắng bóng quay về...
Để Quí vị đồng thời "chiến tranh"với tôi cảm nghiệm,xúc cảm cho cái buồn mùa thu" núi rừng chinh chiến".Tôi xin kể ngắn gọn một một sự thật chiến tranh quá đau lòng dân tộc,mà ngày nay đã đủ thời gian "giải mã"nó ra khỏi tâm tư thức tỉnh của chiến tranh để chia sẻ cùng mọi người cái đau của nhân loại khi còn hận thù chiến tranh:
Trên con đường hành quân lục soát dưới một chân đồi một thung lũng,đầy lau sậy,cỏ tranh,không một góc cây to sen lẩn.Tấc cả đều một màu cỏ tranh vàng rực héo úa cũa những ngày tàn thu núi rừng âm u,ãm đạm,lòng chợt nhớ đến người yêu Sàigon.cũng"Mái tóc vàng gợn sóngtheo gió bay-Có phải em ngồi đang hong tóc gió..."?Nhưng sao trong đám cỏ vàng úa có một lùm bụi cây xanh tươi tốt giữa mùa xuân!? trong trời thu héo úa không gian.Đây là điểm lạ thường trong kinh nghiệm chiến tranh nên cần quan sát tìm hiểu lý do,tiện thể bắt "chí" cho người tôi yêu...đang bám trên mái tóc vàng thu úa!
Tôi đến lưng chừng đôi trọc toàn tranh,vạch ra một bụi cây xanh lá trong đó có hai bộ hài cốt xương khô dưới chân một tảng đá to,một bộ xương năm là nam và bộ xương ngồi là nữ tựa vào tảng đá,đầu đội nón tai bèo quàng chiếc khăn vằng ngang vai,còn lũng lẳng cái túi y-tá bội đội.Bộ xương của cô gái Bộ Đội còn vương tóc xõa xuống bộ xương nằm,đầu còn nón cối và vương vẩy băng lọ cứu thương...Té ra chùm cây xanh lá trái mùa này là do xác thịt của người nằm xuống làm phân bón lá... của một đời người hy sinh cho lý tưởng quê hương của người lính chiến dù cho phía bên nào chiến tuyến dân tộc.Tôi rất căm thù và chán ghét chiến tranh.Và xin trân trọng kính phục người bên kia nằm xuống cho quê hương,tổ quốc của riêng họ.Nhưng tôi vẫn thấy họ là anh em dòng máu dân tộc tôi.Ở tuổi tôi,anh và chị,chúng ta đều có tình yêu,lý tưởng và mơ ước chớ không phải hận thù chiến tranh...
Tuổi trẻ tương lai thế hệ bây giờ là những người có cuộc sống vương lên và có nhiều điều kiện thuận lợi sống do cha mẹ trao lại cho họ không có qua trải nghiện,nên họ khổ đau sống còn trong cuộc chiến vừa qua nên họ quay lưng lại vòi quá khứ ông bà,chỉ biết kiếm tiền phục vụ cho cuộc sống,có vợ đẹp con ngoan có nhà ngói đỏ vôi hồng,đi xe hơi bóng lộn,thích làm Đại Gia.Dựa hơi con ông cháu cha đi mua bằng cấp để bịp đời mà trống rổng tri tức không có tình ngươi.nhờ các anh bán vé số chạy xe ôm, phu quét rác và kẽ ăn mày...nên biết Đại gia,Tiến Sĩ đầy đường làm mĩa mai thêm cho trí thức,tâm thức dân tộc ngàn năm văn hiến chỉ biết chà đạp dân tộc cho bước địa vi riêng mình...còn bao nghèo khổ là lề trái của Xã Hội tiến lên...KẾT LUẬN
MAI: Đây là trang mạng xã hội VN- YuMe.Vn-YuMe.Vn rất sôi động và sống động trong giới trẻ thanh niên VN.Hình như họ chỉ biết sống cho những gì của hiện tại,họ rất ngây thơ trong trắng như "Ngựa con háu đá" không thấy được những gì che lấp phía sau cái Xã Hội Chủ Nghĩa chúng theo là kết quả u bồn tâm tối của cha ông họ đã mất mát ,và thành hình cho cháu con thụ hưởng trên máu và nước mắt quê hương bõ lai của chính mình!...
Tôi vào trang mạng YuMe.Vn là muốn viết lên những trăn trở và nỗi lòng còn canh cánh nặng mang của những con người chưa tròn trách nhiệm với quê hương tổ quốc đã danh dự và giao cho trách nhiệm!!!.Và sợ rằng cháu con vẫn mê mờ quên lãng những gì thanh niên không nên lãng quên và phản bội lại lòng yêu nước cho ông chính họ.
Tôi vào trang mạng YuMe.Vn như một chiến sĩ "Đơn thân độc mã" xông pha trận mạc,tứ cố vô thân giữa nghìn trùng "Thành Viên YuMer.Vn" và bị bộ máy lọc của Quản Trị Viên Haker ra ngoài.Những bài viết có ý nghĩa, nhưng không hợp lệ đều bị xóa nên không tới tay bạn đọc được.Còn để lại những bài thơ bị cắt xén và vá víu ngượng nghiu vô cùng...như thể là "Một Thương Phế Binh VNCH bỏ lại chiến trường một phần thân thể của mình nơi mặt trận..."có bài xức tay,gảy gọng, mìmh Ngô đầu Sở, mất nguồn cảm hứng thi ca văn học vẫn được phép xuất xưởng ra lò thành công của bộ máy lọc ban Quản Trị bài viết...
" Cái NÓN SẮT của anh ấp ủ ngày nào...." phải viết là:
"CÁI NÓN CỐI của anh ấp ủ ngày nào'' thì bài đăng mới thành công!?
Con người còn là thương phế binh.Mà ngay cả văn -hóa,văn - thơ được liệt vào "Thương Phế Binh VNCH".cũng trở thành văn hóa Thiên Đàng XHCN!!!
Tôi vào trang mạng YuMe.Vn là muốn viết lên những trăn trở và nỗi lòng còn canh cánh nặng mang của những con người chưa tròn trách nhiệm với quê hương tổ quốc đã danh dự và giao cho trách nhiệm!!!.Và sợ rằng cháu con vẫn mê mờ quên lãng những gì thanh niên không nên lãng quên và phản bội lại lòng yêu nước cho ông chính họ.
Tôi vào trang mạng YuMe.Vn như một chiến sĩ "Đơn thân độc mã" xông pha trận mạc,tứ cố vô thân giữa nghìn trùng "Thành Viên YuMer.Vn" và bị bộ máy lọc của Quản Trị Viên Haker ra ngoài.Những bài viết có ý nghĩa, nhưng không hợp lệ đều bị xóa nên không tới tay bạn đọc được.Còn để lại những bài thơ bị cắt xén và vá víu ngượng nghiu vô cùng...như thể là "Một Thương Phế Binh VNCH bỏ lại chiến trường một phần thân thể của mình nơi mặt trận..."có bài xức tay,gảy gọng, mìmh Ngô đầu Sở, mất nguồn cảm hứng thi ca văn học vẫn được phép xuất xưởng ra lò thành công của bộ máy lọc ban Quản Trị bài viết...
" Cái NÓN SẮT của anh ấp ủ ngày nào...." phải viết là:
"CÁI NÓN CỐI của anh ấp ủ ngày nào'' thì bài đăng mới thành công!?
Con người còn là thương phế binh.Mà ngay cả văn -hóa,văn - thơ được liệt vào "Thương Phế Binh VNCH".cũng trở thành văn hóa Thiên Đàng XHCN!!!
HUỲNH-MAI St.8872
Cựu chiến binh QL.VNCH
Cựu chiến binh QL.VNCH

Nhận xét
Đăng nhận xét